Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
ncl mấy oneshot linh tinh vớ vẩn ấy =)))nói thật chứ lần đầu viết nên văn cũm còn hơi lủng củng, mong các bác thông cảmtoi viết theo hướng nhẹ nhàng hoi, không có drama gì đâu với cái chính là toi viết để thử thách bản thân ấy, trong vòng 1 năm, toi muốn xem văn phong toi như nào…
Ngày hạ vàng , nắng chíu oi ả . Hắt lên từng giấc mơ từ bao giờ đã cũ mèm . Hóa ra trong trái tim người , tôi vẫn còn 1 vị trí quan trọng đến thế...* Truyện là trí tưởng tượng của tác giả tuyệt đối không áp dụng lên người thật dưới mọi hình thức *…
Đứng trên bờ vực sự sống và cái chết, Takemichi nghe được những âm thanh đau đớn đang gào thét cầu xin cậu mở mắt. Tiếc thật đấy, dù cậu đã cố níu lại nhưng một thứ gì đó đã kéo cậu vào vực sâu, một nơi tối tăm hơn cả cuộc đời cậu. Cậu chả thể nghe được tiếng của bọn họ nữa.Ba năm sau một giấc ngủ dài, cậu tỉnh lại tại một nơi hoàn toàn xa lạ và giường như phần kí ức nào đó của cậu đã bị khóa lại.Không những vậy, sau khi suất viện cậu còn nhặt được hai cục cưng từ trên trời rơi xuống gọi cậu là mẹ.Cuộc sống sa hoa cùng với đại gia đình ( cả bố và mẹ take) là thứ mà hầu hết ai cũng muốn. Nhưng cậu vẫn có cảm giác phải tìm lại mảnh kí ức đã mất. Cậu từ bỏ cuộc sống của một cậu ấm để đến Nhật Bản, nơi mà hiện lên đầu tiên trong kí ức của cậu.-" takemichi về rồi... " ------------- có lẽ sẽ giống thể loại tổng tài (. ❛ ᴗ ❛.)- cốt chuyện đi lệch nguyên tác- tuổi tác là thứ phi logic nhất trong truyện, đừng soi mói điều đó ಡ ͜ ʖ ಡ cre: tui nhặt trên wattpad ko biết ở đâu cả (◞‸◟;) ai biết thì ghi hộ nha…
Mikey đang sống một cuộc sống vô cùng tốt đẹp và bình yên, đó là cho đến khi bằng một cách thần con mẹ nó kỳ nào đấy, linh hồn của em va phải một mẻ đỗn lỳ tinh linh quái quỷ.[ Vì một chút sự cố nên tôi sẽ bị dính chặt với linh hồn của cậu, đồng thời cũng có thể giao tiếp với cậu qua suy nghĩ. Tôi là tinh linh Ký Ức, tên thường gọi là Memory! ]"Dài dòng quá, gọi là Moi cho tiện."...[ Thế giới này dường như là xoay quanh cái người kia, tất cả nam nhân đều thuộc về người đó. ]"Ờ."[ Mà cậu hiện đang thuộc thế giới này đó, Mikey-san! Cậu không lo lắng hay đề phòng bất trắc bị dây vào họ à? ]Trái ngược với vẻ lo âu hoảng loạn của Memory, Mikey chỉ ung dung đút miếng bánh vào mồm."Chi cho mệt? Đằng nào cũng sẽ về nhà. Giờ cứ xem họ diễn tuồng cho giải trí."...[ Mikey-san! Người trước mắt không ổn, mau né!!! ]"Hả? Gì? Ai? Ở đâu cơ???"- Mikey à~[ Bị bắt gặp rồi! Mau chạy đi Mikey-san, bằng không sẽ bị bắt nhốt mất!!! ]...[ Mikey-san, cậu đang bị bắt cóc đó, làm sao vẫn có thể bình thản ngủ nướng như vậy!? ]"Đằng nào cũng về nhà, làm gì phải xoắn? Với lại người ta nuôi mình ba bữa còn được tráng miệng taiyaki với dorayaki, ngu mới bỏ qua cơ hội này."- Tớ yêu cậu."Ờm, trừ việc lúc nào cũng bị bắt chơi gay."====================CP: all x Mikey, OCs x Mikey.Truyện chỉ được đăng trên Wattpad.…
trần đăng dương × phạm anh duybị mê anh nhân viên ở tiệm bán bánh bên kia đường!!OCC!!Vui lòng không mang đến trước mặt chính chủVui lòng không mang truyện của tôi đi đâu cảTất cả mọi chuyện xảy ra trong câu truyện đều không có thật.…
