[ Shiho Miyano ] Không còn là cộng sự , Sherlock Holmes .
Tôi vẫn luôn nghĩ rằng mình là Watson , có thể làm cộng sự , không thể là người yêu , hết mình vì cậu . Đến cùng tôi lại yêu kẻ thù của cậu ...…
Tôi vẫn luôn nghĩ rằng mình là Watson , có thể làm cộng sự , không thể là người yêu , hết mình vì cậu . Đến cùng tôi lại yêu kẻ thù của cậu ...…
những mẩu 'tình' dành cho người thương, được gói gọn lại trong những trang giấy, được vun vén, được thu hồi, và được khắc họa lại, tạo nên một chương tình.bức ái họa đẹp tựa mộng trần, họa hạ bởi thần trí ươm sắc, áng hồn bình dịu đến chân trời, thiết tha gọi tình nơi ảo ảnh.syuri, họa sĩ.…
Buồn vì chưa mua được vé concert nên xin phép tự ồn bằng chiếc fic cổ trang Chuyện bắt đầu từ làng Bát Đại, nơi mà người ta đồn chứa đầy yêu ma. Làng vẫn có người ở, tuy không nhiều, trong đó có ba anh em Trường Sơn, Tăng Phúc, Anh Khoa.Nơi kinh đô náo nhiệt, triều đình được cai quản bởi một vị vua anh minh. Phò tá vua là Thái uý, sau này là Thân vương Phạm Duy Thuận, con trai cả của Hoàng huynh. Thái uý có hai người con trai, võ tướng Nguyễn Cao Sơn Thạch và công tử Nguyễn Huỳnh Sơn…
Đã là một Pháp Sư, sao tôi không được bựa, sao tôi không được nhây và mặt dầy ? Bởi vì cuộc đời cho phép mà ahihihi =))))))) (Còn đây là link page https://www.facebook.com/DescendantsofZodiac/ mọi người có thể vào cập nhật thông tin liên quan đến truyện ở page này nhé :3)…
mình tôi với riêng tôi trong đời.…
Duyên duyên nợ nợ, mắc vào nhau, kết thành dây tơ mà buộc cái số, cái đời muôn kiếp của con người ta lại với nhau. Là cái duyên của ông hội đồng Vũ người miền Bắc với đất làng Thanh Vĩ? Là tình vợ chồng của cậu Thuận mợ Phúc, cậu Thạch mợ Sơn, cậu Sơn mợ Khoa? Hay là một chữ thương của các cô, cậu ba nhà? Định mệnh xoay vần, đã cho ta gặp nhau, ắt sẽ cho ta ngày được trùng phùng"Nhân tiết hoa bay lời vội kểXuân sang nhuốm tình mảnh hồn quêCho lời tôi ngỏ em vừa ýTa nên duyên cho trọn câu thề"…
đêm giao thừa ở trời tây của hội anh em trần tình…
ghệ iu dấu cụa em ơi…
Đây là lần đầu tiên mình viết nên đừng ném đá mình. Câu chuyện kể về cuộc tình của hai YouTube là Jack và Simmy có rất nhiều thử thách và khó khăn. Liệu hai người này có đến được với nhau ko?…
Với ta đời người từ lâu đã không coi trọng ngắn dài, có lúc một khắc cũng bằng một đời dài lâu. Cũng có lúc một đời chỉ bằng một khắc ngắn ngủi. Nhưng nếu để ta lựa chọn giữa một khắc bên người và cả đời không có người cạnh bên thì ngàn vạn lần ta đều chọn một khắc bên người. Cuộc đời phía sau có ra sao cũng mãn nguyện.…
- Tôi yêu bản chất của chú, mà việc đấy hiện giờ, chú không thể nào hiểu được.- Đi đi, trận này chưa phải trận cuối của chú đâu.Nói rồi Foeil bước qua cánh cổng, đưa tay đẩy Freddy qua ranh giới vô hình, tiếng gương vỡ vang lên bên tai, và y trở lại Trang Viên Oletus._______________________________________________________▪︎¤☆《》▪︎《▪︎》▪︎》▪︎☆▪︎☆》¤》☆☆¡▪︎《¡☆《▪︎》¤《CP : Foeil(OC)/Freddy RileyOC X CHAR! OC X CHAR! OC X CHAR!P/S: Oneshot đầu tay của tôi, được viết lúc phê đá và tự cho rằng không ai xứng với bias ngoài mình nên hẳn sẽ có nhiều sai sót, mong mọi người đọc và giúp chỉ ra để tôi nhanh sửa đổi, nâng cao tay nghềヽ('∀`≡'∀`)ノ…
