Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
1,853 Truyện
vietduong20
vietduong27
vietduong55
vietduong85
vietduong76
vietduong21
vietduong72
vietduong90
vietduong75
vietduong81
vietduong78
vietduong52
vietduong12
vietduong40
Ký ức và em

Ký ức và em

16 0 4

Annie ngoái đầu lại nhìn chiếc đồng hồ, cảm giác như mình vừa quên mất điều gì đó. Nhưng cô vẫn mỉm cười, giọng nói ngọt ngào như đường mật bên tai:" anh vừa định nói với tôi điều gì sao Draco?" " có sao Annie?"giọng nói Draco vang lên, thản nhiên đến mức như chưa có gì từng xảy ra. Vừa nói anh ta vừa từ từ đứng dậy. Và chỉ trong chốc lát, bằng một cái vung đũa, chiếc áo choàng màu tím than và cái mũ màu bạc lại một lần nữa bay đến trước mặt chủ nhân của chúng. Draco đã sửa soạn xong, vết thương trên gò má cũng chẳng biết đã biến mất từ lúc nào. Chỉ trong thoáng chốc, anh ta đã trở lại thành một thần sáng gương mẫu của bộ phép thuật, với nụ cười nửa miệng và phong thái lịch lãm quen thuộc. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, đến mức annie tưởng như người đàn ông lạnh lùng trước mặt cô cách đây 5 phút chưa từng tồn tại.Trong lúc Annie còn mải suy nghĩ, Draco đã lướt ngang qua cô đến hành lang trước cửa. Nhưng lần này Annie đã nhanh chóng lấy lại tinh thần. Cô nhanh chóng đuổi kịp Draco, tà váy dài màu trắng ngà bồng bềnh cuốn theo nhịp chân cô."tiếc quá. Anh phải về thật sao Draco? Nếu lần sau anh đến, tôi nhất định sẽ đón tiếp anh thật chu đáo.""không cần đâu Annie, chỉ cần cô còn sẵn sang mở cửa cho tôi tá túc vào khung giờ này đã là vinh hạnh lắm rồi" Draco trả lời cô khi cả hai dừng lại trước cánh cửa ở hành lang. Mùi gỗ thông ẩm mốc thoảng thoảng trong không khí. Annie mở cửa. Cô hơi nghiêng mình nép vào một bên để draco đi ra, giọng nói vang lên cùng nụ cười lạnh lùng khi cô nhìn thẳng vào draco:"tạm biệt""Tạm…

vietduong108
vietduong141
vietduong121
vietduong109
vietduong105