ATSH • Thơm anh cái
Xih gái tinh quái thơm anh cái…
Xih gái tinh quái thơm anh cái…
anh sẽ không thể nào thoát ra khỏi dòng chảy này đâu, giống như em không thể nào thoát ra khỏi tình cảm giữ chúng ta vậy.;ooc, lowercase…
Mọi người đọc rồi cảm nhận nha. Truyện chỉ là tưởng tượng của tui, không có thật, không liên quan đến người thật, vui lòng không áp lên người thật ạ. Nếu mọi người không thích có thể bỏ qua ạ, mong mọi người không to6 ạ.…
[Giang hồ x Tiểu thiếu gia]Thành An, cậu thiếu gia thành phố, tìm đến vùng quê để trốn tránh cuộc sống xô bồ. Nhưng nơi đây lại gặp phải một thử thách lớn hơn - Minh Hiếu, người đàn ông với vẻ ngoài lạnh lùng, như mùa đông không bao giờ kết thúc. Liệu ánh sáng từ trái tim nhiệt huyết của An có thể làm tan chảy cái lạnh của Hiếu, hay chỉ làm trái tim anh thêm kiên cố?-Tất cả tình tiết trong truyện đều không có thật-Ad: Các nha đầu ngốc đọc truyện vui và giữ nó là bí mật giữa chúng ta nhá (Cầu mong chính quyền không up sọt, please!)…
Quần áo có các hạt nhựa rất nhỏ đang vô cùng độc hại tới môi trường, nếu các cậu muốn tìm cho đứa con của mình một cái áo vừa bảo vệ môi trường lại xinh đẹp thì sao không tới tiệm tớ nhỉ?…
chưa chắc đâu.-----__kahphn.…
Nguyễn Quang Anh- RHYDER, từ nhỏ đến lớn em đã gồng gánh quá nhiều thứ. Em cố gắng để trở nên nổi tiếng, kiếm thật nhiều tiền để xây nhà và cho mẹ một cuộc sống tốt nhất. Em cố gắng hết sức để tìm lại hào quang năm 12 tuổi. Em cố gắng gồng mình chịu mọi sự chỉ trích từ cộng đồng mạng rap Việt vì để có thể tiếp tục theo đuổi đam mê cháy bỏng của mình. Em là anh lớn trong DGH cố gắng dùng hết sức để đưa tổ đội lên cao. có thể nói em chưa bao giờ đươc yếu đuối đươc trẻ con đươc sống với cảm xúc thật đựơc trở về độ tuổi thật của mình. Nhưng khi vào ATSH, mọi thứ đã thay đổi, em đươc mọi người công nhận, mọi người cưng chiều, mọi người yêu quý và có thêm sự tự tin để tiếp tục theo đuổi con đường âm nhạc của mình.…
tự nhiên nghĩ ra ấy✨T/g: nguyn_haphuong[DROP]…
Hành trình này không kết thúc, nó chỉ mở ra những cánh cửa mà ta không còn có thể nắm tay nhau bước qua chung nữa thôi. Ta phải tự đi trên còn đường của mình nữa rồi để biết đâu mai sau sẽ gặp lại, hoặc sẽ chỉ còn trong trái tim và tâm trí của nhau từ nay về sau.…
Anh hùng ngày càng ít, tội phạm ngày một tăng. Không thể chống lại hết bọn họ. Mệt quá. Cũng đã đến lúc mình phải 'ngủ' rồi.Cảnh báo: Nhân vật có thể bị OOC nặng, truyện càng ngày càng khác với nguyên bản...Truyện này là của tác giả 100%Không đăng bất kì chỗ nào khi chưa có sự cho phép của tác giả.…
biển màu xanh cớ sao mắt em màu nắng?…
Mẩu chuyện nhỏ xoay quanh kỷ niệm thanh xuân vườn trường của các anh trai và sự tái ngộ đầy bất ngờ sau năm tháng xa cách (~ ̄▽ ̄)~📍TỤC/ OOC!!! Câu chuyện dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, không dính dáng đến người thật…
