VS new
…
Sân bay Nội Bài đang yên bình bỗng chốc náo loạn bởi bỗng dưng có 4 người con gái xinh đẹp bước đến biến sân bay trở thành sàn catwalk. Nhỏ là người bước ra đầu tiên với chiếc kính râm Dior to bằng nửa khuôn mặt toát ra vẻ sang chảnh đầy bí ẩn. Trên người nhỏ là chiếc áo lông thú đính ngọc trai Louis Vuitton phối với váy trắng bó sát của Givenchy làm tôn lên đường cong bốc lửa. Nhỏ đi một đôi giày cao gót 7 phân hiệu Saint Laurent, bước đi uyển chuyển uốn lượn như siêu mẫu thu hút mọi ánh nhìn. Nhỏ cũng không quên quay sang nhìn đám đông tặng cho họ một nụ hôn gió khiến bao trái tim xao xuyến bởi đôi môi đánh son hồng cánh sen đầy mê hoặc ấy.…
Ngày chúng ta còn trẻ, chúng ta luôn nghĩ rằng khoảng cách giữa chúng ta và ai đó thực sự rất gần, chỉ cần một chuyến đi là có thể gặp. Đến sau này mới biết có những người cuối cùng chỉ có thể gặp trong mơ, có những việc chẳng bao giờ thành. Khoảng cách của cô ấy và anh ấy đâu chỉ là nửa vòng trái đất mà đáng sợ hơn là cách nhau bởi trùng trùng những hố sâu của trái tim. "Khoảng cách giữa chúng ta đâu chỉ là hơn tám nghìn dặm" chỉ là một truyện ngắn bỗng nảy ra trong tâm trí vào vài giây ngẫu hứng, không đủ ngọt ngào để làm rực cháy tính yêu, không đủ sâu sắc để làm ai phải rơi nước mắt. Chỉ đơn giản là một chuyện tình của hai người vì những ngẫu nhiên mà cách xa nhau.…
Năm 17 tuổi , có chàng trai phượng đỏ đã vì chuyện cô bạn cùng bàn uống thuốc không nghiêm túc mà giận cô cả tuần. .......Năm 24 tuổi , cũng có một anh chàng bác sĩ nổi cáu vì cô nàng quân nhân lại "ngựa quen đường cũ" , thuốc uống bữa có bữa không. Trong căn phòng y tế bé nhỏ , âm vang tiếng cãi nhau khó mà kiềm được của cô và anh."Anh bị điên sao Bân Nghĩa!!??" "Đó là trách nhiệm của bác sĩ như tôi" - Trái ngược với sự nóng nảy như dung nham của cô thì anh chỉ nhẹ nhàng cất giọng .Cái khí chất nhẹ nhàng tựa mặt hồ tĩnh lặng này từ trước đến giờ vẫn chưa bao giờ thay đổi , nó khiến người khác rất khó chịu , cái cảm giác giống bị khinh thường ấy."Anh nói coi có bác sĩ nào như anh không , tại sao anh không phát thuốc hết cho tôi một lượt đi , sao bắt tôi cứ đến cử là lại tìm anh đưa thuốc cho uống""Là tôi có lỗi với anh trước , nhưng anh đừng có trả thù tôi theo cái cách trẻ con như vậy chứ" - Sự tức giận của cô vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm , ngược lại còn tăng lên vài phần"Tôi không phải là loại người để bụng , tôi làm vậy để đảm bảo số thuốc của mình không bị lãng phí thôi..."Anh đang nói thì bỗng nhiên dừng lại một khoảng , rồi từ từ cánh môi mới mấp mé ra thêm 1 câu "Hơn ai hết , cô là người hiểu rõ nhất mà cô Trang ,thuốc bữa uống bữa không!!!"Nghe đến đây , cô nghe đến đây thì liền khựng lại. Rõ chỉ là một câu nói nhưng cớ sao nó lại chất chứa biết bao thứ đằng sau...…
Tôi tìm thấy anh, trong tình cờ, khi chỉ là kẻ lạc lõng trong tình yêu.Tôi yêu anh, trong vô thức, nhưng mãi chẳng nhận ra.Rồi mất anh, trong hi vọng lẫn tuyệt vọng, để rồi nhận ra chẳng yêu ai được nữa."Hoa đã tàn dù còn chưa nở, tình tôi chết khi chưa được thành hình."…
Một buổi sáng thu, bánh mì ngọt được chia đôi, ký ức tuổi thơ ùa về. Giữa tiết học và bữa trưa, hai người trẻ lặng lẽ tìm lại nhịp quen thuộc - như thể họ chưa từng rời xa nhau.…