Sau này hãy gặp nhau khi hoa nở
- Này, chúng ta sẽ gặp chứ?-Nếu có thể tao nhất định sẽ đi tìm.- Sau này chúng ta sẽ gặp nhau khi hoa nở nhé 🌺🌺🌺…
- Này, chúng ta sẽ gặp chứ?-Nếu có thể tao nhất định sẽ đi tìm.- Sau này chúng ta sẽ gặp nhau khi hoa nở nhé 🌺🌺🌺…
Anh chọn rời xa thế giới xinh đẹp một cách lặng lẽ,vì anh không muốn người mình thương cả đời đều phải ướt mi. Đôi mắt em xinh đẹp tựa ngọc trai nếu em khóc thì anh sẽ xót xa và đau lòng lắm.Vì khi anh rời thế giới này ai sẽ lau đi giọt nước mắt lăng dài trên má,ai sẽ xoa dịu,xóa nhòa đi nỗi đau trong em lúc ấy bây giờ. Miệng anh nói là như thế đấy nhưng tại sao anh lại lẳng lặng bước ra khỏi trái tim em.liệu anh có biết được rằng đôi mắt được anh ví đẹp như ngọc trai,long lanh như ánh sao trời luôn luôn ngó nhìn,tìm mãi một người đã rời xa em và thế giới này đâu chứ! chạy khắp ngõ này đến xó nọ,đi hết đất nước này đến đất nước khác.Thế tình ta đành dựng lại tại đấy.Chuyến xe chở hồi ức của đôi ta đã kết thúc!Nhưng một thứ không thể quên đọng lại trong hồi ức đó làm em nhớ mãi , và biết nó sẽ không bao giờ phai và vẫn sẽ luôn như vậy,lời nói "Anh vẫn sẽ luôn yêu em như lần đầu!" đúng anh đã làm được,vì đến lúc anh ra đi vẫn giữ vững lời hứa"anh chịu đau một mình chứ không chia sẻ ra để người mình yêu phải buồn đau về căn bệnh quái ác kia! Thật sự thì em biết" Anh vẫn sẽ luôn yêu em như lần đầu!"…
đây là câu truyện được kể dựa trên câu chuyện thực tế giữa lớp trưởng và thư kí của lớp. Được dựng và kể theo phong câch lãng mạn của năm 17 tuổi…
chỉ là những câu chuyện nho nhỏ . có thể coi là một quyển nhật kí của bản thân tôi . một chút trải lòng về cuộc sống , tình yêu và cả những cảm xúc khác nữa . vì là kiểu nhật kí nên có lẽ sẽ tản mạn , vui buồn lẫn lộn tùy vào tâm trạng . là lần đầu tiên viết nên có lẽ sẽ vụng về nhiều sai sót. cuối cùng là cảm ơn vì đã đọc ^^…
Đây là bộ Fanfic mình viết từ những ngày đầu khi mới biết đến ba cậu nhà. Là fan thời đầu, ngày vào fandom là 04/07/2014, đến nay ngót ngét cũng gần 6 năm. Và fic này thì được đăng lần đầu vào ngày 17/01/2015 trên Facebook cá nhân của mình. Vì tài khoản đã bị vô hiệu hoá nên truyện không còn hiện nữa. Fic vô tình được nhìn thấy sau một lần vu vơ thử đăng nhập lại vào tài khoản.Fic rất trẩu, đậm chất Teenfic. Mình đăng lại lên đây để làm kỷ niệm, cũng coi như là nhìn lại một thời trẩu điên cuồng của bản thân. Nếu bạn đã quyết định click đọc, hãy mang tâm thái đọc vui là chính, vì mình không có ý định sửa đổi gì cả, hồi đó viết sao sẽ đăng lại y chóc vậy.…
dm…
Trăng treo đầu non, ánh bạc phủ lấp nửa mái ngói cong cong nơi sân sau. Gió đầu thu se sắt, mà bàn tay ta vẫn ấm vì chút dư nhiệt của ngài cậu chủ.Ta theo hầu người từ thuở còn là thiếu niên mười ba, mười bốn. Cậu chủ khi ấy chưa mang nét lạnh lùng như bây giờ, chỉ là một thiếu gia thích nghịch hồ sen và đuổi bướm cuối vườn. Ta chạy theo, té bùn be bét, vậy mà người chỉ cười, bảo: "Minh, ngươi té cũng phải duyên hơn người khác."Ta đỏ mặt, không dám nhìn lên. Chẳng rõ từ bao giờ lòng ta mang một thứ tình không nên có.Giờ đây, người đã lớn. Đôi mắt lạnh như nước giếng sâu, bước đi thong thả mà khiến kẻ khác cúi đầu. Người của phủ đều sợ, chỉ riêng ta vẫn dám nắm tay người lúc đêm về khi ngài ho khan vì trời trở gió."Cậu chủ, uống chén thuốc này đi. Thuốc đắng nhưng tốt cho tỳ phế."Người nhìn ta, khẽ nghiêng đầu: "Ngươi cứ hay ép ta uống thuốc, rồi ai sẽ lo cho ngươi khi đêm dài? Duy Minh."Chỉ một câu, ta tưởng như tim bị bóp chặt. Người nói dịu dàng, nhưng trong đôi mắt kia... phải chăng cũng có một tia xót xa?Ta cúi đầu, khẽ thưa:"Chỉ cần ngài còn khỏe, còn cười... ta nguyện đời này hầu hạ không rời nửa bước."Người không đáp, chỉ đưa tay xoa nhẹ đầu ta.Khoảnh khắc đó, dù trời có lạnh đến đâu... lòng ta vẫn ấm.…