Bầu trời đi cùng ánh nắng, lệ của tự nhiên, thứ mà ngăn cách được bầu trời và ánh nắng chỉ có thể là màn đêm đen sầu muộn nhưng qua màn đêm đen là một ngày mai đầy nắng...Nếu ngày mai nắng tắt?Nếu ngày mai bầu trời không còn quang nắng?Và nếu ngày mai mây đen che phủ bầu trời?Nếu ngày mai chỉ toàn là giông bão?Người thì vẫn ở đây, sao mắt mãi không mở? Sao không thấy được ánh nắng nữa? Sao bầu trời khóc mãi thế?Tráserenviết cho KazuFuyu.....OOC, lệch nguyên tác,...…
𝙰𝚗𝚑 𝚐𝚒 𝚘𝚒 𝚊𝚗𝚑 𝚍𝚊𝚗𝚑 𝚛𝚘𝚒 𝚗𝚐𝚞𝚘𝚒 𝚢𝚎𝚞 𝚗𝚊𝚢─── ⋆⋅☆⋅⋆ ───start: 09.08.2024end:status: droptextfic + văn xuôithanh xuân vườn trườnglowercase📌ý tưởng nhất thời nên có thể drop…
Mô tả:Cuộc đời anh vẫn là những chuỗi sự kiện được lập trình sẵn, nhưng từ khi gặp em, phần mềm đã xuất hiện lỗi. Em là liều thuốc độc cho tâm trí mà anh tự nguyện uống vào, để say em mãi mãi.Fic Dương Domic x Pháp Kiều, mọi nhân vật/sự việc trong truyện đều xuất phát từ trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng không áp đặt vào thực tế, vui lòng không báo chính quyền check var!!! Văn phong nếu có màu mè hoa lá hẹ xin hãy thông cảm. Chủ nhà còn deadline, đừng hối chap tội tui.Lưu ý:Fic này ONLY Dương Domic x Pháp Kiều, vui lòng không ship chéo, không lật thuyền, không đục thuyền!!!Chủ nhà thích dùng nghệ danh, tên thật khi nào cần mới dùngChủ nhà yêu 2 ẻm lắm nên chuyện tình màu hường HE nhaaP/s: Xin phép mượn chiếc ảnh ánh mắt siêu tình này làm bìa ạaa, cre có trong ảnh…
chung cư ồn àomỗi ngày là một niềm vuicp:dương x kiềucap x rhyhiếu x huy (2n1đ)wean x khangdoo x gemissac x negavđây là sản phẩm của trí tưởng tượng mong mọi người không áp đặt vào thực tế❗lưu ý❗lowercase, tục, occ❗…
Dù cho những đám mây mỏng trên nền trời hay là đám đông xô bồ ngoài kia, em chỉ nhìn thấy một mình anh, trong giấc mơ không màu ấy.Anh là "Flouxetine" của nó...…
Hải Đăng Doo từng trêu rằng cho dù thế nào cũng sẽ ở bên Hùng Huỳnh vĩnh viễn không rời xa. Nhưng đến bây giờ cậu chợt nghĩ: "Vậy vĩnh viễn là bao lâu?"…
truyện sẽ mang kết cục buồn , Keria 1 thân một mình nhìn Gumayusi hạnh phúc bên người khác lưu ý : mọi chi tiết trong truyện đều là sự tưởng tượng của tớ ...( mãi iu T1 )…
明夜無月星,光自心生。(Minh dạ vô nguyệt tinh, quang tự tâm sinh.)Cp: CongB x BuitruonglinhCategory: AxA, ABO!au, Unrequited love, soft-top!, manly power bot!, Infatuated love, romance, broken Alpha... tất cả bị ném vào cổ trang văn phong.(Nếu bạn là 1 trong 30 anh trai, vui lòng không click vào đọc và tránh xa đời tư của fan.)…
OOC nặng,lệnh nguyên tácSau hơn 1 năm viết thì mình cũng đã có khá nhiều kinh nghiệm rồi. _________________________________Sẽ có chap ngược, H, ngọt, tuỳ nhé…
CẢNH BÁO OOC CỰC NẶNG! ( Tích cách nhân vật khác xa ngoài đời thực)Gã là loài ma cà rồng đơn độc, bị thế giới ghẻ lạnh, tự cô lập mình nơi lâu đài hiu quạnh.Em là chàng kị sĩ đáng thương, ôm một trái tim nặng trĩu nỗi đau với một cặp mắt rất đẹp nhưng cũng rất buồn.Hai thế giới tưởng chừng như hai đường thẳng song song, lại va vào nhau. Liệu... cuộc sống của cả hai sẽ ra sao?…