Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
🌸Đoản, Hài 🙏Nhân vật chính: Jihoon cùng hội anh em Muối MộtSức tưởng tượng......có hạn😌 Tớ viết rất có tâm, phản ánh "sâu" vào khía cạnh con người cũng như tình trạng đu cây khế hiện nay của loài Thỏ🐰🐰🐰‼️Lưu ý: Khi đọc fic, bạn nào có ước ao khát khao Hun Công thì vui lòng chạy ngay đi😚😚👉Tác cmn giả: Mochi vị đào hồng - yên tâm tớ fanti có chút thôi à😊👌Ship nhiều nhất: Nielwink, Chamwink, Panwink, nói chung là rapper line:)))Có thêm mấy bạn thời Produce 101 với cả các tiền bối (tưởng tượng cả😌)Đọc vui nhá, YÊU❤️…
đức duy một đêm kiếm tiền thì gặp ma kiếm chuyện.chết rồi chuyển sinh qua thế giới ất ơ nào đó mà nó chả biết, đã ngu ngơ rồi còn gặp người yêu cũ.ơ hình như người yêu cũ chả biết nó là ai í.ô dm, thoại khác mẹ gì tổng tài phim ba xu không?;ooclowercase, phi logictruyện cợt nhả, ngôn từ thiếu nghiêm túc, giải trí là chínhntpn×dddchân meo xinh/.chanmeoxinh-🥈phucductroiban [071225]…
Anh là Saint Suppapong một đại thiếu gia 22 tuổi.Có thể nói anh là chủ tịch của tập đoàn lớn nhất Đông Nam Á.Anh cũng rất đẹp, đẹp một vẻ đẹp thuần thiết, băng lãnh khiến bao cô gái u mê vẻ đẹp ý.Còn cậu Perth Tanapon một sinh viên nghèo vào được trường đại hlcj nhờ học bổng.So với anh có thể cậu còn đẹp hơn anh.Liệu tình yêu có nảy nở với hai người khác biệt nhau trong cái này lẫn cái kia ko.Đọc đi rồi biết.Nhắc trước mình ko giỏi viết văn nên cái thể ko hay nha.⚘⚘⚘…
Tác giả: Huyền Ẩn/ Thi Định NhuThể loại: Đô thị ngôn tình, nam chủ tàn tật, thâm tình, nữ chủ kiên cường, HE.Số chương: 59 chương và 4 ngoại truyện.Có một loại tình yêu là vì chia lìa."... Em không cần đi theo người bệnh tật không lý tưởng như anh. Ngoại trừ đau khổ, lo lắng và sợ hãi ra, anh không thể cho em gì cả. Em phải có một cuộc sống hạnh phúc đầy đủ, một tình yêu đáng giá, gả cho một người có thể che chở em cả đời. Hoặc ít nhất khi em bị ức hiếp, anh ta cũng có thể đi đánh nhau vì em..."-"Anh không hề rõ ràng. Từ trước tới giờ cũng chưa hề. Tiểu Thu, tình yêu của em sâu đậm như vậy à? Sáu năm cũng không đủ để em quên đi sao?""Không đủ, một ngàn năm cũng không đủ! Em không quên được, tại sao em phải quên!""Em lớn lên một chút được không? Khi em còn sống, có vài thứ phải ra đi, nhất định phải biến mất, let it go!""Em không muốn mất anh."-"Lịch Xuyên, em ở đây! Anh đừng bỏ em mà đi... em xin anh đừng bỏ em mà đi... em không ép anh nữa! Anh yên tâm, đợi tới khi anh khỏe lại, em sẽ move on ngay lập tức, em sẽ rời khỏi Bắc Kinh, em sẽ tới thành phố khác, em sẽ không gọi điện thoại cho anh, cũng sẽ không đi tìm anh nữa. Lần này em nói thật, em nói được thì sẽ làm được, không bao giờ thay đổi nữa! Anh hứa với em, nhất định phải cố gắng sống sót, được không?"…