Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
T/g : Mon Văn Án : Em là cô gái,từ nhỏ đã chịu sự bất hạnh.Chưa có một ai thấu hiểu cho em.Niềm vui của em,sự hồn nhiên của em,đã bị họ cướp đi mất.Anh là một chàng trai sống trong nỗi cô độc,bị cô lập bị cả thế giới căm hận.Nhưng em chính là ánh sáng,soi sáng dẫn bước anh.Còn anh chính là niềm hi vọng cuối cùng còn sót lại của em.Có được nhau là điều không dễ,nhưng hai ta lại lạc mất nhau... Khi chiếc mặt nạ của em vỡ, chúng ta sẽ chấm dứt. Mọi ân oán trước đó" Mãi mãi là em...người con gái mà anh thương yêu nhất " " Dù em là ai...anh vẫn yêu "…
- Em chỉ muốn nói em thương anh ..Vậy anh có thể vì em mà ở lại đến hết sau này không ? - Hãy nhớ 1 điều - Nơi nào có anh sẽ không thể thiếu mùi hương của em - ....Niel ah ~...…
Văn án:Vừa qua khỏi xong mười chín tuổi sinh nhật, Trình Mục liền do tiêu sái con nhà giàu đã biến thành ăn nhờ ở đậu tiểu đáng thương.Nghe nói, thu nhận giúp đỡ hắn người là cái công nhận hồ ly tinh.Trình Mục chuẩn bị 100 loại chống lại mê hoặc phương pháp, nhưng hắn rất nhanh phát hiện, hồ ly tinh liêu người căn bản không cần tự mình ra tay.Trình Mục toán học không được, Đường Tắc mỗi ngày buổi tối nói cho hắn cao mấyTrình Mục: Đường thúc thật là đẹp mắt.A di không ở, Đường Tắc tự mình xuống bếp làm cơmTrình Mục: Đường thúc thật hiền lành.Đường Tắc rèn luyện thời điểm chơi mộc nhân cọcTrình Mục: Đường thúc vóc người thật tốt.Có người mơ ước công ty, Đường Tắc bất động thanh sắc tính toán trở lạiTrình Mục: Đường thúc thật thông minh.Có người bắt nạt Trình Mục, Đường Tắc dũng cảm đứng raTrình Mục: Đường thúc thật nam nhân....niênthượngTrình Mục: Đường thúc, liêu người nhưng là phải phụ trách.Đường Tắc: Nha, vậy ngươi dự định làm sao phụ trách?Trình Mục: Meo meo miêu?Gỡ mìn:1, niên thượng, công thụ cách biệt mười tuổi2, liêu chết người không tự biết Lão Hồ Ly công X yêu làm nũng thích ăn ghen cáo nhỏ thụNội dung nhãn mác: Đô thị tình duyên hào môn thế gia báo thù ngược traTìm tòi then chốt tự: Nhân vật chính: Trình Mục; Đường Tắc ┃ vai phụ: ┃ cái khác:…
Thể loại: ...ba chấm.../ Đam mũy / Ngôn tìn😂😂😂Ship: Baekook😎😎😎A hèm~~~hôm nay teo chẽ khai trương bộ truyện đầu tiên của mình...Thể loại này hơi ba chấm....nên.....Tụi mi ráng đọc nhóe....Á HỊ HỊ😊😊😊…
"Nhìn cái gì ?""Tao có đánh mày đâu mà mày khóc....nín đi tao thương""Hạ, anh yêu em""Không biết là say nắng hạ hay say nắng em. "...Truyện chỉ ship duy nhất cp Tường LâmỦng hộ tui nhé 💞…
Phong cảm thấy chán nản cuộc sống nên quyết định đi ngủ một giấc cho khỏe...ngủ dậy rồi thì Phong cảm thấy tức ói máu vì xuyên không thành một lão nô bộc.....ta hãy xem hành trình mới của Phong trong thân phận một lão nô bộc thời xưa như thế nào nhé…
"Trong trái tim ta,luôn sẽ có một vị trí cho em...đợi khi nào cái thứ gọi là định kiến xã hội không còn nữa,lúc đó chúng ta sẽ đường đường chính chính bước vào lễ đường"_ Vương Nhất Bác"Tại sao chứ?tại sao lại có định kiến đó..nếu không có nó có lẽ chúng ta sẽ không phải khổ sở như này rồi..chúng ta sẽ có thể là vợ chồng chính thức chứ không phải âm thầm bên nhau như này.."_Tiêu Chiến_____________________________"Lý Hoành Nghị,ta xin lỗi..nếu lúc đó ta chịu hiểu..nếu lúc đó ta nghiêm túc thì..đâu phải hối hận như vậy đúng không..?"_Ngao Thụy Bằng"Ngươi..nín cho ta..ta không cho phép ngươi khóc..cười lên đi..!"_Lý Hoành Nghị…
