Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Câu chuyện tình đơn giản của cặp đôi Vực Hỗn Mang. Họ chẳng cần phải làm gì quá nhiều, tình yêu đến nhẹ nhàng và mềm mại như cánh hoa oải hương, được trạm trổ tinh xảo và đẹp đẽ như những viên đá Ruby Đỏ.Mọi thứ đều dịu dàng như cách mà họ đến với nhau.…
Trong tình yêu sẽ luôn có 1 người chịu tổn thương...Chẳng có cái kết nào là trọn vẹn cho tất cả...Liệu tình yêu của đôi ta có giống như vậy?Hay đó... chỉ đơn giản là lướt qua nhau như 1 cơn gió:)?Hoàn08/7/2022~28/1/2023…
❝the night of the snowy season has one person abandoning a person.❞anh à , nếu coi trọng em thì để em một mình chịu đau khổ còn hơn chìm trong sự giả tạo này mãi mãi hy vọng rồi lại chấp nhận từ bỏ...…
(Oneshot)Yêu đơn phương cũng giống như trái tim mọc lên một cành hoa hồng, hoa càng nở rộ, gai nhọn càng đâm sâu./Một chút cảm hứng được gợi từ câu chuyện Beauty and the Beast và bài hát Million roses/…
// một thời tôi đã nghĩ /thơ tình thật chẳng ra sao /nhưng giờ đây tôi lại chỉ /mơ về một mối tình //- nakahara c., shōsui.Một tuyển tập những oneshot và shortfic dành cho Soukoku/DaChuu, thuộc Bungou Stray Dogs của tác giả Kafka Asagiri. Nhiều tác giả (credit từng truyện), đa thể loại (crack/humour/fluff/angst), đôi lúc sẽ kèm CP khác, phần nhiều là Shin Soukoku.Dịch: An Phong.Bản dịch đã được sự cho phép của các tác giả.…
"...Có một tiệm Cafe, ở ngay trên phố, ngày ngày nghe kể chuyện nhân sinh."Lưu ý : Truyện chỉ được viết trên Wattpad, hoàn toàn không Re-up bất cứ đâu. Mong các bạn hãy sử dụng Wattpad để ủng hộ mình nhé! Không biết cái hố này đào được bao lâu mới đắp, nhưng vẫn cố tình đào.…
* Pairing : Dazai Osamu x Nakahara Chuuya ( Bungou Stray Dogs )* Rating : Pg-13 ( Cho ngôn ngữ và cảnh bạo lực )* Nhân vật trong truyện và ảnh cover không thuộc quyền sở hữu của mình.[ A, đồ phiền phức. Cậu thở dài ngao ngán, khẽ 'tch' như Ane Kouyou hay làm. Bàn tay chẳng biết làm sao đang ôm lưng hắn xiết chặt lại một chút. ]Ảnh gốc : @sushi.tiger - instagram.…
"Tempfluo" Means Time Flow in Esperanto. "Tero" Means Earth in Esperanto.một người muốn nghe và một người không (thể) nói. đã từng có một người suýt nói và một người không biết mình sẽ nghe những gì.…
Nói về chuyện gia tư vấn tình yêu luôn gặp xui xẻo vì định luật Murphy. Và mọi người coi nhớ bình chọn cho tác phẩm của mình nhé, vì mình phải nhớ từng câu của nhân vật nên rất cực. ❤❤❤❤❤❤❤…
Có một vị bán thần mạnh mẽ nhưng yếu lòng. Có một vị chiến thần sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ hòn đảo nhưng lại khóc vì thương xót kẻ thù. Đó là Tachi và cũng là người ta yêu nhất trần đời!…
Tác giả: 渣女磕上头Trans: Hwang Tóm tắt: Chuyện tình lãng mạn giữa những nghệ thuật gia ở kinh đô tình yêu nước Pháp.Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả vui lòng không sao chép.…
Yêu em là sai lầm lớn nhất đời gã, nhưng đó là sai lầm đẹp nhất đời.Vì gã đã học cách kiềm chế bản ngã điên dại vốn tự do vẫy vùng trong máu thịt, để giờ đây gã chỉ là Jack mà thôi.__________Ảnh bìa truyện là ảnh từ weibo official của Identity V.Link: https://m.weibo.cn/detail/4661910764523049Một món quà cho sinh nhật Naib Subedar.…
