[DRABBLE] Băng Tuyết Kỳ Duyên - Duyên Phận
Những câu truyện nhỏ viết theo hứng về Tuyết Kỳ.…
💞💞💞ÁC MA BIẾT YÊU !!!💞💞💞
Cô, Phương Ái Thy 17 tuổi, ngoại hình vô cùng xinh đẹp, tính cách vui vẻ, dễ gần, lúc thì dịu dàng, lúc thì lại rất cá tính, luôn cố tạo ra rào chắn bảo vệ mình, cô có đôi mắt màu xanh đen đặc biệt hay biến thành một màu khác khi đêm xuống, haizz mà đôi mắt ấy lại thu hút đàn ông. Với tài năng xuất chúng vượt qua cả khả năng của một người con gái vốn có. Cô tạo nên sự nghiệp vang dội. Giỏi thì giỏi thật, nhưng cô vẫn là con gái thôi, vẫn có thứ mình sợ và đó là" mưa đêm có sấm sét " . Nhưng vẫn phải tỏ ra mạnh mẽ vì cô chỉ có một mình, không có mẹ bên cạnh, người thân không mấy người, cha thì có tình nhân bên ngoài, aizz, khổ nhất là ông ta xem cô như công cụ hỗ trợ cho sự nghiệp của mình, người an ủi cho tin thần của cô là cô bé ÁI NGỌC, em gái nuôi, mọi đau khổ cứ như vây lấy cô, sự tuyệt vọng, nước mắt mỗi đêm lại ùa về, cho đến khi gặp anh. Một trùm hắc đạo khét tiếng, mệnh danh là ÁC MA, chẳng ai khác chính là Triệu Thiên Vương 27 tuổi, lạnh như băng, chưa ai từng thấy qua được sự dịu dàng của anh, xem phụ nữ như quần áo, giày dép không cần thiết vương vấn làm gì. Xung quanh anh ta đa phần là tiểu thư con nhà giàu, minh tinh nổi tiếng, các loại phụ nữ ăn mặc hở hang ( thiếu vải đó mấy bợn ), aizz đúng là đồ sát gái. Chậc chậc chậc mà anh này không phải người trái đất thì phải, liếc ngó 1 cái cũng không, haizz nhiều khi tưởng đâu lại có sở thích đặc biệt, chuộng sáu múi ghét chữ s thì phải. Thôi, nên quay lại với truyện nói nữa sẽ thành truyện boy love mất, hí hí quên không giới thiệu đây là truyện t…
Gửi Vào Gió Những Vần Thơ
Giới thiệu truyện:Hỏi có nhớ không, nói không chắc chắn là nói dối, hỏi có tiếc không, nói không nhớ chính là nói cho qua, hỏi có buồn không, nói không buồn là nói sai sự thật.Tuổi trẻ, ai cũng có những lần bốc đồng và nông nổi. Thời học sinh, ai cũng muốn xây dựng cho bản thân mình một mối tình đẹp cho ngày tháng thanh xuân.Tôi là một trong những đoá hướng dương, nhưng lại là đoá hướng dương héo úa, đang cùng những đoá hoa rực rỡ hướng về phía ánh mặt trời. Tôi là một bông hoa dại giữa những đoá hồng đẹp đẽ đầy sức hút. Tôi là hoa xuyến chi nhỏ, đang cố vươn mình để đua sắc giữa vườn hoa violet. Tôi là cô gái nhỏ đầy nhút nhát đang cố hoà mình vào đám đông, là một chút cóc nhỏ không tự lượng sức mình và muốn vươn lên ngắm nhìn thiên nga.Đôi khi, bạn bè hỏi tôi rằng: "Có tiếc không?". Tôi mỉm cười rồi lắc đầu nói "không". Thế đã là lời nói dối rồi. Dù sao thì ngày đó tôi cũng đã dành cả tâm trí và tình yêu của mình vào một người rồi mà!Nhiều khi, người ta cũng bảo là: "Dù sao cũng đã yêu rồi mà, tiếc làm gì nữa." Nhưng không tiếc thì sao mà được cơ chứ. Đâu dễ dàng mới gặp được một người tốt với mình vô điều kiện như vậy. Phải mất bao lâu mới tìm ra một người chịu được tính cách khó ưa của bản thân mình?Ngày trước, mỗi lần vào message đã thấy tin nhắn của người ta hiện lên đầu tiên, bây giờ, ngày nào mình cũng vào message đợi cái chấm xanh trên ảnh đại diện của người ta hiện lên để mà nhắn tin, nhưng nghĩ lại thì chẳng biết lấy lí do gì để bắt đầu cuộc trò chuyện.Lúc…
•hieuhuy• footnote
Anh chiếm cả thân bài trong câu chuyện của em, trong khi tất cả những câu chữ về em chỉ có thể xuất hiện trong vài dòng chú thích của đời anh. inspired by "footnote - conan gray"…
