「 ĐN Jibaku Shounen Hanako-kun 」Ánh trăng khuyết
Nàng là Yoshiko MizukiÁnh trăng khuyết tuyệt đẹpXinh đẹp... những cũng nguy hiểm...•by Akira1026…
Nàng là Yoshiko MizukiÁnh trăng khuyết tuyệt đẹpXinh đẹp... những cũng nguy hiểm...•by Akira1026…
LỜI MỞ ĐẦU:Bộ truyện được hư cấu dựa trên một vài yếu tố lịch sử, dã sử Việt Nam. Mọi yếu tố tình tiết xảy ra là sáng tạo của riêng tác giả, nên có sai khác nhất định so với thông tin người đọc đã biết. Nếu có sự trùng lặp về ý tưởng, diễn biến, không phải là sự cố ý của tác giả khi xây dựng tác phẩm này.Vui lòng đón nhận tác phẩm này dưới góc nhìn là một bộ truyện sáng tác, không phải truyện lịch sử để tránh các vấn đề xung đột quan điểm, tranh luận không đáng có. Trân trọng cảm ơn!BỐI CẢNH:Truyện mở ra bối cảnh nước Đại Cồ Việt năm 1017, điện Càn Nguyên bị sét đánh, kinh thành Thăng Long trấn động. Tin đồn hư thực nổi lên khắp nơi. Lòng dân hoang mang, tên hiệu Thuận Thiên e rằng là trái ý trời?! Lúc ấy, Dương gia âm mưu lên đỉnh cửu ngũ chí tôn bắt đầu hành động. Hàn Diệu Chi phu nhân đi gieo quẻ, biết mình phải lập đàn thay đổi số mệnh thì con mới sinh ra được sống, song tương lai không thể đoán trước... Hài nhi của bà sau này trở thành danh tướng muôn thuở Lý Thường Kiệt. Nhà Lý trị vì dân chúng, mặt nổi thì an tĩnh nhưng sóng ngầm cuồn cuộn. Sư Vạn Hạnh một đêm mưa gió bất ngờ qua đời, người đời bảo hoăng, về với cõi Phật,thực hư không rõ. Cùng năm ấy 1026, Đào thị ca kỹ nổi danh cả kinh thành nhận một bé gái 5 tuổi, lạc giữa dòng người nô lệ Chiêm Thành làm con nuôi. Cuôc gặp gỡ định mệnh danh tướng nửa đời sau lúc ấy mới 7 tuổi cùng nữ chính 5 tuổi, phải chăng là duyên số đưa đẩy mà ông trời sắp xếp? Kiếp sau gặp lại ở hiện đại họ có còn nhận ra nhau? Hay vì chí…
Đam mỹ .. Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến…
Linh ngập trong vòng tay của bác mình, em cất giọng non nớt:" Bác đừng bỏ con đi nhé ạ?""Ừm, bác thương con lắm. Còn thương sẽ không bỏ lại."Đó là câu nói Lâm nghe thấy từ mẹ mình. Nhiều lần bố cũng nói với cậu như vậy. Cậu hiểu rằng, chỉ khi không còn tình cảm nữa thì mới có thể dứt khoát rời đi, nhẫn tâm vứt bỏ đối phương.Vì là con ngoan trò giỏi nên cậu đã thực hành rất tốt những gì mà cậu nhìn thấy và học hỏi ở bố mẹ mình.Năm cậu 27 tuổi, nhìn Lam đang say giấc bên cạnh mình, Lâm biết mình đã làm được.Lâm đã thương người ta, trao hết ruột gan cho người ta, chỉ sợ người ta lại một lần nữa rơi vào vực thẳm nếu như cậu quay gót rời đi. Chẳng tội gì mà bỏ người ta, kéo mãi mới kéo ra khỏi bóng tối được, chăm mãi mới chịu đơm hoa, dụ mãi người ta mới chịu nói thương mình. Giờ mà bỏ đi thì thằng khác lại lời quá à?"Hôm nay bạn có còn thương tôi không?" Lam vươn vai, hỏi người bên gối.Lâm chụt một cái lên môi cô:" Vẫn thương."…
"Bình giấm này chua quá tao không ở cạnh được đâu"Ánh Nguyệt thấy sắc mặt Nhật Minh lúc đen lúc trắng thì con bé thì đã hiểu ra chuyện, liền bỏ tôi ở lại với anh. Sau khi Nguyệt đi, chúng tôi mới có không gian riêng, anh tiến đến ngồi cạnh, dụi đầu vào hõm cổ tôi, ôm lấy tôi vào lòng nói với giọng hờn dỗi:"Sao em không quan tâm đến anh?"Ngày đăng: 13/02/2026…