Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tôi đã từng nhiều lần cầu nguyện trước thần linh để có thể thoát khỏi cuộc sống đầy đau khổ nhưng chưa một lần được đáp lại. Và từ đó tôi không bao giờ tin vào thần thánh. Nhưng chỉ lần này tôi, chỉ một lần, nếu thần linh nghe được lời cầu nguyện này thì hãy cho phép tôi được ở bên cạnh anh ấy. Từng là không gia đình, không người thân, không bạn bè, không ước mơ. Thì giờ tôi đã có tất cả và điều ước của tôi là anh.…
Ta không đặt tên cho nhân vật vì đây là câu chuyện rất ngắn.Tương tự như những câu chuyện xuyên không mà các nàng từng đọc, nữ chính xuyên về cổ đại, gặp nam chính rồi sống bên cạnh, yêu nam chính và quyết định ở lại cổ đại không trở về hiện đại nữa sau khi đã từ biệt người thân ở thế giới hiện đại.Vì ta lười viết nhiều nên rất nhiều người đọc xong câu chuyện bị hụt hẫng, cầu ta viết ngoại truyện. Có thể, ta sẽ bổ sung sau.Đọc và cảm nhận.…
tác phẩm được viết ngẫu hứng nhắm ghi lại những điều đẹp nhất trong khoảng thời gian vật vã cũng rất quan trọng của một thời học sinh,là kì thi quyết định liệu tương lai mình sẽ về đâu của một học sinh lớp 9,nên mong được góp ý ạ💖…
Se, He, Oe tổng hợp.....Thương là cảm xúc cao nhất giữa con người với con người. Để cảm thấy thương một người con người phải trải qua nhiều giai đoạn, từ thích đến yêu rồi mới đến thương...…
Hãy nghĩ rằng nếu lũ sát nhân của chúng ta sống lại và sống chung một ngôi nhà với một sát thủ ? Ko chỉ vậy, lại cuồng các trò chơi ? Cuộc sống của họ sẽ thay đổi sao đây ?…
"Hãy yêu bản thân mình vì thời gian chớp mắt đã trôi qua, phải thương người yêu mình vì kiếp sau chưa chắc đã gặp lại"Câu truyện nói về nhân vật nữ chính Văn Tử Dung xoay quanh những nỗ lực của cô ấy " trả ai cho ai cái gì cả"" tại sao con gái thì không thể làm giàu và thay đổi chính mình chứ".......Hãy theo dõi câu chuyện, biết đâu bạn sẽ thấy chính mình trong câu chuyện, biết đâu bạn sẽ học được những kinh nghiệm, bài học quý giá, những triết lý cũng như những sai làm của nữ chính phải trải qua.........Và điều cuối cùng mình muốn nói với các bạn, là con gái hãy độc lập suy nghĩ tài chính của mình, hãy chứng minh cho những người ghét và luôn vùi dập mình trên cuộc đời đầy sóng gió này...........Hãy bảo vệ những con động vật, thú cưng mà bạn đang nuôi, mà bạn đang gặp, nếu bạn đang đọc đến đây, chắc sẽ thấy buồn cười vì tại sao một câu chuyện lại nhắc đến thú cưng động vật ở đây, vậy thì hãy đọc câu chuyện này nhé.................❤️YÊU CÁC BẠN ❤️…
Tuổi học trò là những năm tháng hồn nhiên nhất và vui vẻ nhất của mỗi người. Và tất nhiên, ai cũng sẽ có cho mình những kỉ niệm. Đó có thể là niềm vui trong giờ giải lao được nô đùa với bạn bè hoặc sự hồi hộp trong những giờ kiểm tra. Tất cả tạo nền một bức tranh tuyệt đẹp mà không bao giờ có thể tìm lại nếu đã đi qua. Và trong bức tranh ấy được điểm bởi một sắc hồng, không rực rỡ mà nhẹ nhàng như mùa xuân đi qua. Đó là cảm tình mà bạn dành cho một người, người mà đồng hành với bạn trong suốt thời gian còn ngồi trên ghế nhà trường. Có thể thứ cảm tình đó được đáp lại nhưng có thể đó chỉ là cái nhìn từ xa mà không cất lên thành lời. Dù thế nào đi chăng nữa thì kí ức ấy vẫn sẽ là một phần đẹp nhất của tuổi học trò và điều tôi muốn nhắc đến đó là "Tình yêu tuổi học trò".…
đoản văn từ khắp nơi quy tụ về đâyKhông được đăng nơi khác khi không được cho phép !tác giả : được cập nhật trong từng trangĐã được sự cho phép của tác giả…
. Tôi vẫn nhớ ngày mưa đó, từng chi tiết. Tiếng mưa rơi nhỏ và thật nhẹ như tiếng những bông tuyết lạo xạo dưới gót giày đếm giáng sinh. Dù trời đang mưa nhưng khung cảnh thật sáng sủa. Ánh nắng dịu nhẹ làm mọi thứ trở nên rực rỡ ngay cả trong cơn mưa. Màu xanh của lá, màu tím trắng và đỏ phớt phớt của những cánh hoa nhỏ. Mùi mưa lạt và mùi cây lá thật nồng, vang đâu đó có tiếng ếch kêu khe khẽ. Tôi vẽ đầy những vòng tròn trên mặt đất bùn, mùi đất dậy lên tạo thành một thứ mùi thật hoài niệm. Phía sau lưng tôi một làn hơi ấm thoảng qua và khi tôi ngẩng đầu lên cậu đã đứng ở đó, dưới tán ô trong suốt tỏa sáng rực rỡ đến nao lòng. Da của cậu hóa ra lại rất trắng, ánh nắng làm nổi bật lên những sợi lồng tơ màu nâu nhạt và những mạch máu nho nhỏ trên vành tai cậu khiến cậu như đang phát sáng. Điều đó cùng lúc khiến tôi cảm thấy cậu thật chân thực lại thật xa xôi. Tôi nhìn lên bầu trời xuyên qua tán ô của cậu, những hạt mưa cứ rơi như thể chúng chỉ đột nhiên xuất hiện trong không trung từ "không đâu cả" vậy. "Nowhere..." tôi thầm nghĩ thế. Tôi cũng thuộc về "Nowhere" hay chính là tôi chẳng thuộc về đâu cả... . Ở đâu cũng thế thôi, chỉ có mình cậu biết rằng tôi không thuộc về nơi này.…