Khi mà Patroclus - anh họ của cậu và Automedon - người bạn thân thời thơ ấu của cậu đã cưới nhau, họ còn có một đứa con trai kháu khỉnh với nhau.Năm 25 tuổi, vì bị đuổi việc và mẹ cậu đã từ chối gửi tiền lên cho cậu, dẫn đến việc căn hộ của cậu bị cúp điện do cậu đã không trả tiền điện. Cậu quyết định qua ở tạm nhà của Patroclus và Automedon, trùng hợp làm sao mà Automedon lại đi công tác, bỏ lại người anh họ của cậu, người vợ đẹp đẽ của anh ta đang mang thai tháng thứ năm ở nhà với con trai nhỏ.Khi cả hai người bắt đầu có một mối quan hệ mờ ám, đồi trụy thì Patroclus nhận được tin báo rằng Automedon đã bị tai nạn xe mà qua đời.Ở đám tang của Automedon, Achilles đứng cạnh Patroclus, cảm thấy tiếc nuối và thương hại cho anh ra. Tiếc nuối là vì anh ta đã hoàn toàn bỏ lại người vợ đang mang thai và đứa con nhỏ của mình. Cuối cùng, thương hại là vì bây giờ vợ của anh ta sẽ được chính Achilles - người bạn thân thời thơ ấu của Automedon 'chăm sóc', kiêm luôn ba dượng của hai đứa trẻ nhỏ.…
Thể loại: Diễn sinh, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Trinh thám , Nhẹ nhàng , Phương Tây , Phim Anh Mỹ , Thị giác nữ chủ , Sherlock Holmes"Bá tước các hạ, đã ba ngày ba đêm chưa cho tiểu thư đưa ăn.""Thực hảo, nàng ăn năn sao?""Không có, tiểu thư bỏ chạy đi Luân Đôn, suốt đêm mua vé đứng chạy."21 thế kỷ kiến trúc sư Arlene xuyên thành một vị bị phụ thân bức hôn bá tước tiểu thư.Nàng căn bản không tính toán thuyết phục ngoan cố thủ cựu phụ thân, mà là trực tiếp trốn đi, ký túc ở Baker phố dì gia.Arlene: Ta muốn cho ngươi nhìn xem ta rốt cuộc có thể làm ra cái gì đại sự nghiệp!Nhưng mà, hiện thực cho nàng một cái đại tát tai, Arlene phát hiện chính mình chẳng những kiếm không đến cái gì tiền, còn tổng ở tân công tác hiện trường gặp được tân hung án.Đối mặt dì hai vị khách trọ, Sherlock. Holmes cùng John. Watson, còn có đi đến nơi nào, nghi án sinh ra đến nơi nào tình huống, Arlene phát ra nghi vấn:Cái này kêu "Mang hung án buff ta làm kiến trúc không mang theo đình"??…
Đã mười năm rồi, liệu ta còn nhớ nhau chứ?Hay kí ức về đối phương đã lặng lẽ trôi về một phương trời vô định không nằm trong nỗi nhớ?Định mệnh vốn là thứ kì quặc luôn buộc hai con người phải gắn kết với nhau dù có đau khổ lẫn uất ức như thế nào. Mà hai ta, tưởng chừng đã cách xa nhau một quãng đường dài vô tận, vẫn tìm thấy nhau bằng những cách mà ta không thể ngờ. Điều khó tin ấy liệu sẽ có một kết cục đẹp đẽ, hay là một tầng sầu bi vỡ vụn?Tất cả mọi chuyện, đều nằm ở chúng ta.26.03.2023…
Nguyên văn: Lofter, Tấn Giang, AO3Convert: AdeleNgôn ngữ: Tiếng TrungAllAme, RusChiRus,...Itacest: Bắc Ý x Nam Ý…
au : thistlecatmô tả: Ẩn sau tấm thảm, Narcissa theo dõi Bellatrix và Hermione, và sẵn sàng can thiệp nếu Bellatrix bắt đầu đi quá xa.…
Những mẩu oneshot tui bịa ra về cuộc sống của 33 anh tài trong nhà chung, không cái nào liên quan đến cái nào.…
Khỏi mô tả dài dòng! Mệt! Nói chung đây là một fic về zerlu còn nội dung thì mina đọc rồi biết.…
"rét thái nguyên rét về yên thế gió qua rừng đèo khế gió sang"...…
Thạch bất chợt đưa mắt qua từng đầu ngón tay đầy vết chai sần của người trước mặt, trong đầu lại hiện lên hình ảnh chính bàn tay ấy xách cái hộp gỗ dài đựng đầy truyền đơn qua cửa toà soạn, vạt áo thẫm xanh ung dung và kiêu hãnh lướt ngang qua toán lính tuần rồi hoà vào phố chợ phồn hoa... Chiếc đàn đáy vẫn nằm yên trong góc tường cùng với chồng bản thảo giấy nháp lộn xộn của mấy ông nhà báo. Chẳng biết nó có nhớ thương cái hộp vừa in kia, hay vương vấn gì bàn tay nọ chăng?…