Chúng ta của năm đó
Tình yêu năm 17 đó, mới trong sáng, bình yên, và vui tươi làm sao.Tuy vẫn còn ngây thơ, khờ dại nhưng lại rất thuần khiết, chân thành, không toan tính thiệt hơn.Chỉ mong có thể cùng người mình yêu tạo lên những câu chuyện ngọt ngào, mà không biết để đi tới bến bờ hạnh phúc đó, ta sẽ phải trải qua muôn vàn đau khổ, bất hạnh, khó khăn.Nhiều năm sau liệu khi nhớ lại, ta có tự hỏi "Đó...có phải là yêu không?", hay chỉ là những rung động nhất thời?…
Mùa hè có nắng
Henry từng nghĩ thế giới của mình sẽ dừng lại sau khi chia tay.Nhưng cuộc sống chẳng dừng lại với ai, tiếng xe ngoài đường, tiếng trẻ con cười, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ... mọi thứ vẫn tiếp diễn, chỉ có lòng cậu là còn vướng lại.Và đâu đó giữa thành phố vẫn còn một người, cũng đang học cách chữa lành, học cách tin vào tia nắng. Rồi có lẽ khi hai người gặp nhau, cái nắng ấy sẽ thật sự bắt đầu một lần nữa.…
Cậu Ấy Là Mùa Hạ, Còn Tớ Là Mộng Mơ
"Mỗi lần chuông tan học vang lên, Tô Khinh Mộng lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.Gió thổi nhẹ qua hàng cây ngô đồng, nắng xuyên qua rèm cửa, phủ lên bờ vai nghiêng nghiêng của Lâm Túc Dương.Cô tự hỏi, liệu mình có thể giữ lại một khoảnh khắc nào đó của cậu - giống như cách người ta giữ lại ánh sáng cuối cùng trong một chiều hạ.Mà ánh sáng đó... có tên là Lâm Túc Dương."…
Hẹn Nhau Dưới Cơn Mưa Tháng Sáu
Tôi chưa bao giờ nghĩ, một cơn mưa bất chợt lại khiến tôi gặp gỡ Lê Thanh Hoàng - chàng học bá lạnh lùng mà ai cũng ngưỡng mộ.Từ những lần trú mưa chung, hai người dần kéo gần khoảng cách, để lại trong tim tuổi trẻ những rung động đầu đời.Một lời hẹn được thốt ra giữa trời mưa tháng Sáu... nhưng thanh xuân liệu có giữ được trọn vẹn một lời hứa?…
[STxNeko][M/MA] SỞ HỮU
Author: Phong.Pairing/Chars: ST x NekoDisclamer: Nhân vật trong fic không thuộc về tác giả, bối cảnh trong fic hoàn toàn là hư cấu nếu trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. Fanfic viết với mục đích phi lợi nhuận.Rating: M/MACategory: fanfic, fluffy, HE…
Nagi mãi iu reo
chuyện về otp rell…
Kẹo mềm của bông
Từ khoảnh khắc ấy, bên trong cô đã lặng lẽ xuất hiện bóng hình cậu. Cô không biết cậu là ai, không rõ cậu tên gì. Chỉ biết cậu thiếu niên ấy,bằng một cử chỉ dịu dàng rất lặng, đã khiến trái tim cô bất giác trượt đi một nhịp.Cô tưởng đó chỉ là dư chấn nhỏ của tuổi trẻ: một rung động thoáng qua, một kỉ niệm xinh xinh rồi sẽ chìm dần theo năm tháng.Nhưng định mệnh lại viết thêm một dòng bất ngờ: cậu một lần nữa xuất hiện, với danh xưng thủ khoa đầu vào.…
[Truyện ngắn] Tình còn gầy và chiếc hôn còn ngọt
Author: Trần Hoàng Trâm"...Em không biết. Đôi khi, em cũng muốn có một ai đó dành riêng cho mình. Em muốn nắm tay người đó đi trên phố. Ăn tối cùng nhau. Ôm nhau ngủ. Bình yên. Thân thiết và giản dị. Đôi khi em cũng thấy sợ sự cô độc. Tình yêu là một thứ gì đó vừa giản dị vừa điên rồ. Tình yêu của chúng ta ở ngưỡng nào?Chúng ta có cần phải nói rằng chúng ta yêu nhau không? Em nghĩ là không cần. Cuối tuần café vẫn thơm, con nắng vẫn vàng ươm nơi góc phố. Cuối tuần, anh vẫn ngồi cạnh và nghe em nói. Có đôi khi em đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Em thấy tình mình còn gầy và chiếc hôn còn ngọt!"…






