[Straykids-Minsung] Tại sao?
Tại sao khi có, ta lại không trân trọng?Tại sao mẩt đi, ta mới thấy nó quan trọng?…
Tại sao khi có, ta lại không trân trọng?Tại sao mẩt đi, ta mới thấy nó quan trọng?…
nothingjust some pic of cute boys 3.3…
Cho mình order 100k lộn xộn.…
Paul đã từ bỏ chiếc ghế tổng giám đốc, từ bỏ cả gia đình anh ta chỉ để yêu tôi, một cô gái, nói sao nhỉ, xấu xí và bệnh tật. Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi thuộc về nhau, tình yêu của tôi dành cho Paul cũng mãnh liệt và cao thượng chẳng kém gì ai. Tôi yêu Paul. Nhưng kể từ khi Smith Grace Saywar xuất hiện, tôi bắt đầu nghi ngờ tình yêu của mình, sẽ ra sao nếu tôi chưa bao giờ yêu anh ấy? Tôi đã nợ anh ấy quá nhiều."Em xin lỗi..." - tôi nói, sau khi đã phân trần một cách chân thật về tâm tư tình cảm của mình, tôi chờ đợi một phản ứng từ anh ấy, nhưng không có phản ứng gì cả. Anh ấy đã hoá đá. Thời gian về sau, không còn người đàn ông mạnh mẽ ngày nào mà tôi biết, Paul khóc như một đứa trẻ. Anh trèo lên sân thượng của bệnh viện Arimes, mặc cho đám đông hỗn loạn bên dưới với nào là tiếng la hét của lũ cớm cùng đám đông thường dân... Đó là một đêm trăng sáng, lạnh buốt, và Paul ngã xuống. Tôi vội nhào tới như điên, miệng thét to: "Không, Paul, không! Anh đừng đi!!!". Nhưng đã muộn. Paul chỉ còn là một vũng máu tươi biến dạng. Tôi đã giết anh ấy.…
Biến thái ư? Đó chỉ là cách thể hiện cá tính...…
Làm vị diện xuyên qua cục nhiệm vụ giả, Lâm Nhiên về hưu trước cuối cùng một cái nhiệm vụ là đến Thương Lan Tu chân giới, phụ tá thiên tuyển chi tử nhóm đi lên đỉnh cao nhân sinh.-- tiểu sư đệ niên thiếu ngây thơ, y lệ diễm mỹ, lại là cái bất thường bệnh kiều, động một chút nhật thiên nhật địa, hắc hóa cảnh cáo. Lâm Nhiên lại hống lại sủng, bồi hắn xem ngôi sao xem ánh trăng dốc hết sức thuận mao, cho nên sau lại...Tiểu sư đệ nhéo nàng góc áo, ở nàng bên tai nhả khí như lan, cười đến vũ diễm câu hồn: A Nhiên tỷ tỷ, Tiểu Tân làm người của ngươi, được không?-- sư phụ một phương kiếm chủ, dày rộng ôn nhu, đáng tiếc là cái tửu quỷ, một tuần say tám ngày, đảo chỗ nào ngủ chỗ nào; Lâm Nhiên nỗ lực tỉnh tiền, dùng trúc vỏ cũng không ăn đan dược, còn cân nhắc đi dưới chân núi biểu diễn ngực toái tảng đá lớn, chỉ nghĩ làm sư phụ uống tốt nhất rượu, cho nên sau lại...Sư phụ ôn nhu vuốt nàng tóc, tự tự nhu hòa dày nặng: Sư phụ muốn cho chúng ta A Nhiên, làm trên đời nhất tự do vui sướng cô nương.…
Vốn dĩ trong xã hội này, cái từ gọi là " công bằng " đã chết rồi…
"Con người chúng ta thường sợ những thứ bản thân không thể hiểu hết được "[Câu chuyện xoay quanh những xúc cảm đời thường]…
tôi thích được cưng chiều như một nàng công chúa, em thì lại luôn lạnh như băng ở Bắc cực. tôi ghét sự im lặng, em thì luôn im lặng khi hai ta cãi nhau. tôi muốn được nhường nhịn và xoa dịu mỗi khi nổi điên lên, sức chịu đựng của em thì lại có hạn. chúng ta dần nhạt rồi chia tay. em đi chơi với bạn và tận hưởng một ngày không bị tôi rầy la... còn tôi lạc lõng nơi phố phường rộng lớn, cảm nhận từng thớ thịt của mình như bị cắt ra thành trăm mảnh khi mất em...…
I love you ❤…
A story inspired by my own experience. If you see this, Dat, then acknowledge that you were once my crush.…
Câu truyện tình yêu giữa người và thần liệu có một cái kết tốt đẹp?…