posekoji, bức họa
mịn màng…
mịn màng…
Master Huy - Thiếu gia nhà tài phiệt ở độ tuổi 35, giám đốc điều hành và là một trong những cổ đông lớn của tập đoàn HHH. Gương mặt điển trai cùng sắc vóc cao lớn làm ai cũng người mộ về những gì cậu ấy đang có.Master Hùng - Bố của Huy U60 nhưng giữ sức khỏe và vóc dáng của thanh thiếu niên. Ông là người xây dựng lên cơ ngơi của gia đình và là người đứng đầu tập đoàn.Master Hoàng - Con trai thứ của ông Hùng, sắp chạm đầu ba, em của Huy, tốt nghiệp Thạc sĩ tại Đức, mang trong mình sự lịch thiệp nhưng pha chút nổi loạn của trời Âu. Anh được sắp xếp vào hàng ngũ lãnh đạo công ty với anh mình để học hỏi và làm việc.Hải - Con riêng của ông Hùng, là thành quả trong một đêm tiệc tùng giải tỏa áp lực công việc với một cô tiếp rượu nào đó mà ông chẳng nhớ mặt. Vì ông đang ở cương vị cao nên Hải cũng được biết như là con út trong gia đình ông.Cả bốn người họ đều có những thèm khát sâu trong tâm trí...…
mười một lá thưmười một năm bên nhau…
cánh chim đầu đàn, trong tay tôi…
Một cuộc tình từ bắt đầu đi đến trọn đời đều gói gọn trong mùa nắng…
We used to talk about "forever"...…
Truyện ngắn về Rin x Ran. Tôi không rành về thế giới của Omega, Beta, Alpha lắm. Có gì sai sót mọi người bỏ qua :<…
Chỉ Đơn Thuần Là...OOC, Lệch nguyên tác…
Lee Sangwon, đối với Zhou Anxin có thể gọi là tình đơn phương đầu. Lần đầu thấy anh qua màn hình, Anxin cảm thấy anh thật ngầu quá đi mất, nhảy cũng thật là tài, mặt mũi cũng xán lạn. Nhưng đối với thế giới của cậu thiếu niên đó, Lee Sangwon cũng chỉ là một cái tên lướt qua trong phút chốc. Cho đến ngày vị thần tình yêu trên trời cao kia, bỗng nhớ ra còn một mối lương duyên năm nào mà ngài đã bỏ quên mất.Ngay từ điểm bắt đầu đã khác biệt. Anxin vẫn còn hơi mông lung với quyết định rời xa gia đình ấm áp của mình, đến một vùng đất mới và tìm lại ánh sáng rực rỡ năm nào trên sân khấu mà em đã quên mất mình để đâu. Còn Sangwon, anh muốn thực hiện lời hứa, ước mơ của chính anh từ thuở mười mấy đôi mươi, viết cho giấc mộng năm nào một cái kết viên mãn rồi đặt bút viết tiếp một chương mới trong đời.Trong một dòng thời gian khác, có lẽ Lee Sangwon và Zhou Anxin chỉ là hai cái tên lướt qua đời nhau, tuy biết đối phương có tồn tại nhưng chẳng tìm thấy một giao điểm nào. Nhưng thần tình yêu muốn sửa chữa lại sai sót năm đó của mình, ngài nối lại đoạn tơ hồng đứt đoạn năm nào. Sợi chỉ dẫn lối cho hai kẻ người phàm bước vào đời nhau, và ngay khoảnh khắc lần đầu họ nhìn nhau, Anxin nghĩ mũi tên của ngài đã chính xác xuyên qua lồng ngực em.…
Cùng Tấn trường An bản full…
Thật ra anh yêu rồi...1000 ánh mắt trông đợi...…
"Anh sẽ thả tự do cho em"•••"Là lỗi của em, em xin lỗi"•••"Tại sao... Thật kì lạ, mọi thứ... như một giấc mơ vậy..?"•••@𝓐𝓁𝓮𝙧…
[ Ngọt, ít angst, hài hước =))), học đường] "Này Hannie à, mày... có thích tao không?" Jooyeon hỏi với khuôn mặt điềm tĩnh và nghiêm túc, hoàn toàn khác hẳn với một Jooyeon gây cười hằng ngày. "Tập trung học đi, đây không phải lúc để đùa đâu, mấy ngày nữa thi rồi đó."Junhan thở dài rồi đáp lại thật bình tĩnh, mắt hướng về cuốn sách đầy ắp công thức toán trên bàn. Nhìn vậy thôi chứ nội tâm cậu bây giờ hoàn toàn phấn khích và rối loạn, ai mà nghĩ cậu Lee kia lại hỏi cậu câu đau tim vậy chứ?! "Nhìn tao mà trả lời đi, tao đang nghiêm túc đấy."Lee Jooyeon hỏi tiếp, lần này hắn ta sáp lại cậu gần hơn, đặt tay lên cuốn sách rồi khiến hơi thở nóng của hắn lướt qua mặt cậu.Junhan quay mặt nhìn hắn, cố gắng giữ poker face chứ cậu cảm giác tim mình sắp nhảy ra rồiHai người nhìn chằm chằm nhau một lúc lâu và........________❌ KHÔNG ĐƯỢC LẤY TRUYỆN CỦA MÌNH❌ SỬ DỤNG = CẦN CÓ SỰ CHO PHÉP ❌ CÁC CHI TIẾT TRONG TRUYỆN KHÔNG ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG THỰC TẾ ❌ TÔN TRỌNG SHIP, TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐỀ CẬP VỀ SHIP KHÁC NGOÀI JOOYEONxJUNHAN TRONG CÂU CHUYỆN CỦA MÌNH…
Lee Byungjae lúc nào cũng vậy. Trái tim tuy không khi nào là không trong trạng thái đau đớn nhức nhối nhưng sẽ vì có một Kim Haon bên cạnh mà dịu êm lại đôi chút.Kim Haon lúc nào cũng vậy. Một mặt trời nhỏ chói sáng như cậu sẽ vì có một Lee Byungjae bên cạnh mà buông lỏng bản thân, để lộ ra những mặt u tối hiếm hoi."Byungjae à, tớ và cậu, chúng ta hãy hạnh phúc nhé, được không?"…
Nếu một ngày mình chẳng cùng nhau nữaEm sẽ quên em...Em biết, nếu ngày đó xảy ra, là ngày em không còn đủ can đảm và tự tin để chạy theo mối duyên của mình. Là ngày tình yêu chẳng còn đủ lớn để dẫn lối em vượt qua những hoang mang thương tổn. Ai bảo trời chẳng ban phận, nên em phải lao đao khổ sở nối hoài một sợi tơ dang dở. Sông cạn đá mòn, long trời lở đất, nỗi đau chạm tới tận cùng con tim, rồi em cũng tự biết khó khăn mà chùn bước.Hẳn rồi, em rồi sẽ quên em.…
là anh..!?…