𝘵𝘩𝘢𝘯𝘬 𝘺𝘰𝘶 - 𝘨𝘰𝘰𝘥𝘣𝘺𝘦 𝘢𝘯𝘥 𝘩𝘦𝘭𝘭𝘰
for im youngmin…
for im youngmin…
Tôi tìm anh cả cuộc đời này cũng không thấy=((((…
Về ocs của mình và worldbuilding của mình=))))))))…
Câu chuyện về nhiều mối tính đơn phương nhưng đều kết thúc như dính lời nguyênf của tôi…
Xin lỗi các mina nhưng mình rất rất rất lừơi nên sẽ chỉ nói vậy thôi nhé!Đây là lần đầu tiên mình mong viết truyện nên mình các bạn sẽ ném đá nhẹ tay.…
Những câu nói trong cuộc sống được viết ra từ những tình huống --> do mình tự sáng tác ( sử dụng thì nhớ ghi nguồn), những câu trích dẫn từ sách, truyện,...Trích dẫn từ những câu hay, ý nghĩa Mình viết lại để cho mọi người cùng đọc…
-------------------------&--Nó -Bảo Châu :16 tuổi một cô bé dễ nhìn, nhưng vì bị cận nên cái kính to cộm làm cho vẻ đẹp của cô không ai biết đếnNhà nghèo phụ giúp gia đình bán bánh bao vì đó mà nhiều đứa bạn khinh ghét cô.Dễ thương ,hoạt bátHắn-Khánh Nam : cùng tuổi cô..hắn là con trai Chủ tịch tập đoàn Acrop- công ty lớn đang ở bên mỹ, vì là đứa con trai duy nhất nên ông hết mức cưng chiều,nhưng ông đâu biết hắn không cần vật chất những thứ này hắn đâu cần, .Hắn lạnh lùng vô cảm…
Truyện lãng mạn , tình yêu trong sáng của tuổi thơ…
"Con phải sống khác mẹ" Tiếng còi tàu cắt ngang màn đêm Hải Phòng - ký ức ám ảnh của Nguyễn Thanh Ngọc, cô gái trở về từ quá khứ đau thương để đối diện và chinh phục nó. Lớn lên trong quán karaoke của mẹ, mang vết thương từ vụ lạm dụng năm 15 tuổi, Ngọc giữ chiếc vòng bạc như lời nhắc nhở, vươn lên trở thành phó phòng kinh doanh tài năng. Hành trình của cô không chỉ là cuộc chiến với quá khứ mà còn là sự cạnh tranh với Nam - đồng nghiệp kiêu ngạo - trong dự án Nam Phong đầy tham vọng. Từ đối thủ, họ trở thành đồng đội, cùng vượt qua định kiến, xây dựng sự nghiệp và tìm thấy tình yêu, niềm tin giữa những tổn thương cũ. Hãy đọc ngay để khám phá cách Ngọc biến tiếng còi tàu từ nỗi đau thành hy vọng, sống khác như lời mẹ dặn!*Bối cảnh truyện chỉ lấy cảm hứng từ Hải Phòng, có nhiều địa điểm không có thật.…
Đây là dạng nhật kí. Là những dòng tâm sự của người con sống trong dòng họ làm việc cho nhà nước.Mẹ làm giáo viên, nên đặt khá nhiều áp lực vào con.Và những vấn đề đang gặp phải của những cô, cậu học trò đang trên đường xác định và thực hiện ước mơ.Truyện không trừu tượng, là thực tế, đôi khi sẽ bon chén chút drama 😁😁Không có nội dung cụ thể, vì trôi theo nhịp sống của tác giả. Em cũng không có nhiều thời gian TTLần đầu viết nếu có sai sót mong mọi người bỏ qua. Cho em ý kiến để hoàn thiện văn chương của bản thân. Đừng ném đá tội em :(…
Tác giả: Nguyễn Quốc VinhThể loại truyện: đam mỹ, 18+, 21+, sexgay, học sinh....Xuất bản: 2020Mô tả:Một câu truyện về tình yêu đồng tính của cậu nhóc với thân hình trẻ con và cậu bạn hay chọc ghẹo cậu nhóc ngồi kế bên mình (nghĩ mà tứkkk)😀 Mọi người cùng đón xem câu chuyên đầy Sóng Gió của cặp tình nhân này nhé ❤ Cảm ơn nhiều lắm :3…
Mong rằng những mông lung của những ngày đầu sẽ sớm qua và tâm hồn sẽ sớm trưởng thành.…
