(phần 1) Nak X Krixi thuộc về nhau
lần đầu viết xin chỉ giáo thêm…
lần đầu viết xin chỉ giáo thêm…
Mình viết dở lắm mong các cậu đừng chê nhaa ;-;…
" Có những thứ tình cảm không gọi được thành tên, chỉ lặng thầm ngấm qua khe cửa, theo khói trà len lỏi vào tim ta "Trà Nguội Trước Hiên một bản tình ca lặng lẽ giữa hai con người sống ở hai đầu xã hội - Vũ Đình Viễn - cậu chủ trẻ tuổi bị kẹt giữa danh vọng và nghĩa vụ, và Lê Ngạn - một người hầu ít chữ nhưng sống trọn từng khoảnh khắc với trái tim dịu dàng, buồn mà đẹp - như chén trà để quên nơi bậc gỗ, như ánh mắt chưa từng chạm thẳng, như khói lam chiều mơ hồ quanh một mối tình không dám nói thành lời.Lấy bối cảnh miền quê Bắc bộ, lên ý tưởng từ thời kì cận đại của Việt Nam, truyện không vội vàng kể chuyện yêu, mà chậm rãi thêu dệt từng chiều mưa, từng tách trà nguội, từng ánh mắt ngắn dài không dám chạm nhau. Mỗi chương là một buổi chiều, một câu chuyện để rồi từ đó chớm nở một thứ tình cảm chưa từng được gọi tên.Mỗi chương là một buổi chiều - có lúc là mưa rơi trên mái ngói, có khi là tiếng chó sủa sau vườn, lúc là xoài rụng ngoài sân. Và trong từng chiều ấy, một thứ tình cảm vô ngôn cứ lặng lẽ lớn dần, bất chấp giai tầng hay số phận. Như chén trà nguội mà chẳng ai dám cầm lên uống - nhưng vẫn khiến lòng người nhớ mãi mùi hương.…
Chu Manh Manh - Cô gái ấy vì những thương tổn từ nhỏ mà đập vỡ bản thân thành nhiều bản thể khác nhau.Độ Khánh Tú - Chàng trai mang nỗi ám ảnh bi thương nhiễu loạn cuộc sống của mình tới bất thường.Anh có một đôi mắt sâu, sâu tới mức cô không thể nào nắm bắt được nó.Thế nhưng hóa ra không phải anh là một người thâm sâu khó lường khiến người ta không nắm bắt được, mà là vì tâm hồn anh sớm đã trống rỗng không còn trái tim.Cô mang vẻ ngoài bất cần tùy ý, nhưng sâu trong tâm lại hoang tàn đổ nát. Tâm hồn ấy như một loại độc dược cuốn lấy anh, như mang một loại mị lực khiến anh không thể buông bỏ.Những cơn ác mộng... Đêm nào nước mắt cô cũng rơi ướt đẫm gối.Nhưng từ khi có anh bên cạnh... lau nước mắt cho cô. Nước mắt không còn rơi nữa...Thế nhưng sao cuộc đời lại nhẫn tâm đến vậy! Gửi anh đến với cô... rồi lại không ngừng tước đoạt anh khỏi cô hết lần này tới lần khác.Nước mắt lại rơi nhiều hơn... không còn ai lau nước mắt cho cô nữa. Không còn ai hôn lên trán trấn an cô nữa.Hai con người đều mang trong mình một tâm hồn không còn lành lặn, vì thế bù đắp vào những chỗ trống của nhau. Trải qua bao thăng trầm, mây trôi theo gió, nắng chảy xuống trần, vạn vật sinh sôi. Hoa lá là của trời, chim cá là của biển cả. Còn cô... Là của anh!…
Cô cứ tưởng mình là 1 người tốt. Hoá ra cô lại là 1 kẻ sát nhân! Cô vốn nghĩ bản thân là 1 con người. Cuối cùng cô lại là 1 con quái vật! Nhưng rồi nụ cười của anh ấy đã thay đổi tất cả... Khi mà anh ấy nhẹ nhàng hôn lên trán cô và bảo cô là 1 thiên thần! Thế rồi mọi chuyện trở nên không thể kiểm soát được. Giữa muôn vàn cách trở, tình yêu đó vô tình trở thành mũi nhọn giết chết cả 2 người... Càng muốn ngừng lại thì nó càng lớn thêm. Càng muốn dứt bỏ thì lại càng đau thêm. Kết thúc tất cả trong đau đớn hay có thể nhìn thấy nụ cười ấy 1 lần nữa đây??…
Một chốn an yên, lưu lại mảnh tình nho nhỏ....*Xin mượn tên người, viết nên câu chuyện.…
Đọc rồi biết :v…
Review của một blogger trên Pixnet:...Lý Kỳ Nhiễm, thời cấp ba thích một người, người đó vừa khéo là nam và lại vô cùng ghét đồng tính. Thế là sau khi tính hướng của mình bị phát hiện, cậu ấy bị người đó bắt nạt, cho dù như thế, cậu cái gì cũng không nói, chỉ yên lặng chịu đựng, làm cho thời gian làm phai nhạt vết thương.Nhiều năm sau ngẫu ngộ, người nọ đã trở thành nghệ sĩ tiền đồ sáng lạn người người tôn sùng, còn bản thân lại là một công chức quèn buộc phải cùng hắn giao thiệp. Sau đó những vết thương cũ lại bị hắn ta hung hăng mà cắt, mà người con trai đã mất việc ấy lần thứ hai lựa chọn rời đi.Mãi cho đến khi tin tức người đó bị tai nạn giao thông truyền đến, cậu quá mức mềm lòng, dù cho bản thân đau cũng không hy vọng nhìn thấy người mình thích đau. Thế là cậu trở thành người chăm sóc cho người đó, mặc hắn giận chó đánh mèo các thể loại....Thụ yêu đến hèn mọn vô cùng, rất tuyệt vọng, cho dù công có quay đầu lại thụ vẫn không tin....Nói chung đây là một câu chuyện về thánh mẫu tiểu thụ yên lặng trả giá cảm động tra công, bẻ thẳng thành cong!…
90% là bịa đặt thôi (giống mỗi cái tên thôi) , đọc thư giãn thui mấy phờ zen ơi…
kể cả sehun có đứng nhìn anh và cười vì việc anh không có mông thì yixing vẫn sẵn sàng cho cậu tới đây đứng cùng…
Anh và cô như một cặp trời sinh , trai tài gái sắc , khi sánh vai với nhau tạo ra khung cảnh không gì đẹp bằng nhưng đâu ai biết rằng chuyện tình của họ là giả , họ tự tạo ra câu chuyện tình yêu ai ai cũng ngưỡng mộ đều vì mục đích cá nhân , tìm mọi cách lợi dụng đối phương để bản thân đạt được mục đích . Anh và cô đều muốn đối phương thân bại danh liệt , cả hai đều không nghĩa rằng có một ngày họ đều muốn hi sinh tất cả kể cả bản thân mình cho đối phương . Trong cuộc tình đầy sự lời dụng , mưu mô này họ đã từ từ rơi vào lưới tình của đối phương mà không hề hay biết…