[Geum Seongje x OC] Đa Nghi
Ghi chú: - Câu chuyện có thẻ tag Char x OC. - Nhân vật của câu chuyện đến từ Weak Hero Class. Tuy nhiên, có một số chi tiết được lấy từ truyện tranh Weak Hero. - Nhân vật có thể không giống trong suy nghĩ của bạn, OOC. - Tác giả Dandelion_Stg đặt tên câu chuyện theo lời bài hát, chưa chắc đã có ý nghĩa. Nhân vật nữ xuất hiện trong câu chuyện này có tên Kim Hana. Trên tất cả câu chuyện đã, đang và sẽ được đăng tải trên Dandelion_Stg, Hana là một, chỉ là khác bối cảnh mà thôi.…
Ba kiếp yêu anh
Có những người sinh ra đã định sẵn là để chạy theo bóng hình của một người khác. Thẩm Tuệ An đã dành cả ba đời, ba kiếp chỉ để làm một việc duy nhất: Đứng sau lưng Tạ Gia Bách - người đàn ông coi nàng là cả thế giới, nhưng tuyệt nhiên không phải tình yêu.Ba Kiếp Luân Hồi - Một Mối Si TìnhKiếp Thứ Nhất: Tuyết Phủ Trường An (Cổ Trang)Nàng là tiểu thư khuê các, anh là vị tướng quân oai phong. Giữa họ là hôn ước thanh mai trúc mã được định đoạt từ thuở nằm nôi. Nàng vì anh mà học cầm kỳ thi họa, vì anh mà chịu lạnh đứng trên tường thành chờ ngày thắng trận. Thế nhưng, trái tim anh lại chỉ dành cho giang sơn và nghĩa khí huynh đệ, mãi mãi chỉ coi nàng là một người "muội muội" cần được bảo bọc nhưng không thể chung đôi.Kiếp Thứ Hai: Khói Lửa Trường Sơn (Chiến Tranh)Tỉnh dậy giữa tiếng bom đạn mịt mù, họ lại gặp nhau. Lần này, nàng là nữ y tá chiến trường, còn anh là đại đội trưởng can trường. Nàng vẫn lặng lẽ đi theo bước chân anh qua những dải hành quân vạn dặm, chăm sóc anh sau mỗi trận đánh sinh tử. Dẫu cái chết cận kề, anh vẫn dùng tấm lưng vững chãi để che chở cho nàng, nhưng lời yêu cuối cùng anh thốt ra vẫn chỉ là: "An này, sau này hòa bình, anh sẽ tìm cho em một tấm chồng thật tốt."Kiếp Cuối: Mùa Hè Năm Ấy Chúng Ta Từng Gặp (Thanh Xuân Vườn Trường)Trở lại thời hiện đại, họ là đôi bạn cùng bàn của những năm tháng trung học rực rỡ. Nàng không còn là tiểu thư hay nữ y tá, nàng chỉ là một cô gái nhỏ với trái tim đã quá mệt mỏi sau hai kiếp đơn phương. Liệu ở kiếp này, khi nàng quyết định…
Đạp Tuyết Vô Ngân-Thuần Dương Tiểu Ngọc
Tiêu Đề : Đạp tuyết vô ngânTác Giả : Thuần Dương Tiểu Ngọc Văn án Diệp Dạ Ái - nàng - Một tiểu vương phi thất sủng của Phượng vương gia . Từ nhỏ thân thể nàng gầy yếu lại hay mang bệnh trong người nên khi lớn lên mọi người tùy ý khi dễ nàng, từ nha hoàn thấp kếm đến các vị tiểu thư , vương gia quyền quý luôn gọi nàng một tiếng '' phế vật '' , hai tiếng '' kẻ quái dị '' . Từ khi bị chính phu quân mình cho người ám sát tính tình nàng trở lên lãnh băng . Cũng kể từ đó những khi đêm đến , trên giang hồ lại xuất hiện nột đại hiệp mạnh trên mình bộ bạch y phiêu miểu thoát tục như tiên nữ không nhiễm chút bụi trần . Nhưng khi tiểu tiên nữ ấy ra tay sát giới khuôn mặt lại trở nên âm lãnh , đôi con ngươi đỏ rực màu huyết sắc tựa Tử Là xuất thế . Chính vì vậy người trên giang hồ cũng gọi nàng với cái tên Huyết Dạ . Một đêm nọ nữ tử Huyết Dạ - Diệp Dạ Ái bị một nhóm tử sĩ của một thế lực nào đó ám sát , một thân ảnh của nam tử mạc hồng bào có khuôn mặt yêu nghiệt xuất hiện giải vây cho nàng -chàng trai đẹp diễm lệ mị hoặc lòng người đó chính là Lãnh Dật Thần. Câu chuyện tình yêu bắt đầu kể từ đó , liệu hai người họ có thể tay trong tay vượt qua mọi khó khăn thử thách của cuộc sống để hạnh phúc tới cuối cuộc đời ? Hay một ngày nào đó hai người yêu nhau buộc phải cầm giao giết nhau , có phải đau lắm không ? Nếu kết thúc là vậy chỉ trách Dạ Ái và Dật Thần có duyên mà không phận , vô luận hai người có yêu nhau chết đi sống lại đi chăng nữa vận mệnh của họ cũng giống như hai đư…
thời trang trẻ em
Mẫu sau này may…
Nhược.
