Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Anh không thể bước tiếp nếu đó không phải là em"Một fanfic của J.Seph và Jiwoo, cảm hứng lấy từ ca khúc cùng tên "Rumor" được thể hiện bởi K.A.R.D***Fic tớ trans đã có sự cho phép của tác giả nên xin đừng đem ra ngoài nếu chưa có sự cho phép của tớ.…
Tên gốc:《未曾察觉到的》/ Những điều chưa từng nhận raTác giả: Pairing: Han Taesan x Park Sungho(Có một chút leerionz trong fic nhé)Tình trạng: Hoàn thành📍Lưu ý- Không gán ghép lên người thật- Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, dịch với mục đích phi thương mại- Độ chính xác của bản dịch chỉ 60-70%- Không mang ra ngoài!Link:Toi demo xong toi không tìm thấy fic gốc nữa huhu 😭😭, tạm thời tác giả link và tên tác giả sẽ để trống, mình sẽ đi mò sau ạaa🫠🫠…
TUYẾT RƠI ĐẦY NAM SƠN(Lạc tuyết mãn nam sơn)Tác giả: Minh Khai Dạ HợpConvert: Bến TTVChuyển ngữ: Tũn CòiĐộ dài: 59 chương + 6 phiên ngoạiThể loại: Hiện đại, thầy trò, tình yêu đô thị, ấm áp, không ngược. HENhân vật chính: Tô Nam, Trần Tri Ngộ (Phó giáo sư đại học, hơn nữ chính mười tuổi.)hình chính 1 Văn án:Rượu ấm ngập đèn vàng, tuyết phủ đầy núi nam.Anh dùng sự từng trải và thời gian, bao dung tất cả những dại khờ, nông nổi của cô.(*Rượu ấm - Thanh rượu: là một loại rượu gạo của Nhật, thường được hâm nóng khi uống.Nam Sơn còn gọi là Kỳ Liên Sơn, nghĩa là 'dãy núi phía nam' khi nhìn từ hành lang Hà Tây của Con đường tơ lụa)Editor: 'Lúc nhỏ, đọc Tam Mao, cô ấy nói, mỗi một lần nhớ anh, bầu trời rơi xuống một hạt cát, từ đó hóa thành sa mạc Sahara.... Còn em. Em nhớ anh, Nam Sơn quanh năm tuyết rơi đầy.'Lần đầu cùng anh gặp gỡ,Anh nói: 'Mùa này, bụi mù tơ liễu, cũng không có gì để xem. Đến vào mùa đông, cảnh tuyết không tệ.'Rồi mùa đông, đưa cô lên Nam Sơn,Anh nói: 'Đợi lãnh giấy chứng nhận rồi, em mau sớm lăn đi cho anh! Ở trước mặt anh chướng mắt!'Trước ngày cô đi, cầm tay cô áp vào ngực mình, thanh âm trầm thấp,Anh nói: 'Đường ở nơi này, em thỏa sức bay.Chẳng qua đợi em thêm một ít thời gian. Chẳng qua dùng tuổi tác trải kiếp phù hoa của anh, vặn kim tháng ngày chậm lại một ít.'***…
' Em thích họ Myung nhưng họ Myung thích họ.... 'TẠM DROP• Lần đầu ra mắt fic khá dài• Cuộc sống đời thường thực tập đến sau này• Mọi thông tin không giống đời thật• Fic không phải SE đâu nhưng kết như nào thì chưa biết• Lưu ý cực mạnh - fic theo góc nhìn khá nhiều nhân vật nên hơi loạn chút…
"Cảm giác lo lắng khiến cho Hyungseob không thể ngưng cựa quậy bàn tay, thói quen chuyển động tay khi hồi hộp đã bất ngờ khiến ngón tay cậu chạm vào bàn tay đang thả lỏng của người đứng cạnh, cảm giác ấm nóng ập đến, chỉ nhiêu đó thôi cũng khiến Hyungseob giật mình co rụt bàn tay lại áp vào đường chỉ quần"…
Boun Noppanut Guntachai - người thừa kế đế chế bất động sản danh giá bậc nhất Thái Lan, giàu có, quyền lực và khó tính đến mức mọi lời tán dương đều bị anh bỏ ngoài tai. Đối với anh, cảm xúc là thứ yếu mềm, và con người thì không ai đủ đặc biệt để khiến anh bận tâm.Prem Warut Chawalitrujiwong - một giảng viên trẻ xuất thân từ gia đình gia giáo, sống ngay thẳng, dịu dàng nhưng không dễ khuất phục. Anh ghét sự kiêu ngạo, càng không ưa kiểu người tự cho mình là trung tâm thế giới.Họ gặp nhau trong một sự kiện không mấy dễ chịu. Một lời nói qua lại. Một ánh nhìn bất cần. Một cái tên mà lần đầu tiên, Boun nhớ đến sau khi đã quay đi.Tưởng chừng là hai đường thẳng song song, nhưng càng tránh xa, định mệnh càng kéo họ lại gần. Khi người luôn kiểm soát tất cả bắt đầu đánh mất bình tĩnh vì một người chẳng hề để tâm đến anh. Và một người có nằm mơ cũng không ngờ bản thân sẽ mở lòng với kiểu người mà anh ghét nhất...…