Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
summary: kim mingyu và jeon wonwoo đã là kỳ phùng địch thủ từ khi còn đi học, nhưng mối tình đầu mà wonwoo luôn cất giữ trong lòng lại chính là mingyu. cuối cùng, mingyu kết hôn với người khác, trên đường đến buổi lễ, wonwoo bị ngất xỉu.không ngờ đến khi mở mắt ra, jeon wonwoo lại quay trở về ngày đầu tiên hai người gặp nhau!?…
"Anh có nghĩ tình yêu của chúng ta giống chiếc ngã tư kia không ?""Chỗ nào chứ?""Chính là không có đèn... Em thật sự không biết tình yêu của chúng ta có thật sự đúng đắn không nữa""Chỉ cần em tin tưởng anh, dù có là ngã năm ngã bảy,dù là tối tăm thế nào anh vẫn có thể thắp sáng lên cho em một ánh đèn, đưa em khỏi bóng tối đáng sợ ấy. Chỉ cần em tin tưởng anh, bằng mọi cách anh đều có thể mang hạnh phúc đến cho em, cũng giống như việc một ngày nào đó chiếc ngã tư ấy sẽ được người ta lắp cho một chiếc đèn mới, anh cũng sẽ mang những hạnh phúc mới đến cho em""Mỗi khi nhìn thấy chiếc ngã tư nào đó em hãy nhớ đến chuyện tình đôi ta nhé, có nhiều ngã rẽ nhưng chắc chắn sẽ gặp được nhau"…
Jeon Wonwoo mua được một căn nhà giá rẻ, thật chẳng ngờ trong đó lại chứa đứng nhiều kì bí. Wonwoo được Kim Mingyu - một thực thể không phải người dẫn dắt từ Wonwoo vào một vụ án khó nhằn để giải thoát cho bản thân. Trải qua bao nhiêu là nguy hiểm, kết quả cuối cùng Wonwoo nhận được là gì?Hãy đón đọc Duyên Âm || Meanie nhé!…
"Cậu thương nó từ thời mặt mũi nó còn đen nhẻm vì tung tăng cùng bọn trẻ con trong làng nô đùa ngoài sân đình mấy mùa nắng chói chang. Yêu sao cái dáng tươi cười như cơn gió tàn dư của mùa xuân phả nhẹ lên cái khô nứt của mùa hạ. Thương nó vất vả lam lũ, thương nó bị thầy u mình đánh, thương nó vì bị người đời khinh rẻ, thương nó vì nó sống vô tư, thương nó vì nó là chính nó.- Phong Hào.- Này, Cậu hai Sơn sao lại tự dưng gọi tôi thế?- Tôi nhớ người thương nhà tôi thôi. Sao? Không được à?- Ừ thì cũng được...Đã mấy mùa trôi qua, cậu lại quên đi lý do cậu thương nó, đơn giản là vì chữ thương, vậy thôi.""Gã nhớ em, đứa nhỏ nhút nhát, bệnh tật. Chữ thương chữ nhớ ghép lại sao mà dài thế. Nhớ bát bánh đúc em nấu, nhớ con diều rách gã nhờ em vá lại, nhớ cái túi tiền thêu hoa bằng gấm mà em nâng niu, từ đó giúp gã nên duyên cùng em. Lại càng nhớ thêm những buổi chiều thu lộng gió, em và gã hẹn nhau ra đình ngắm sen, ngâm thơ rồi bị các bà, các cô trêu tới đỏ mặt tía tai.- An này, tin tôi em nhé. Cho tôi được em dựa vào vai một lần thôi, có được không?- Đừng tự nói những lời tổn thương bản thân mình nữa.Hai bàn tay cùng nắm chặt nhau, gã giờ này chẳng còn biết đang mơ hay thực. Nếu là mơ, xin ông trời cho gã được chết trong giấc mơ này. Nếu là thực, gã xin cảm tạ ông trời vì cho gã có được ngày hôm nay. - Minh Hiếu, cảm ơn vì anh là lý do khiến em tồn tại và cho em biết mình quan trọng với anh đến thế nào."…
Thể loại :R18, tình cảm.OTP bạn hiếm? Hay muốn húp tí pỏn OTP nhưng không ai viết? Chào mừng đến đây, thế giới nhỏ của nhji. Nơi ta sẽ thấy OTP "lăn lộn" trên mọi mặt trận…
Tác giả: @AlwaysBesideYou128Tình trạng: Chưa hoàn thànhMột fic nhạt như cái cover của nó vậy :))Đây là hố, mà đã là hố thì không biết bao giờ mới lấp nổi~20180625 ~ ?…
[Những tháng ngày ta gặp triệu chứng phản nghịch tuổi dậy thì] [Đầu năm nay làm cách nào dỗ dành Bệ hạ, gấp, online chờ] [Kí sự ta khóc từ nhỏ đến lớn] [Một mình hỗ trợ Bệ hạ gánh vác trách nhiệm của cả hậu cung thật không dễ dàng] Nhiều nhiều năm về sau, Kim Mẫn Khuê giục ngựa về kinh thành ngăn cản Tể tướng tạo phản, sau khi đập nóc nhà xông vào đại điện, hắn đỡ được đương kim Hoàng thượng đang vác theo cái bụng bầu. Kim Mẫn Khuê tức giận chất vấn: "Bệ hạ, cái thai này là của ai?"Đương kim Hoàng thượng nhắm mắt làm ngơ. Kim Mẫn Khuê đổi cách khác, nước mắt lưng tròng: "Viên Hựu ca ca, nó là con ai?"Đương kim Hoàng thượng bực mình không gì sánh được: "Ta không nói cho ngươi biết nó là con ngươi đâu!"Kim Mẫn Khuê: "..."Cho nên sau lần bí bo đó hắn làm Bệ hạ mang bầu rồi?LƯU Ý: Thế giới trong truyện là thế giới tác giả tự sáng tạo, không có thật, không áp dụng vào thế giới thật. Mọi người đọc giải trí cho vui, đoạn nào phi lý quá thì mình mong mọi người có thể góp ý để mình chỉnh sửa nha.…