Kiếp sau
...…
...…
Năm 17 tuổi , có chàng trai phượng đỏ đã vì chuyện cô bạn cùng bàn uống thuốc không nghiêm túc mà giận cô cả tuần. .......Năm 24 tuổi , cũng có một anh chàng bác sĩ nổi cáu vì cô nàng quân nhân lại "ngựa quen đường cũ" , thuốc uống bữa có bữa không. Trong căn phòng y tế bé nhỏ , âm vang tiếng cãi nhau khó mà kiềm được của cô và anh."Anh bị điên sao Bân Nghĩa!!??" "Đó là trách nhiệm của bác sĩ như tôi" - Trái ngược với sự nóng nảy như dung nham của cô thì anh chỉ nhẹ nhàng cất giọng .Cái khí chất nhẹ nhàng tựa mặt hồ tĩnh lặng này từ trước đến giờ vẫn chưa bao giờ thay đổi , nó khiến người khác rất khó chịu , cái cảm giác giống bị khinh thường ấy."Anh nói coi có bác sĩ nào như anh không , tại sao anh không phát thuốc hết cho tôi một lượt đi , sao bắt tôi cứ đến cử là lại tìm anh đưa thuốc cho uống""Là tôi có lỗi với anh trước , nhưng anh đừng có trả thù tôi theo cái cách trẻ con như vậy chứ" - Sự tức giận của cô vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm , ngược lại còn tăng lên vài phần"Tôi không phải là loại người để bụng , tôi làm vậy để đảm bảo số thuốc của mình không bị lãng phí thôi..."Anh đang nói thì bỗng nhiên dừng lại một khoảng , rồi từ từ cánh môi mới mấp mé ra thêm 1 câu "Hơn ai hết , cô là người hiểu rõ nhất mà cô Trang ,thuốc bữa uống bữa không!!!"Nghe đến đây , cô nghe đến đây thì liền khựng lại. Rõ chỉ là một câu nói nhưng cớ sao nó lại chất chứa biết bao thứ đằng sau...…
Cái khái niệm tình cảm bạn cùng bàn rất mập mờ...! Thân quá thân , yêu chưa yêu ..Vậy là gì....? Anh nghĩ anh với cô đơn giản chỉ là bạn cùng bàn và cũng có 1 chút gọi là ác cảm , nhưng cô đã hạ gục trái tim anh.. Và anh đã biết mình yêu cô. Hay chỉ là tình cảm nhất thời với đứa cùng bàn. Bởi lẽ khi ngồi cạnh nhau sẽ hiểu nhau hơn , cùng bày trò tinh nghịch để hết tiết học và lắm những trò gian lận ... Thật sự rất vui ! Cùng nhau chia sẽ niềm vui , nỗi buồn , cùng nhau phá , cùng nhau học ... rất thân thiết . Có lẽ như thế là tình yêu sao??Câu chuyện kể lại những giây phút cùng bàn của Kim Anh và Duy Khánh. Sẽ có những sự bất ngờ, hóm hỉnh mà không thể đoán trước được. ....Cùng mình đọc câu chuyện này nhé !Nếu thấy hay hãy theo dõi và bình chọn cho mình nha♥️😱💦 .. mến mn 😻♥️....................Love........................ 👑Pii Moon💋…
Những câu chuyện của Thiên Thiên , của Hạc Mập .…
Văn án:"Em yêu anh"Từng giọt lăn dài trên má, rơi xuống khuôn mặt thống khổ của hắn."Nhưng cũng thật hận anh"Tiếng tít của chiếc điều khiển vang lên, mọi thứ chìm trong lửa, một tiếng nổ lớn phá vỡ toà cao ốc, mảnh vỡ công trình văng tứ phía. Trước khi hoà vào sức nóng ấy, tôi mơ hồ nhìn thấy đôi môi mỏng của hắn mấp máy nói gì đó, rồi sắc vàng và đỏ thổi bay 2 con người vào hư không, tôi không còn cảm nhận được gì nữa.Khi tỉnh lại thì thấy hai con người lạ mặt, tầm mắt thật nhỏ bé. Tôi vươn tay về phía trước, chợt phát hiện bàn tay mình thật nhỏ như một đứa trẻ sơ sinh, một nam một nữ trước mặt tươi cười âu yếm đôi tay bé xíu của tôi. Liên tục gọi tên một cái tên thật lạ."Tiểu Hoa con yêu, con của bố mẹ thật đáng yêu"Tôi mơ hồ nhớ lại, sau khi bị ngọn lửa thổi bay hoàn toàn cơ thể, rõ ràng là tôi đã chết. Vậy đây là kiếp sau của tôi sao. Ấy vậy mà tôi lại đầu thai quên uống canh Mạnh Bà, nhớ được mọi kí ức kiếp trước.…
Tên bản gốc: Thỏ bếu a, tớ yêu cậu (VKook)Tình trạng bản gốc: Hoàn ThànhAuthor: DinhHy_99 Edit: harrywang609Thể loại: hiện đại, có chút xíu ngược, H văn, vườn trường, HE, fanfic.Chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả.…
_Các đoản mình sưu tầm từ Facebookk..._Mong các Readers ủng hộ mình ạ!…
Taewondo là một môn võ mà nhân vật chính đã học và đen lòng yêu thương của mình bỏ vào môn võ đó . Sau 1 năm rưỡi tập luyện đó và Cô Đã Ghặp Được Tên Mập Đáng Ghét Đó.…
