Thanh xuân của chúng ta
Duy ơi t cấm m yêu thằng đó…
Duy ơi t cấm m yêu thằng đó…
"Vì anh và em sống trong hai thế giới quá khác nhau. Anh luôn phải đuổi theo thứ gọi là trách nhiệm, là cơm áo gạo tiền, còn thế giới của em là những tháng ngày vô tư không phải lo nghĩ điều gì xa xôi cả. Chính vì khoảng cách giữa hai ta quá lớn, khiến cho mối quan hệ cũng ngột ngạt dần. Thôi thì mình dừng lại, xem như một cách giải thoát cho nhau..." _______• Idea by: @cemld1 (tiktok)…
Tôi vt hơi dở thông cảm ạ…
*OOC*Truyện chỉ là giả tưởng, hoàn toàn không có thật, vui lòng không đem vào đời thật và người thật----"Em là giấc mơ màu tuyết, còn anh là kẻ gác cổng giữa ánh sáng và bóng tối."Nơi núi rừng phủ sương, có một hồ ly trưởng tộc - lạnh lùng, kiêu hãnh và bất tử, sống trong thế giới của riêng mình, nơi ánh sáng dường như chẳng bao giờ chạm tới.Người ta gọi anh là Quang Anh - kẻ đứng đầu, kẻ cô đơn trong vương quốc âm u và tĩnh mịch.Tại một ngôi làng nhỏ trong tộc Hồ Ly, có một tinh linh bé nhỏ Đức Duy, mang trong mình ánh sáng trong trẻo, như giọt sương mai lặng lẽ rơi trên cánh lá già nua, dịu dàng và đầy hy vọng.Tuy sống chung một tộc, thế nhưng Quang Anh và Duy lại như hai thế giới song song: một bên là bức tường băng kiên cố của hồ ly bất tử, một bên là mạch nguồn dịu dàng luôn khao khát được chạm tới.Rồi một ngày, giữa sương mờ của đất linh, những khoảng cách tưởng chừng không thể vượt qua dần nhòa đi - khi ánh mắt họ giao nhau, một điều kỳ diệu bắt đầu nảy sinh.Hai linh hồn - một mềm như ngọc, một cứng như đá - vô tình va vào nhau giữa sương mờ núi thẳm.Và từ khoảnh khắc ấy, thế giới không còn yên ắng nữa.Trong sắc sương mờ đất linh, liệu hồ ly có giữ nổi người đã chạm vào trái tim mình?Liệu người giữ ngọn lửa lạnh có thể níu giữ được ánh sáng mong manh vừa le lói vào trái tim đơn độc ấy?…
Cậu còn chưa nói hết, anh đã đứng dậy ôm chầm lấy cậu, dịu dàng vuốt ve mái tóc còn hơi ẩm"Anh cũng vậy. Anh cũng thích em từ lâu rồi"Có 1 xíu lưu ý nhỏ là fanfic BaeHwi vs fanfic LinHoon có liên quan nhá…
Cô một trạch nữ, trạch nữ chính hiệu.Bình thường cũng không chí hướng gì, nhưng một ngày nào đó phát hiện bạn trai lăn qua lăn lại trên giường với bạn tốt của mình, cuộc sống ngọt ngào chẳng qua chỉ la biểu hiện giả dối. Yêu cuồng dại say đắm chẳng qua chỉ la một trò chơi, ma cô cũng chỉ la một con cờ bị thao túng trong trò chơi đó.Một lần nữa tỉnh lại, phát hiện mình sinh ra ở một thời đại ma pháp hoành hành, ông trời cho cô một cơ hội sống sót, cô quyết định trở thành tai họa ngàn năm, dụ dỗ người đời thuần phục.Vương tử cái gì? Thần thú cái gì? Thế tử cái gì? Hết thảy hãy xem ta đây, đúng! Chính la các ngươi, cả đời này cô chỉ nguyện làm một yêu cơ mị hoặc thế nhân. Vì thế mời các ngươi chuẩn bị tốt ma tiếp chiêu đi.…
uhmm....…
❗Đó giờ mình chỉ đọc tiểu thuyết ngôn tình thôi, ít đọc boy love, nên nếu mình tả Captain giống con gái quá thì thông cảm nha❗Anh là Quang Anh – học sinh lớp chọn, người luôn đứng đầu toàn trường với bảng điểm gần như hoàn hảo. Gương mặt điển trai lạnh lùng, ánh mắt vô cảm và lời nói hiếm hoi khiến cậu trở thành hình mẫu của mọi cô gái. Nhưng Quang Anh chưa từng quan tâm đến ai.Cậu là Đức Duy – học sinh lớp thường, không học giỏi, không nổi bật, nhưng có nụ cười khiến người khác cảm thấy nhẹ lòng. Cậu sống bình dị, lặng lẽ giữa một ngôi trường có quá nhiều người giỏi hơn mình.Một lần vô tình chạm mặt ở thư viện đã mở ra những buổi gặp gỡ không tên, những lần ánh mắt lặng thầm tìm nhau giữa sân trường đông đúc. Khi hai thế giới tưởng như không liên quan bắt đầu va vào nhau, liệu một người bình thường có đủ can đảm bước vào ánh sáng rực rỡ của anh?Thanh xuân ấy, có cậu bước ngang qua cuộc đời tôi — dù chẳng ồn ào, nhưng là điều dịu dàng nhất tôi từng có.…