văn án. nhìn bóng người thân quen lại xa lạ, nhìn nụ cười đã bấy lâu quên rồi nắm chặt đôi tay thở dài. trái tim muốn thả lỏng nhưng lý trí lại xiết chặt. hắn im lặng, lặng lẽ khoác lên mình vai diễn khác. không còn là Rei Fuyura nghiêm túc tuổi 29, không phải là chàng phục vụ - Amuro Toru dịu dàng và cũng chẳng phải là ly rượu ngọt cay khiến ai khiếp sợ - Bourbon, mà là 'Rei Fuyura' vốn dĩ đã chết. hắn nhìn đồng bạn còn sống ở thế giới này, với những nỗi cảm xúc cuộn trào, nhưng rồi bị lý trí kèm xuống. hắn không muốn, không muốn họ nhận ra, không muốn họ lo lắng và không muốn để họ biết sự thật. để rồi, khi nhận ra. kẻ vốn dĩ đã chết lại nhập vào kẻ đáng lẽ phải sống. nực cười. |vai diễn chính: Rei Fuyura. (đã tử vong khi tiêu diệt tổ chức). vai phụ: nhân vật trong học viện cảnh sát,... lưu ý: cảnh mở đầu khi cả hai mới làm xong nhiệm vụ của tổ chức ở tuổi 26. nhóm f5 còn sống, tính cách nhân vật có xu hướng tiêu cực, kìm nén cảm xúc. Cp: hit HiroRei.…
nguyễn trường sinh × bùi anh túcó hàng xóm chuyển vào à?!!OCC!!Vui lòng không mang đến trước mặt chính chủVui lòng không mang truyện của tôi đi đâu cảTất cả mọi chuyện xảy ra trong câu truyện đều không có thật.…
𝙰𝚗𝚑 𝚐𝚒 𝚘𝚒 𝚊𝚗𝚑 𝚍𝚊𝚗𝚑 𝚛𝚘𝚒 𝚗𝚐𝚞𝚘𝚒 𝚢𝚎𝚞 𝚗𝚊𝚢─── ⋆⋅☆⋅⋆ ───start: 09.08.2024end:status: droptextfic + văn xuôithanh xuân vườn trườnglowercase📌ý tưởng nhất thời nên có thể drop…
Đứng trên bờ vực sự sống và cái chết, Takemichi nghe được những âm thanh đau đớn đang gào thét cầu xin cậu mở mắt. Tiếc thật đấy, dù cậu đã cố níu lại nhưng một thứ gì đó đã kéo cậu vào vực sâu, một nơi tối tăm hơn cả cuộc đời cậu. Cậu chả thể nghe được tiếng của bọn họ nữa.Ba năm sau một giấc ngủ dài, cậu tỉnh lại tại một nơi hoàn toàn xa lạ và giường như phần kí ức nào đó của cậu đã bị khóa lại.Không những vậy, sau khi suất viện cậu còn nhặt được hai cục cưng từ trên trời rơi xuống gọi cậu là mẹ.Cuộc sống sa hoa cùng với đại gia đình ( cả bố và mẹ take) là thứ mà hầu hết ai cũng muốn. Nhưng cậu vẫn có cảm giác phải tìm lại mảnh kí ức đã mất. Cậu từ bỏ cuộc sống của một cậu ấm để đến Nhật Bản, nơi mà hiện lên đầu tiên trong kí ức của cậu.-" takemichi về rồi... " ------------- có lẽ sẽ giống thể loại tổng tài (. ❛ ᴗ ❛.)- cốt chuyện đi lệch nguyên tác- tuổi tác là thứ phi logic nhất trong truyện, đừng soi mói điều đó ಡ ͜ ʖ ಡ cre: tui nhặt trên wattpad ko biết ở đâu cả (◞‸◟;) ai biết thì ghi hộ nha…
Truyện của mị khuyến cáo không dành cho những ai kỳ thị hay dị ứng với boy x boy, những thành phần hơi ko cảm tình với UP10T thì đừng nên đọc.…
Chào mừng đến với Flower Team của chúng tôi, nếu đã đến đây rồi thì ngại gì mà không đi tham quan một vòng nhỉ?Hãy đến với nơi làm việc của những bông hoa Dâm Bụt xinh đẹp tại đây trước nhé. Hình như tôi quên giới thiệu cho cậu nhỉ? Nơi đây là khu vực những bông hoa Dâm Bụt trong tiệm làm việc, nó có tên gọi là: "𝖍𝖎𝖇𝖎𝖘𝖈𝖚𝖘„Hibiscus, nơi bạn có thể tìm thấy những miếng vải đẹp để có thể may những bộ cánh, chiếc áo cho đứa con tinh thần của bạn.Nào, cậu có muốn thử không?Chúng tôi luôn ở đây chào đón cậu.…
đủ trưởng thành anh mới hiểu em cũng biết đau khi anh rời xa .....…
Hoàng Đức Duy và Trần Đăng Dương là người yêu, cứ ngỡ cả hai sẽ tiến tới hôn nhân mà sống hạnh phúc tới cuối đời như trong truyện nhưng sự ra đi của Đăng Dương đã phá vỡ bức tranh của mối tình này. Duy sống trong sự cô đơn và đau khổ một thời gian rất dài, đã có lúc em muốn từ bỏ để đi theo anh nhưng các anh em khác đã ngăn cản, động viên và đồng hành để em. Em đã nghĩ mình vượt qua khó khăn này rồi thì sự kiện lạ đã xuất hiện. Đăng Dương sống lại, em kẹt trong một chuỗi ngày kỳ lạ, em bắt buộc phải tự tay giết Trần Đăng Dương, nếu không...người chết sẽ là các anh của em...."Hoàng Đức Duy, giết anh đi." "Em không thể..."…