Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Rap Viet Academy - học viện nơi các rapper ở mọi độ tuổi khác nhau theo học, đặc biệt, các học viên muốn vào và tiếp tục học tại đây phải vượt qua các bài kiểm tra và những lần loại trừ cực khắc nghiệt. Dù thế, tất cả học sinh và giáo viên từ trong lớp đến kí túc xá trường đều vui vẻ, chơi thân và quậy với nhau cực vui:))Truyện buôn muối và drama là chính, yếu tố tình cảm là phụ.Lưu ý: Không bê truyện đi đâu trừ Wattpad!!!Tag: OOC, lowercase, tục, text…
Bộ truyện do mình tự nghĩ ra tiếp nối phần XYZ Pokemon Do Mình tự Nghĩ ra Câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ của Serena và Satoshi sau 7 năm. Tính từ lúc Satoshi du hành ở vùng đất Kalos.Và hành trình chinh phục danh hiệu nữ hoàng Kalos của Serena, và và câu chuyện tình yêu của cặp đôi nhân vật chính.Chúc các bạn có những giờ phút vui vẻ Khi Đọc Truyện Của Mình…
một ngày mát trời, hai kẻ thù không đội trời chung đột nhiên lại tải về cùng 1 app nhìn khá dị. sau một giấc ngủ mê, họ nhận ra có thứ gì đó thất thường và rồi những chuỗi ngày dở khóc dở cười cứ lặp đi lặp lại khiến chúng nhận ra, đối thủ của mình không "đáng ghét" đến thế nhỉ?…
OOC, không liên quan đến người thậtlà trí tưởng tượng, là chất xám của riêng toi, không mang đi đâu hếtkhông mong muốn bị các chính quyền thấyHogwarts x ATSH‧₊˚🖇️✩ ₊˚🎧⊹♡"Tua lại thời gian ngày mà ta không thể quênLưu lại khoảnh khắc này mà ta đang kế bênGiai điệu còn vang thì còn chung nhau cái tênWe say hi never say goodbye":say hi never say goodbye_30 chàng trai tôi yêu…
Chờ.Chờ một phép màu, chờ bàn tay anh chạm vào vai tôi nhẹ nhàng như năm ấy.Sống.Tôi vẫn sống, sống để chuộc lỗi, sống để mỗi năm, đúng 21h tối hôm đó, tôi lại được gặp anh - trong hoài niệm.Nếu.Nếu ngày ấy tôi liều chết để bảo vệ anh, nếu ngày ấy tôi tin rằng yêu anh mới là cách để cứu lấy mọi thứ.Liệu chúng ta có một kết cục khác không?----Trâu iu ơi - c_quiiz📌 Không có thật…
- Họ nói, nếu yêu nhau đủ lâu, dù có đi qua hàng trăm kiếp luân hồi, trái tim vẫn sẽ tự tìm về.- Vậy nếu một người nhớ tất cả... còn người kia lại quên mất mình đã từng yêu?------------❌ Tất cả chỉ là trí tưởng tượng!❌ Mọi thứ trong truyện chỉ là giả định 📌 Có ý kiến thì comment giúp mình 📌 Có một chút yếu tố kinh dị cân nhắc kỹ trước khi đọc 📌 Otp riêng đừng comment như "Ơ Dương phải vs Kiều chứ"... Nếu comment như vậy mình xin phép block ạ---------------Ủng hộ An An nhaaaaiu mọi người…
Những đoạn ngắn mình chợt nghĩ ra trong đầu về OTPs của mình trong Rap Việt mà mình lười triển khai hoặc không biết nên để đâu.Cấm lôi fic đi lung tung.…
tiếng thét đả kinh vang vọng ngôi làng u ám. tiếng khóc ai oán khi chứng kiến một sinh mạng bị tước đoạt. tiếng cãi vã không hồi kết trước một quyết địnhchỉ có một trong hai lựa chọn:chết hoặc sống sẽ thế nào khi một buổi sáng thức dậy,bạn bị cuốn vào một trò chơi sinh tử?bóp cò đihạ thuốc đinguyền rủa đigì cũng được,miễn là còn sống"bây giờ tôi thực sự tin chuyện này là thật rồi..."" có người chết!có người chết!""hung thủ là hắn ta!""tôi đã tìm ra được bí mật của ngôi làng này..." liệu bạn chọn cái nào? sống hay chết?…
"Love make us cry - tình yêu làm chúng ta khóc. Nhưng có yêu không? Vẫn yêu. Có khóc không? Có thể là vẫn khóc. Nhưng vẫn yêu!"Sẽ như thế nào nếu xinh yêu của tháng 11 bỗng quay ngược thời gian trở về ngày đầu ghi hình và gặp áo đỏ bị block hai lần nhỉ?Một câu chuyện được viết nên bởi rất nhiều sự delulu, truyện được viết bởi một con gà quá nhớ hai bạn và tình yêu này được viết từ tình yêu hai bạn trong thế giới của tớ.…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…