tui kh spoil truyện đâu🤫😜…
Đừng flop🙏…
hơi ngược, hơi ngọt…
~♪✧Thành Phố Nam Việt✧♪~Đức Duy: ANH KHÔNG HIỂU EM!Quang Anh: Đức Duy, em dại dột như vậy //kéo tay Đức Duy lại//Đức Duy: ANH BỎ EM RA! //hất tay Quang Anh ra//Quang Anh: Em phải biế-...Đức Duy: ANH CÓ BIẾT KHÔNG! Ông ta... chính ông ta là người đã giết mẹ em! Quang Anh: Nhưng em là-...Đức Duy: ANH MẶC KỆ EM ĐI! //bỏ đi//Quang Anh: Đức Duy //tính giữ em lại nhưng không kịp//☆゚.*・。゚'¯'ෆ✿Hoàng Đức Duy hay còn được biết đến là thủ khoa đầu vào của Học Viên Cảnh Sát 911Cậu nhóc chỉ cao tầm 1m7, nhưng đừng xem thường, vóc dáng có thể nhỏ đó. Vì bên trong sức khỏe và trí óc thì không hề Ai cũng biết cậu có một mối tình rất đẹp với học sinh xuất sắc của học viên Quốc Phòng Và Quân Sự 038 - Nguyễn Quang AnhNhưng có lẽ hận thù đã che mắt, danh vọng đã cản trở vào tình yêu của họ. Học có lẽ do kiếp này ta không có duyên...❗❗❗Fic không có thật❗❗❗❗ Không H❗ Không Teencod/Viết Tắt❗❗❗Not Toxic❗❗❗📜Dự Tính Kết BE hoặc SE~♪✧Thành Phố Nam Việt✧♪~Đức Duy: ANH KHÔNG HIỂU EM!Quang Anh: Đức Duy, em dại dột như vậy //kéo tay Đức Duy lại//Đức Duy: ANH BỎ EM RA! //hất tay Quang Anh ra//Quang Anh: Em phải biế-...Đức Duy: ANH CÓ BIẾT KHÔNG! Ông ta... chính ông ta là người đã giết mẹ em! Quang Anh: Nhưng em là-...Đức Duy: ANH MẶC KỆ EM ĐI! //bỏ đi//Quang Anh: Đức Duy //tính giữ em lại nhưng không kịp//☆゚.*・。゚'¯'ෆ✿Hoàng Đức Duy hay còn được biết đến là thủ khoa đầu vào của Học Viên Cảnh Sát 911Cậu nhóc chỉ cao tầm 1m7, nhưng đừng xem thường, vóc dáng có thể nhỏ đó. Vì bên trong s…
Cô tên thật là Nguyễn Minh Hy , là con của 1 gia đình nghèo , khi cô 13 tuổi thì cứu đc 1 ng đàn ông thóat khỏi đám truy sát , ông thấy cô thông minh nên đã nhận nuôi , đó là 1 ông trùm khét tiếng ở nơi này , cô k muốn lộ thân phận nên đã che giấu bí mật , khi cô 16 thì gặp đc 1 ng thầy mà cả đời này cô k thể quên đc...…
Nơi các nàng có thể tha hồ tưởng tượng <3…
Những bông hoa cúc ngọt ngào, giản dị sẽ làm nên vẻ đẹp, tinh khiết cho bộ cánh của bạn ~~…
Sự trà thù? Của tình Yêu?…
Pháp y x nhà khoa học điênBối cảnh: tận thế zombieBy Nazyii‼️Truyện là trí tưởng tượng của cá nhân tác giả, không áp dụng lên người thực bất cứ hình thức nào❌…
Sau khi biết Xuân Di đã qua đời, Hàn Dư không thể tin vào sự thật.Xuân Di là một người con gái từng là nguồn an ủi cho những đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ, nhưng tại sao cô lại chọn cách tử tự và mang trong mình tâm lý nghiêm trọng?Hàn Dư không thể chấp nhận sự ra đi của cô.Trong suốt ba năm, cơn ám ảnh về Xuân Di khiến Hàn Dư điên loạn. Anh tìm những kẻ từng bắt nạt cô, khiến họ sống không bằng chết.Đến năm 27 tuooit, Hàn Dư không thể chịu nổi nữa. Trong cơn tuyệt vọng, anh quyết định kết thúc tất cả bằng cách nhảy từ tầng 40 của toà công ty do chính anh nắm quyền. Mang theo một trái tim vỡ nát và những dằn vặt không thể xoá nhoà.Trước khi nhảy xuống từ tầng 40, Hàn Dư khẽ nói "Mùa Xuân dừng ở độ tuổi 18, mùa Đông cũng sẽ dừng ở độ tuổi 27... Phải để em đợi 9 năm rồi, Tiểu Di"…