Đừng Giả Vờ
Truyện nói về tình yêu của Tùng Dương và Linh Đan…
Truyện nói về tình yêu của Tùng Dương và Linh Đan…
Đây là một câu chuyện dựa trên thanh xuân của mình và trí tưởng tượng bay cao bay xa của mình :3 Ẩn danh dưới tên của các idol Kpop Cpop và một số nhân vật do mình tự nghĩ ra. Tình yêu trong sáng tuổi học sinh, tình hyunh đệ đêm tối có nhau, tình tiết tưởng tượng bất ngờ. Những ai bị dị ứng đối với các nhân vật có thể click back 😉 NOTE : Khi bạn đọc truyện này, đồng nghĩa bạn hãy quên sạch tuổi real của các nhân vật ^^…
Truyện kể về những ngày mới trên hành trình trở thành của nhau của ngài hầu tước vinter berdandi và cậu thiếu gia tsudere reynold eckact khi tưởng chừng tất cả sẽ chìm vào quên lãng cùng tấm gương sự thật.Tbm văn tầm 7 nên có gì sai mong mọi người thông cảm. Đây là truyện đầu tiên của mình tuy viết chưa ổn nhưng mình vẫn muốn đưa cp mình đi tới mọi người😘…
author: ngô tỷnhững mẩu chuyện vụn vặt, của hai con người gọi nhau là bạn thân.…
Ngôi nhà thứ 2 cho những đứa con không hoàn hảo.…
Không ai đoán được số phận của mình.Hôm nay bạn cười ngày mai bạn khóc cũng là lẽ thường gặp. Hôm nay bạn là người được tất cả nể trọng ngày mai cũng có thể rơi vào vực thẳm.Thế sự vô thường, hỷ nộ ái ố ai mà không gặp chỉ là đừng đánh mất bản thân, đừng đánh mất nhiệt huyết. Có những chuyện chẳng bao giờ có thể quay lại vậy thì hãy chấp nhận và tiếp tục bước đi như nó vốn có. Khi mạnh mẽ, khi yếu đuối, khi vui vẻ, khi đau buồn hãy cứ là chính mình 😑😑😑😑😑…
Thời Phù sinh ra và lớn lên tại cô nhi viện, không cha không mẹ, không họ, chỉ có mình chị gái nhưng đến năm 6 tuổi, chị gái cũng bỏ cô mà đi. Cứ nghĩ cuộc sống sẽ tẻ nhạt, vô vị nhưng năm 16 tuổi, cô bé gặp Doãn Tây Ẩn, một người sống trong ánh hào quang, trong nhung lụa, chưa từng biết khổ là gì. Lần đầu tiên gặp mặt, Tây Ẩn trở thành người giám hộ của cô bé. Lần đầu tiên, cuộc sống u ám của cô bé có màu sắc rực rỡLần đầu tiên được bảo vệ, tin tưởng, chăm sócThời Phù thích Tây Ẩn nhưng khoảng cách giữa hai người quá lớn và "tại sao trong phòng anh lại có nhiều hình chị cô bé như vậy? "Thiếu nữ kiên cường đánh mãi không chết và nam minh tinh sốc nổi, kiêu ngạo nhưng ấm áp, dịu dàng.…
1 mớ hỗ lốn giữa chú và cháu:>>>>tại tui ít thấy couple gọi nhau là chú cháu. Nhưng mà tui thấy cute nên khai thác, thế thôiiiii…
"Mùa dã quỳ nở rộ" lấy bối cảnh ngay tại thành phố Sài Gòn sầm uất náo nhiệt nơi đã chứng kiến những tổn thương mất mát và những mảng ký ức "rách nát" của Hoàng Anh khi cô còn là nữ sinh lớp mười một.Mười ba năm sau, Hoàng Anh từ Mỹ trở về và tình cờ gặp lại Thanh - cậu bạn thân năm nào giờ đã là một bác sĩ Ngoại khoa ưu tú. Hoàng Anh từng bước hàn gắn lại mối quan hệ vốn đã "nứt toác" với Thanh. Bên cạnh đó, cô còn phải nỗ lực hết sức để nhận được sự công nhận đến từ gia tộc Hoàng Lâm nơi mà cô luôn bị coi là kẻ yếu kém, xấu xí, con ngoài giá thú.Hoàng Anh đã làm rất tốt chuyện chôn giấu nỗi đau và những tổn thương mà cô đã trải qua. Chỉ đến khi bà Thảo Vân và gã bố dượng khốn nạn xuất hiện, cô liền nhận ra vết thương của cô chưa bao giờ lành, vẫn đầy nhức nhối và đau đớn.Muốn bốc đúng thuốc thì phải bắt đúng bệnh. Định mệnh đưa đẩy Hoàng Anh gặp lại Thanh là để anh "chữa lành" cho những vết thương lòng của cô.…
"Nếu có thể gọi tên thiên sứ và được ban cho điều ước, tôi sẽ gọi tên em một nghìn lần trong từng giấc mộng vấn vương để ôm em thật chặt vào dải Ngân Hà của chúng ta. "không có chơi được game mà mê nhỏ này quá mọi người, nhìn rũ rượi như con ma mà cũm xinh xinh cưng cưng kiểu gì á🥲Lưu ý:Bối cảnh trong fic không liên quan đến thế giới của nguyên tác, ở đây chỉ có những người bình thường, không có rap ballet để sinh tồn.…
trên thế giới ai cũng có tình yêu đẹp. nhưng nó lại chẳng đến với nhân vật trong đây. tại sao lại như vậy? cùng ad tìm hiểu nhé…
Tác giả: Bàn Tơ…
Những câu chuyện kinh dị ngắn…
tui có 1 người ý, người ý này là chị của bà ngoại tui nên tui hay gọi là bà ý 2, bà ý 2 chết cách đây khoảng gần 1 năm rồi... lúc tui thấy bà ý 2 đang nhìn chằm chằm vào tui là lúc bà ý mất được gần 2 tháng... lúc đó vào mùa mưa, khi đó khoảng gần 2h sáng tui bỗng nhiên giựt mình thức dậy... tui mở mắt ra thì cảnh tượng trước mắt tui là 1 bóng đen đứng sác mép giường nhìn chằm chằm vào tui, tui nghĩ là tui đang hoa mắt nên lấy tay dịu mắt lại để nhìn rõ thì vẫn như vậy vẫn cái bóng đen ấy cái dáng khòm xuống nhìn tui. Lúc này bỗng nhiên 1 cái cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng, tui Không thể nào nhìn lộn được vì phòng tui có đèn ngủ, tui có 1 thói quen là khi ngủ phải bậc đèn mới ngủ được. Bóng đèn lờ mờ làm cho tui thấy rõ được trước mắt đó là bà ý 2 của tui. Lúc này tui đang sợ đến muốn sĩu,tui có rắng nhắm mắt lại như chưa thấy gì nhưng tui không làm được, tui tự nhiên ngồi dậy lếch xích lại bà ý 2 thì khi đó Thì có vẻ bà ý 2 không muốn cho tui nhìn mặt nên bay đi lúc bay đi tui đã cố hết sức nhìn chân nhưng không thấy. Lúc đó tui vẫn còn phân vân không biết có phải thiệt hay không nhưng đó là sự thật. p/s là thật nha…