Xuân Thanh-một thành phố lặng lẽ nép mình dưới những tán cây cổ thụ, nơi bầu trời xanh đến vô tận và những mùa hạ trôi qua như giấc mộng không lời. Đó là nơi Vân Tịch Ngạn Chiêu từng sống, từng lớn lên, từng để lại thanh xuân của mình giữa những con đường ngập nắng, những buổi chiều hoàng hôn rơi chậm trên sân trường, và những ký ức chẳng biết đã ngủ quên từ bao giờ.Nhiều năm sau, cô trở lại.Chuyến tàu lăn bánh qua từng con phố quen thuộc, mang theo những dòng suy tư miên man. Khi bước chân đến ngôi trường cũ, cô vô thức tìm về gốc cây đa xanh mát, nơi chiếc xích đu trắng nay đã bạc màu, rỉ sét. Và rồi, ký ức ùa về như dòng thủy triều bất tận-tiếng gọi của người bạn cũ, trang vở còn dang dở, sắc hoàng hôn nhuộm lên góc cửa sổ lớp học, và nỗi trống rỗng không tên trước thềm kỳ thi định mệnh.Thanh xuân là gì? Là một bài hát chưa từng có hồi kết, hay chỉ là một khoảng trời lấp lánh rồi chóng tắt?Cô từng nghĩ mình không vương vấn điều gì, nhưng khi đối diện với những ngày tháng đã qua, cô mới hiểu-có những thứ dù muốn quên cũng không thể nào quên, có những người dù lặng im cũng đã khắc sâu trong tâm khảm.Tựa như ánh chiều tà, đẹp đẽ mà mong manh.Tựa như mùa hạ năm ấy, chưa từng một lần trở lại.…
Ký Linh Lệ Kiếp Lục
Fic Nguyệt Lân Ỷ KỷGiữa lòng thành phố xa hoa, có những ký ức không ngủ yên, và có những người dành cả đời chỉ để tìm lại một bóng hình mờ ảo trong mơ.Lệ Kiếp - Vị CEO quyền lực của tập đoàn kiến trúc hàng đầu, người đàn ông mang vẻ ngoài lạnh lùng như băng đá, luôn bị ám ảnh bởi tiếng chuông bạc râm ran trong những cơn ác mộng. Trong mắt thế gian, anh là kẻ xây dựng nên những tòa nhà chọc trời, nhưng thực chất, anh đang xây một lồng giam để nhốt chặt nỗi cô độc của chính mình.Ký Linh - Cậu sinh viên ngành hội họa với nụ cười tỏa nắng rạng rỡ, luôn mang đến sự ấm áp cho mọi người xung quanh. Cậu là nguồn năng lượng tích cực của cả lớp, chỉ duy nhất một điều không ai hiểu được: Ký Linh luôn vẽ về một người đàn ông cầm đao, lạnh lùng đứng giữa tuyết tan. Nhưng kỳ lạ thay, cậu chưa bao giờ vẽ được dung mạo người đó.Họ gặp nhau giữa buổi triển lãm cuối mùa. Ánh mắt chạm nhau, một bên là sự chiếm hữu nguyên thủy của kẻ săn mồi, một bên là nỗi đau xót xa của kẻ từng bị tổn thương.Anh che giấu sự quan tâm bằng những bản hợp đồng lạnh lẽo. Cậu giấu đi tình yêu bằng những bức tranh không bao giờ đặt tên.…
[ Đam Mỹ] Mỹ Nhân Ốm Yếu Không Muốn Làm Thế Thân
Truyện _ Mỹ Nhân Ốm Yếu Không Muốn Làm Thế Thân Thể loại _ đam mỹ, trọng sinh,niên thượng, giới giải trí, ngược luyến, sủng ngọt, bao nuôi.Cố Quân Trì × Bùi Doãn Xuyênlạnh lùng chó điên trung khuyển công × ngạo kiều mỹ nhân bệnh tật ôn nhu thụ._ Văn Án _ Kiếp trước ta vì một người chịu nhiều nhục mạ vì một người sự nghiệp tan vỡ vì một người thân bại danh liệt, đến khi ấy một ánh nhìn dịu dàng đó cũng không thuộc về ta. Chịu nhiều khổ cực cuối cùng nhận lại được gì? Hi sinh vì người mình yêu tất cả dù biết tâm hắn có một đoá sen trắng coi ta là thế thân ta lại không từ bỏ vẫn đeo bám điên cuồng để rồi hắn lại khinh thường ta ruồng bỏ ta bức ta đến chết. Ta ở cạnh hắn hơn 10 năm không danh không phận không đòi hỏi gì quá đáng nhưng vì tại sao trong mắt hắn ta không bằng một ngón chân của đoá sen trắng. Sống lại rồi ta bắt đầu buông bỏ muốn rời xa hắn muốn buông bỏ hắn nhưng vì sao hắn lại nhìn ta như vậy còn không muốn buông tha ta? Cố Quân Trì: " được Bùi Doãn Xuyên cậu muốn rời bỏ tôi để ôm đùi kim chủ mới chứ gì, giỏi lắm mọc đủ lông đủ cánh muốn bay đi rồi đúng không, cậu ti tiện hơn tôi nghĩ đấy " Bùi Doãn Xuyên: " Cố tổng, anh muốn nghĩ sao về tôi cũng được chúng ta dừng lại được rồi " Cố Quân Trì: " Câm miệng " " Trước giờ chỉ có tôi vứt bỏ người khác muốn dừng lại thì cũng là do tôi đá cậu " Bùi Doãn Xuyên: " sao cũng được tùy ngài " " Vậy Tạm biệt Cố tổng" --------…












