Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là những dòng cảm mà mình tích cóp trong gần nửa năm qua. Đây là lần đầu tiên mình thích người nhỏ tuổi hơn cũng là lần đầu crush với khoảng cách xa như vậy.…
Tác giả : Quảng Lăng Tán NhiTai nạn đã lấy đi một phần ký ức của nàng khiến chuang khôgn còn nguyên vẹn, vậy mà trong mắt mọi người nàng lại có một cuộc sống gần như hoàn hảo. Nàng luôn muốn phá vỡ sự hoàn hảo của chính mình khi gặp một người những cuối cùng nàng lại chọn lựa trách nhiệm và đạo nghĩa. Nhờ một quyển nhật kí, tất cả được giải đáp.…
💥Đây là truyện mình cover phục vụ mục đích cá nhân và các bạn trên wattpad, chưa xin phép tác giả hoặc editor.... hay bất kì ai liên quan đến truyện này. Nếu các bạn có ý kiến mình xin phép lắng nghe, các bạn có thể để lại bình luận riêng cho mình hoặc liên hệ với mình qua tin nhắn ❤ Cảm ơn mọi người đã đọc. Chúc các bạn thưởng thức bộ truyện thật vui vẻ nha🍀…
Khúc ca chưa hoàn thiện dành cho một người trở thành bí mật.Mông lung, mờ ảo như đang vận hành theo dòng nước chảy của chiếc bình vỡ.All character x Isagi Yoichi.Nhân vật thuộc quyền sở hữu của tác giả Kaneshiro Muneyuki và Nomura Yūsuke sensei.…
Truyện gốc: Nhật ký dạy chồng của Hổ CáiTác giả: Lập Thệ Thành Yêu BaeChu - cô nàng sinh vào 0 giờ 0 phút 0 giây ngày 1 tháng 1 năm con hổ. Cô là một cô gái khá thực tế và luôn thể hiện bản chất của một cô gái sinh năm hổ.'Vào thời khắc cô bước sang năm bản mệnh thứ hai của mình, một thằng bé chừng bảy tám tuổi đột nhiên xuất hiện trong căn hộ của cô và tự xưng là... chồng của cô từ... kiếp trước.Với sự xuất hiện đầy bất ngờ của "người chồng bé con" có phép thuật này thì cuộc sống của Bae sẽ bị đảo lộn ra sao? Và cô sẽ phải làm thế nào để kháng cự lại khi "người chồng bé con" bỗng chốc biến thành một chàng trai đẹp mê hồn? Nhất là khi người đó lại là người sẵn sàng vứt bỏ tất cả, hy sinh tất cả để đến kiếp này sống cùng cô?…
Những nàng gái gọi, cho dù bọn họ đáng thương hay đáng giận cũng không đến phiên tôi bình luận. Tôi viết quyển sách này, chỉ đơn thuần vì muốn viết. Bởi ở trong quan niệm của tôi, nếu như tình yêu thực sự tồn tại, thì sâu bên trong nó không thể dung chứa bất cứ thứ tạp niệm nào. Không có thân phận, không có tiền bạc, không có đẹp xấu, hơn nữa cũng không có cách nào trốn tránh. Sự thật có lẽ không như vậy, nhưng những cuốn tiểu thuyết cho phép con người ta vươn đến những điều không thực. Nếu như rất nhiều rất nhiều cô bé lọ lem đều có thể biến thành công chúa, vậy tại sao gà rừng lại không thể biến thành phượng hoàng?Chúng ta thường xuyên nhìn thấy những cô gái gọi ở trong tiểu thuyết bị tác giả miêu tả tục tằn làm người ta khinh ghét, tôi không khỏi phản đối. Ha ha, cho nên muốn thay đổi nhân vật chính một chút. Về phần nam chính thế nào, ai biết được.Vì vậy, trước khi các bạn đọc sách, tôi muốn nói rõ một điều, nữ nhân vật chính là gái gọi, về phần vì sao cô ấy làm gái gọi, tại sao không như người bình thường nỗ lực phấn đấu lao động, thay đổi số phận của mình, tôi không quan tâm. Tôi chỉ muốn cho cô ấy làm gái gọi, nếu không, không thể nào gặp gỡ được nam chính. Ha ha, đây là một câu chuyện tình yêu, không có ý nghĩa gì sâu sa, xin mọi người đừng quá kỳ vọng.---Truyện đăng tải chưa có sự xin phép của tác giả và người dịch.…
"Đợi ta...""Đợi ngươi, ngươi làm gì?""Đợi ta tái sinh đầu thai, cùng ngươi nối lại tiền duyên..."Chấp niệm suốt hai trăm năm chỉ đổi lại hai chữ vô duyên, nếu chung quy đã là vô duyên thì sao chỉ vì một lần gặp gỡ mà vấn vương nghìn năm? Lam thố năm đó chỉ là tiện tay cứu chàng, sau đó mới hay chàng là truyền nhân của Thất hiệp. Cảm xúc lần đầu gặp nàng vốn không dễ tả, giống như một thứ gì đó đã mất từ lâu, nay đã gặp lại. Ba năm sau, nàng đứng đối mặt chàng, lấy lại kí ức sau quay lưng đi chỉ bỏ lại bốn chữ, "Không ngày gặp lại." khiến chàng điên cuồng chạm đến tâm ma. Nếu đã "không ngày gặp lại" thì chàng sẽ đi tìm nàng, tìm nàng để nối lại kiếp tình duyên đã ban mà dang dở... "Trên đời này có hai thứ khiến ta ngày đêm day dứt không thể quên, Một là thứ ta rất trân quý nhưng đã đánh mất, Hai là thứ ta luôn khao khát nhưng chưa bao giờ có được...."P.S: Những chương đầu còn non tay mong các vị bỏ qua, văn phong lâu dần những chương sau đã chững chạc hơn. :>*Bookcover by @rikakonig___*…