[ Sanemi × Iguro × Giyuu ]
Không biết đặt tên sao lun Tên thk giữa là Thụ :> Umê quá rồi Xin lỗi các bạn ship : Iguro × Kanroji / Giyuu × Shinobu và Sanemi × Kanae Kanroji sẽ với Shinobu nhé :))…
Không biết đặt tên sao lun Tên thk giữa là Thụ :> Umê quá rồi Xin lỗi các bạn ship : Iguro × Kanroji / Giyuu × Shinobu và Sanemi × Kanae Kanroji sẽ với Shinobu nhé :))…
"Tôi không biết cảm giác này là gì...Bỗng dưng tôi cảm thấy cậu quan trọng. Đến mức không thể sống yên nếu không có cậu bên cạnh...""Soviet, mày nói gì vậy?""...Đừng bỏ tôi."------Lá rơi, lay động mặt hồ vốn tĩnh lặng không chút gợn sóng. Như cách hắn đến, bám lấy y không rời. Khiến tâm y rung động, từ nhẹ nhàng đến mạnh mẽ, liên hồi không dứt. Soviet chẳng ngờ, lại gục ngã trước một học sinh cá biệt trong khi mình là Hội trưởng Hội Học Sinh...Ban đầu cũng đề phòng lắm. Vậy mà..."Soviet!! Thích tao đi!!""Cậu- Đừng có đeo bám tôi nữa!! Và đừng gọi tôi bằng tên "Soviet"!!"---"Tao chán mày rồii, không chơi với mày nữa!! Tao đi tán đứa khác!!""Cậu là của tôi...Không có chuyện đó đâu."------Hắn thích ma thuật ánh sáng đó, thứ ánh sáng ấm áp chỉ Soviet có thể tạo nên. Ma thuật độc quyền của y. Và Nazi tiếp cận y, ban đầu chỉ để chơi đùa, vậy mà lại thành dính lấy y luôn. Không hiểu sao mình có thể sa vào lưới tình với một người cứng nhắc chán òm như thế.Vốn thích chơi đùa tình cảm mà. Không thể..."Phép thuật bóng tối...? Tôi chưa nghe qua bao giờ, kẻ nói dối không nên xuất hiện trên đời đâu.""Gì vậy...Tao thật sự thích mày đó!!"---"Sắp tới sinh nhật cậu, muốn tôi tặng gì chứ?""Danh phận con dâu nhà mày."------"Hai em sẽ chung một phòng kí túc xá!! Từ giờ đến cuối năm thầy mong với sự kìm kẹp của USSR thì em Nazi sẽ ngoan ngoãn hơn!! Thầy tin tưởng em, USSR."------Chẳng biết từ bao giờ, y vô tình coi hắn là người quan trọng. Rất quan trọng trong cuộc đời y. Chỉ muốn bên hắn, ở cạnh hắn mãi, không để hắn rời…
các tình tiết thì giống nhau nhưng lại thay đổi đi lại cốt truyện…
Giữa họ, nếu nói là yêu, thì cũng không hẳn. Là một cái gì đó rất thân thuộc, thậm chí, không thể không có. Nếu một trong hai người chỉ biến mất vài ngày, chắc chắn người kia sẽ lo lắng đến cuống cuồng.Cả cuộc đời này, anh hứa, anh sẽ không quên em..*Đây là câu chuyện bên lề của "Có thứ hạnh phúc gọi là buông tay". Chuyện về một người bác sĩ, có khả năng cứu giúp người khác, nhưng lại không thể cứu giúp chính mình. Anh dạy một cô gái can đảm sống, dạy cách đối diện với nỗi đau chia ly, nhưng chính mình lại trốn chạy nỗi đau ấy...* ~~~~~~các bạn đọc chuyện vui vẻ~~~~~…
Đây là tác phẩm gốc của tôi vui lòng không chuyển ver hay mang đi khi không có sự đồng ý của tôi.Lee Seungri là một ngôi sao đang nổi trên đất nước và bỗng một ngày bị bắt cóc và gặp được hắn. Hắn là Kwon Jiyong một nghệ sĩ đã giải nghệ để thừa kế tập đoàn K. Tin vui vừa đến thì biến cố xảy ra. Hắn bị tai nạn đôi mắt trở nên mù lòa. Seungri là ánh sáng của Jiyong. Jiyong là cứu tinh của Seungri. Họ là định mệnh của nhau.P/s: Fic có khá nhiều cảnh H, nên cân nhắc trước khi xem…
đồng nhân bằng chứng thép…
Yêu bản thân mình ư?Liệu khi tôi nhận ra thì đã quá muộn rồi?(Truyện có thể có vài từ mạnh,hơi liên quan đến cưỡng chế.Chủ yếu dựa vào bài hát mà viết để đi sâu vào nội tâm nhân vật.Ai không quen clickback.Không nên ăn tạp bừa bãi)…
Thời gian đẹp nhất đời tôi đã trôi qua, tôi không còn biết "cậu ấy" trong đầu tôi là ai và thật sự rằng tôi đến từ đâu. Giá như cuộc sống là một cuốn tiểu thuyết để tôi có thể tùy ý thay đổi thế giới qua một chiếc bút, nhưng tôi chẳng thể làm gì vì bản thân chỉ là một con người bị ông trời điều khiển....Xin lỗi mọi người vì đã lâu không ra truyện, Pi sẽ tạ lỗi bằng cách ra 2 chương truyện vào mỗi thứ ngày 6, 16, 26 hàng tháng và tiếp tục ra thêm truyện mới…
come to my universe.…
Cover Up /ˈkʌv.ɚ.ʌp/ (n)/ (v): che giấu một việc gì đó.…
Ok ! và cún cuồi tui đã thành công làm đc ;).…
''Gì chứ!Anh ấy chẳng thể làm gì khác ngoài quở trách em hay sao?''Em chưa thể cảm nhận được hết tầm quan trọng của những câu nói ấy.Nhưng anh nói đúng,không có gì là quá muộn cả,em sẽ không cô đơn nữa,em còn có anh và thằng em trai ngốc nghếch kia mà.…