[Longfic] Memories - Yulsic
Author: WoojindotdotDisclaimer: Nhân vật không thuộc về người viết Rating: K+Status: Still goingEnding: In process…
Author: WoojindotdotDisclaimer: Nhân vật không thuộc về người viết Rating: K+Status: Still goingEnding: In process…
Tình Yêu Là Gì Vậy Cơ Chứ!Thể loại: Ngọt, sủng, HE, học đường, hiện đại~ Văn Án ~Xin chào, tôi là Thi Hà! Tôi tự nhận mình là người rất trầm tính, khá dễ dãi, hay nóng giận, nhưng tôi cũng không quá quắt đến nỗi ghét ai đó mà không rõ lí do đâu! Nhưng cậu ta là "ngoại lệ" (chắc vậy), vì tôi cũng chả hiểu sao mình lại ghét cậu ta cơ! Ghét đến phát sợ cậu ta, từ hồi lớp 2 tiểu học lận, thậm chí tôi còn bêu rếu cả lớp tẩy chay cậu ta khi đó nữa! Tôi là chủ antigroup của cậu ta đấy! Cứ tưởng ghét thì ghét vậy thôi, đến lớp 5, rồi qua lớp 6, đổi trường, đổi bạn, tôi cũng đã dần quên cậu rồi. Thật không ngờ, vào ngày nọ chúng tôi đã "gặp lại" nhau. Lúc đó, tôi không ngờ biểu cảm của tôi không phải là "chán ghét", mà lại là "bất ngờ, xúc động"? Vì sao thế nhỉ..…
Em đến trong âm thầm.Em giống như một hoa tuyết. Em cứng rắn để không ai phải lo lắng.Em ra đi lặng lẽ để không ai phải đau lòng.❌không chuyển ver, không edit, không reup dùm nếu kh có sự đồng ý của tớ.❌NXB: 28/5/2020…
những điều đã phai nhạt theo thời gian…
truyện không theo nguyên tác và không có thật tui viết vì đột nhiên nghĩ ra thôi nên mong mọi người ủng hộ ạ văn tui hong đc tốt nên mọi người thông cảm nhen ,chúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
HẮN TA XUẤT HIỆN RỒI…
Gió cứ thế thổi bay phấp phới y phục nâu đỏ và tấm gạc che mặt của nàng . Nàng vừa đi vừa ngắm nhìn vẻ đẹp hoa mỹ của hoàng cung . Nhưng nàng không hề để ý , trên lầu cao , một thanh niên trai tráng trong y phục xanh thẫm , chàng đẹp mê hồn , cái đẹp mơn mởn của đàn ông , chàng vẫn còn trẻ lắm , một tay cầm ống sáo , tay còn lại chống cằm . Chàng mải mê ngắm nhìn thiếu nữ bí ẩn kia , không thể nào xua tan đi được những ý nghĩ về thân phận nàng .…
câu truyện về hạnh phúc trăm năm nhưng mang một màu sắc khác.…
Nhắm mắt lại đi, và ta sẽ kể, Kể về truyền thuyết hoa Gruciananda, Kể về một tình yêu chết, Khi tình yêu chẳng còn gì ngoài những vụn máu,Khi bông tuyết rơi và gió thu thổi, Gruciananda sẽ nở rộ, ngươi có biết không?…
Thật lâu thật lâu trước kia, lâu đến mức tác giả cũng không nhớ là thời đại nào. Khi đó tôi là một cây Thất Diệp Linh Chi , vui vẻ nhàn nhã lớn lên ở đỉnh Tuyệt Lĩnh, mọi người nói, nơi đây là thánh địa tập hợp tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, rất thuận lợi cho việc tu hành.Tôi không quan tâm, Thất Diệp Linh Chi trời sinh lười biếng, làm cây cỏ không làm, sao phải chịu khổ? Lao tâm lao lực, để làm gì?Năm nào đó, ngày nào đó, đêm nào đó, trăng tròn như chiếc mâm.Có một đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm rượu, nói: "Có rượu không mồi." Tiện tai bứt lá của tôi, ăn.Tôi nhịn.Ngày nào đó đêm nào đó, lại một lần trăng tròn.Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: "Có rượu không mồi." Sau đó nhổ lá của tôi, ăn.Tôi lại nhịn.Lần thứ ba vào ngày nào đó đêm nào đó, trăng vẫn tròn.Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: "Có rượu không mồi." Sau đó lại nhổ lá của tôi, ăn.Vì thế một cây cỏ tính tình tốt như tôi, cuối cùng cũng không nhịn được nắm chặt nắm đấm không có thật: tôi hận trăng tròn! ! ! ! ! !Lá của tôi đã hết, bắt đầu ăn thân tôi. . . . . . Vì thế. . . . . . Tôi muốn tu hành! ! ! ! !Ai, vuối mặt tôi, an ủi tôi nửa đời đau thương?Ai, sưởi lòng tôi, che chở tôi nửa đời lạnh lẽo?…
Là dân mới vào nghề, tinh thần lại hay lên mây. Chỉ là các đoạn con con mà thôi, chủ yếu là tán nhảm về hai cụ Cố Liệt - Địch Kỳ Dã: Một cái kim ốc tàng kiều, một quả tim vàng 24 kara bọc sắt, một quả còn nguyên quặng :))))))…
Nội dung lấy từ nhiều nguồn khác nhauLịch hoạt động có thể thay đổi bất cứ lúc nào.…
Câu chuyện kể về Trần Phương- 1 cô gái có đôi mắt đỏ. Cô gái này có 1 cuộc đời đặc biệt. Truyện hay lém!!!…