Đứng ở giữa cái showbiz Việt gần chục năm, Lâm Chí Thành ngầm hiểu được rất nhiều lẽ thường của cuộc đời, anh là nam diễn viên điện ảnh nổi tiếng ở Hà Thành. Tuy hào quang soi sáng, nhưng anh vẫn không ngừng thương nhớ về 1 bóng hình 6 năm trước đã biến mất trong gió thu. Nhưng kì lạ thay anh lại gặp được cô, cô khiến anh tạm quên cái thương nhớ 6 năm qua mà khiến mình chỉ đặt vào riêng cô. Cô là Lê Thanh Hương - trợ lí 2 của 1 nam ca sĩ nổi tiếng, là siêu cao thủ trong giới truyền thông nghệ sĩ. Nó quá ấn tượng, đặc biệt và bất ngờ, anh dặn lòng là sẽ nhất định biến cô trở thành của riêng mình. Một chiều tháng 8 anh cùng cô đứng giữa Hà Nội trong làn gió thu, anh phát hiện cô chính là nỗi thương lòng của anh 6 năm qua, là cô gái mà anh tưởng chừng đã biến mất mãi mãi. Năm tháng dần trôi, rất nhiều sự thật về cô dần được mở ra. Có lẽ số trời đã sắp đặt, anh sẽ không bao giờ buông tay cô.…
Năm ấy Hạ Mạc Thần vừa tròn 8, lại chứng kiến kết cục bi thảm của gia đình . Cha nằn nặc đòi ly thân với mẹ cậu , rước người đàn bà mà ông cho là người ông yêu nhất về . Mẹ cậu vì sốc mà trước cảnh gia đình êm ấm tan vở mà đổ bệnh nằm liệt giường . Cậu trong đêm mưa gió chạy đến nhà chính của Hạ gia khóc 1 đêm , vừa khóc vừa đập đầu , có thế thấy rõ huyết từ trán cậu đổ ra thấm đẩm mặt đất . Gia nhân trong nhà không nhịn được liền lén đưa chút tiền cho cậu để cậu cứu mẹ . kết quả chưa đi được ba bước , bị quản gia trong nhà phát hiện đánh người gia nhân kia đến **ết trước mặt cậu mặt cậu gào thét . Cậu nhìn huyết tươi tuôn ra từ người kia từ từ tràn lan đến mình mà không khỏi nôn nữa , rồi vùn vẫy chạy về cứu mẹ nhưng .. vẫn là không kịp về đến nhà mẹ cậu đã ra đi vừa sốc vừa bàn hoàng , cậu ôm mẹ khóc nấc , đến khi có người phát hiện thù đã 3 ngày sau . Thi thể của mẹ cậu đã bắt đầu phân hủy . Còn cậu bị ngất xỉu với hơi thở yếu ớt tưởng như không còn sống . Rất may ông nội cậu đã trở về nhà biết hết ông vội tìm đến đưa cậu đi khám chăm lo cho cậu nhưng cậu dường như lúc nhớ lúc không , trở thành một kẻ ngốc , lúc nào cũng đòi mẹ , không thì sẽ nói nhảm , rồi lại cuộn mình một góc cậu chân thành đến độ bị gạt bắt nạt cũg chẳng dám phản bác . cha cậu vì nể tình mẹ và vì ông mà giữ cậu lại . Nhưng vào một hôm cuộc sống của cậu bị đảo lộn rồi , cái cuộc sống tồi tệ ấy liệu nó sẽ ra sao?…
Năm ấy, Chương Viễn của thời cấp Ba tinh nghịch nhìn Hà Lạc nói: "Này bạn gì ơi, ngẩng đầu cho người ta nhìn kỹ chút xem nào." Năm ấy, Chương Viễn nghiêng trái nghiêng phải tránh móng vuốt của Hà Lạc: "Giờ đã là người của tớ rồi, có tròn hay dẹt cũng tùy tớ xử lý đúng không?"Năm ấy, Chương Viễn đứng suốt mười tám tiếng đồng hồ mới tới được Bắc Kinh, vô cùng mệt mỏi nói: "Cô bé lười, em lại vừa mới ngủ dậy đấy à?"Năm ấy, Chương Viễn đưa bức ảnh của Hà Lạc Gia Uyển cho Hà Lạc: "Anh vốn cho rằng, em sẽ trở thành nữ chủ nhân của nó."Năm mười sáu tuổi, trên đường tan học, Chương Viễn né đôi găng tay của Hà Lạc ném đến, cười mà nói: "Lấy oán báo ơn, Hà Lạc, tớ nhớ cậu cả đời."Rất nhiều năm sau, ở nơi đất khách, Chương Viễn của tuổi trưởng thành nhìn thẳng vào mắt Hà Lạc, nhấn từng chữ một: "Hà Lạc, anh nhớ em cả đời, anh cũng muốn bên em cả đời."Dứt khoát là thế, dũng cảm là thế, kiêu ngạo là thế, đến tiếng nức nở sau cùng cũng tràn ngập hơi ấm dịu dàng. Vậy nên, chúng ta cứ ngần ngừ chẳng chịu già đi, giống như cầm lên cuốn sách này rồi chỉ rón rén đọc từng chút, từng chút một. Vậy nên, trước khi chúng ta già đi, xin hãy nâng niu cất giữ cuốn sách này, giống như nâng niu cất giữ trong trái tim mình những ký ức của cả thời thanh xuân.…
Vkook ( chính) HopeMin, NamJin, Yoongimochi…