Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đọc phần mô tả trước khi vào!:Truyện lấy ý tưởng từ bộ: "My brother don't like me" có thể không hay Truyện làm theo hứng thú Tác giả làm để bản thân được giải tỏa Nếu không thích thì có thể thoát!Vui lòng không công kích và lăng mạ tác giả!…
"Cả thế giới quay lưng lại với em. Không sao. Em vẫn còn anh.""Anh đi rồi. Thứ mà em gọi là hơi ấm mùa thu.""Mất anh rồi. Thiên Bình của em."Anh như một cơn gió thoáng qua thanh xuân. Cô như một giấc mơ. Chẳng liên quan gì nhưng lại gắn bó, lại xa rời, lại đau đớn, lại tổn thương vì nghịch cảnh. Tình yêu là một con dao tẩm độc. Nó giết dần giết mòn cô theo tháng ngày. Thiên đường bỗng dưng trở thành địa ngục. Thì ra cảm giác trải qua lại đau đến thể...…
" Anh à em chán ghét phải bên anh dưới thân phận là em gái. Nhưng đời thật biết đùa. Em yêu anh. Anh yêu cô ấy. Liệu đôi ta có đến với nhau???"" Em và anh hai thân phận khác nhau. Em là thiên kim tiểu thư, anh chỉ là một người làm công cho chủ tịch. Thật sự đôi ta quá chênh lệch"" Anh à..... Em biết dù có với tới đâu cũng không thể chạm vào tim anh. Vậy em xin nhường đường cho anh và cô ấy đến với nhau"…
Thầm yêu một người, vừa đáng mừng nhưng cũng vừa đáng buồn, đáng mừng là vì sẽ mãi mãi không bị từ chối, đáng buồn là vì cũng sẽ không bao giờ được chấp nhận. Trong tình yêu, cũng như trong sự tham lam, lạc thú là vấn đề cần đến sự chính xác tuyệt đối. Tình yêu sẽ tồn tại được chỉ với một chút hy vọng nhỏ nhoi, nhưng sẽ không thể nếu thiếu nó. Tình yêu là con đường nằm giữa hai mê lộ song song là đau thương và hạnh phúc. Và dẫu hạnh phúc là thứ con người ta luôn tìm kiếm, không phải lúc nào họ cũng dễ dàng rẽ qua con đường ngập tràn màu hồng ấy. Quyết định bước chân lên con đường tình yêu đồng nghĩa với việc mạo hiểm những năm tháng thanh xuân ngắn ngủi. Có người chấp nhận từ bỏ những ngày xanh của mình chỉ để chìm đắm trong ngã rẽ đau thương mà họ đã từng lựa chọn. Tại sao vậy? Tại sao họ lại chọn những nỗi buồn? Họ không thích được hạnh phúc sao? Hay nỗi đau cũng có một sự ngọt ngào và êm ái mà những người chưa từng thử qua sẽ không bao giờ biết được?…