Phosphophyllite bị bỏ lại ở Trái Đất này rồi, cô đơn, một mình. Bỗng một hôm, có một sinh vật kì lạ không biết từ đâu đã ở bên cạnh nó, ngoại hình tựa như loài người mà nó từng thấy trong kí ức của Kim Cang. Cô ta bảo, cô ta muốn ở cạnh nó. Phos không có ý định từ chối, mặc cô ta làm gì thì làm. Thôi thì, có người bầu bạn với nó vẫn hơn mà, nhỉ?Thể loại: Hurt/comfort, chút ngược, ngọt, cư tê, tập trung vào character development với các mối quan hệ hoiBối cảnh: Sau chap 95Đôi lời tác giả: Fic sinh ra vì quá thương Phos hmu hmu nhưng lên nền tảng nào cũng thấy ít fic về Phos zl ;-; Mà thôi kệ, mục đích chính vẫn là để thương Phos. Tâm lí ẻm trong fic không ổn lắm rồi nên phải thương thương ẻm nhiều hơn nữaWarning: OOC, có OC, non-cp nhưng sẽ thả hint khá nhiều giữa OC và PhosphophylliteTác giả: Lovehanaki/HakiBÌA TÁC GIẢ TỰ VẼ, VUI LÒNG KHÔNG RE-UP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC!!!…
Một thiên thần sa ngã, mang trên da thịt đôi cánh đỏ như vết thương đã hóa nghệ thuật. Một con gấu nâu lặng lẽ, nuôi trong lòng ngọn lửa dịu dàng của sự tôn thờ. Họ là hai bản nhạc chơi sai tông, cho đến ngày va chạm định mệnh tạo nên một hợp âm rung động - trầm bổng, đau đớn và tái sinh.Giữa ánh đèn sân khấu chói lóa và bóng tối hậu trường đầy cám dỗ, họ viết nên khúc tình ca không có kịch bản: khi đam mê là lưỡi dao, sự yếu đuối là vũ khí, và tình yêu là cuộc chiến duy nhất đáng để cả hai đầu hàng.Đôi khi, thiên đường không phải là nơi ta trèo lên, mà là kẻ ta sa ngã cùng. Và hạnh phúc lớn nhất, đôi khi, chỉ đơn giản là được gọi tên mình trong giấc ngủ của một người._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Người ta đặt tên quán là Mưa, không phải vì yêu nước, mà vì tin rằng có những cơn mưa sinh ra chỉ để một người cầm ô bước sang.Quán bên kia đường lại mang tên Nắng, không phải vì ghét mưa, mà vì hiểu có những thứ chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đứng cạnh.Hai quán đối diện nhau ba năm, qua những ly cà phê đặc và những buổi sáng không chào. Không có tỏ tình sấm sét. Không có bi kịch éo le. Chỉ có hai người phụ nữ, mỗi ngày một chút, pha lẫn vào đời nhau, như cách pha cà phê: đắng ban đầu, ngọt ở dư vị, và ấm ở cách cầm ly.Một người sống trong im lặng. Một người sống bằng cách lấp đầy im lặng.Họ không cần lời thề. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy đối phương đang pha cà phê, là đủ biết rằng: hôm nay, vẫn còn nhau.Câu chuyện này, nếu phải gọi tên, là câu chuyện về những điều không kịp nói thành lời. Về sự kiên nhẫn đến mức học được cách nghe cả những điều chưa từng cất tiếng. "Sao em đặt tên quán là Mưa?" "Vì đợi người mang ô." "Vậy từ nay có ô mãi mãi rồi nhé."Dư vị thì cứ đọng lại, như một tách cà phê uống xong vẫn còn thấy ấm trong lòng bàn tay._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Chị về, lòng em thơm mùi mận chín.Gió chợ chiều vương trên tà áo, ai đem nốt ruồi lệ gieo vào mắt em rồi bỏ đi?Mưa xuống, người không về, chè nguội, lòng chua.Cái thương này không có tên, nhưng đất Cái Bè gọi là "nhớ".Mình thương nhau như nước lớn ròng, chẳng ai cản được, cũng chẳng cần ai cho phép. Chị mua hết bánh ú chiều mưa, để tối về ăn một cái, còn lại nhớ. Gánh hàng rong này, em gánh nặng, chị gánh em, cũng vừa trọn lòng thương.Chè ngọt đầu lưỡi, đời đắng sau lưng. Họ thương nhau bằng hai bàn tay trắng, hóa ra lại là nơi tình bám víu dài lâu.Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…