Định mệnh luôn quay tròn , sự sống - cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc .Niềm vui - nỗi buồn đều do ta quyết định .vậy....những con người được gắn với nhau bởi lời nguyền liệu có tình yêu hay không ? Hạnh phúc hay khổ đau ? Rồi mọi chuyện sẽ đi về đâu ? Lần đầu viết truyện mong mọi người ủng hộ ! (=^-^=) Có gì sai sót mong mọi người chỉ bảo a~…
1 câu truyện nhẹ nhàng về tình yêu đầu đời mang những cảm xúc có ngọt ngào, đắng cay...niềm vui hạnh phúc pha lẫn nước mắt đau thương. Nếu các bạn đã quen với những kết truyện ngọt ngào thì đây sẽ là câu truyện thực tế và cũng là truyện của chính bản thân mình mog các bạn đón đọc và góp ý....…
Six Heart là câu chuyện về 6 người bạn vì một vài điểm chung mà đến với nhau, chia sẻ những tháng ngày buồn vui khổ cực với nhau, dù bao biến cố nhọc nhằn họ vẫn luôn dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất. Six Heart " 6 trái tim quy về 1 hướng ", ước mơ.......hoài bão........niềm tin........liệu, nó vẫn tồn tại sau nhiều năm xa cách ??? Hãy ủng hộ và đón đọc nhé ! 😉😉😉…
Thể Loại:1 vs 1...Sạch...Bách Hợp...Niên Hạ công..Phù Thủy× Công Chúa ***Nhìn đứa trẻ mà nàng yêu thương bị giam trong căn phòng nhỏ u ám.quần áo rách rưới.người chi chít vết thương tâm nàng quặn đau..nàng muốn trả thù nhưng con bé lại cầu xin nàng " Xin người đừng giết chàng..dù sao chàng là người con yêu"..tâm nàng như chết nặng.đứa bé nàng nuôi lớn từng hận nàng,vì một người xa lạ xua đuổi nàng, đến nước này vẫn cầu xin cho kẻ kia." liệu con có từng đặt ta trong lòng..con có từng yêu ta không?".có thể sống lại một lần nữa nàng sẽ không yêu một ai nữa.đây là một lời nguyền...…
«NOTACHI ..NI..MAORHI»Bài hát này .....nghe thật hay .....và ..thật ngọt ngào làm sao ...Kaito vừa mơ vừa tự thầm nghĩ nai hát đó ,cậu đang mơ 1giấc mơ đầy tiếng hát và những âm thanh dịu dàng thìbỗng nhiên có 1 thứ vô cùng đáng sợ đến....*CHẠY CHO TÔI 100 MÉT ,NHANH!!!*Cậu bỗng dưng mở mắt 1 cách đột ngột, rồi bật dậy:**Lại thế nữa rồi,mình luôn gặp giấc đó là sao ,mà giọng hát đó là rất hay đâý*Cậu ta ngồi ngơ ngác , tay chân vô cùng ủ rũ ( mơ phải ác mộng ko bị thế mới lạ),rồi cậu quay về phía vai ,nhìn vào chiếc đồng hồ chỉ 7:50 , cậu liền vội vàng mặc quần áo ...đánh răng ..rửa mặt ...ăn sáng..rồi CHẠY 1nẻo đến trường…
Mùa Đông năm đó gặp cậu, ngày Hạ nắng gắt xa cậu. Nhớ thư viện trường năm đó bặm bụi, nhớ những dãy sách ô vàng im lìm bên góc, có một đôi bạn trẻ tĩnh lặng ngồi bên cạnh nhau, cùng viết, cùng nghe, cùng đọc. Người con gái khe khẽ ngân nga, nhẹ nhàng, rót vào tâm hồn kia một khoảng lặng, bình yên đến lạ lùng...Đó là giọng hát mà cậu hằng ao ước, giọng hát đưa cậu trở về thế giới của những sắc màu, khép lại cánh cửa tăm tối của những ngày mất âm thanh, là nguồn động lực để cậu lại lần nữa cầm bút.Nhưng, những giờ khắc bình yên đó, ngắn ngủi đến mức, chiếc đồng hồ thời gian sẽ chẳng dừng lại giây phút nào mà tiếp tục trôi đi...Làm ơn, một chút nữa, một chút nữa thôi..." Tạm biệt, Hạ ơi, tớ xin lỗi, không thể cùng cậu viết được nữa..."Bàn tay nắm chặt dần buông lỏng xuống, trong căn phòng bệnh trắng xóa, người con gái gục ngã, gào thét gọi tên. Nhưng, người đó sẽ không bao giờ tỉnh lại..được nữa..." Xin... thời gian...quay trở lại...những phút giây ta ở bên nhau...Cùng hát, rồi cùng viết...những đậm sâu trên trang giấy màu...Ta chợt nghe...niềm hạnh phúc...khe khẽ cất lên..từ con tim...Nhưng giờ đây...chỉ mình ta...người ...đâu ...rồi...?..."Bác sĩ, y tá vây quanh, nghẹn ngào nhìn người con gái kia, chẳng thốt lên lời. Một câu xin hãy bớt đau thương để trong lòng, đâu còn ai đủ can đảm để nói...Buồn nhất, là sự chia ly...…