Nếu một người nam nhân nhiều kim, lại suất khí, hắn chính là vương tử. Như vậy yêu thượng hắn, cũng khiến hắn yêu thượng ngươi, ngươi chính là cô bé lọ lem. Nếu một người nam nhân nhiều kim, cũng là cái mập mạp, hắn chính là người giàu có. Như vậy mặc kệ ngươi yêu hay ko yêu hắn, chỉ cần ngươi câu thượng hắn viên cánh tay, ngươi chính là nhất bàng người giàu có. Hạ đồng đồng chủy rít gào: "Trần thanh dương, ngươi phải giảm béo!" Trần thanh dương nói: "Ngươi ko biết là gia nam nhân như vậy thoạt nhìn thật ổn trọng, rất có cảm giác an toàn? !"…
Người xưa thường nói, chết là hết, lịêu có đúng hay không? Bấy lâu vẫn thường nghe đồn về cương thi, quỷ nhập tràng, đó phải chăng là những chuỵên kể lúc trà dư tửu hậu, hay phía sau nó còn một ẩn ý gì khác?Từ xưa, lúc con người biết làm nhà ở thì có lẽ cũnh đã quan tâm đến cái quan tài khi chết đi. Thời gian chảy trôi, quan tài càng lúc càng được chế tác công phu hơn. Truỵên này hầu cùng anh em về một nhóm người, coi cái chết là sự chấm hết và quan tài là con thuyền có đi không về, đưa linh hồn về đúng nơi nó vốn có.Thiện ác mong manh, chánh tà mập mờ, lòng người đa đoan, rốt cuộc cái quan tài có ý nghĩa thực sự ra sao, hãy đi theo Trần Lục để thấy được thứ đáng sợ nhất không phải là ma quỷ bên ngoài, mà là ma quỷ bên trong mỗi chúng ta!---Tác giả Lâm Gia Thái Bào…
Tống tư tề có cái bí mật, nàng tổng sao biết được hiểu chính mình hoặc là người khác mất đi gì đó ở nơi nào. Tỷ như, Hoàng hậu nương nương tối sủng ái đích con mèo nhỏ kỳ thật là chôn ở thục phi nương nương cung điện ngoại đích bụi hoa hạ. Lại tỷ như, nàng kia luôn luôn đứng đắn nghiêm túc đích tương lai tướng công thế nhưng trộm đi của nàng cái yếm! Một lần cung bữa tiệc, vẫn che đậy đích bí mật ngoài ý muốn bị người đâm, từ đó, tống tư tề liền sống ở nước sôi lửa bỏng giữa. Kê áp heo chó đã đánh mất tìm nàng, giấu trong bảo khố đồ đã đánh mất cũng tìm nàng. Này đó cho dù , khác tống tư chung đau chính là, còn có người nào đó ở một bên thêm phiền: vợ, lòng đã đánh mất, ngươi tìm xem nó đâu chỗ nào rồi? ★ ngày càng ~ như có đặc thù tình huống, sẽ ở bình luận thảo luận minh ~ ★ nam chủ sống lại, nữ xứng sống lại. ★ nam nữ chủ hai thế vợ chồng, nhuyễn muội tử cùng hộ thê nam đích sủng văn.Cổ đam tồn cảo văn, ốm yếu ( cũng không ) công ♂ vô tâm không phế tróc quỷ chịu, cầu cất chứa ●v● tư nhân nếu thải hồngTác giả quân đích một khác thiên cổ đam, cầu cất chứa ●v● sống lại chi tạ ơn lamĐiểm đánh cất chứa tác giả chuyên mục vGlory vinh quang - dụ hoàngTác giả vi bác"Đội trưởng chính là hoàng phiền phiền" , hoan nghênh đến trạc vNội dung nhãn: sống lại ngọt văn tình có chú ýTìm tòi mấu chốt tự: diễn viên: tống tư tề, Bách Lý Minh Nghiễn ┃ phối hợp diễn: tống tư trữ ┃ cái khác: nam chủ sống lại, sủng văn…
Câu truyện này là truyện thật về tôi.…
Nghe tên giống hiện đại , thực chất là ngôn tình !…
* Đoạn ngắn một :Đôi bích nhân nam nữ tuyệt thế ngồi bên hồ sen rộng lớn , Nhìn lên bầu trời mây trắng trôi lững lờ , nhìn màu sắc dịu nhẹ thoang thoảng khí trong lành . Nhìn xuống nước mùa thu trong vắt , thoắt ẩn thoắt hiện đàn cá chép lớn màu sắc sặc sỡ lóng lánh ,con nào con nấy mập ú , vẫy đuôi bơi qua bơi lại rung động sen trên mặt nước . . Cảnh đẹp non sông không gì tả xiết .Nam nhân sủng nịnh : - Hồ sen này vì nàng mà tạo , Hạ Bích Lầu cũng này cũng vì nàng mà xây , cá chép vì nàng thích nên cũng đưa từ Tây Vực đến , nàng xem ta thật nuông chiều nàng ..Nữ nhân híp mắt : - Phu Quân thực tốt , cá này khẳng định nướng rất ngon , chàng xem xem có nên cưng chiều ta thêm một chút giúp ta nướng vài con ?* Đoạn ngắn hai :- An Quốc Công đại chi nữ đoan trang hiền thục , dung mạo tài năng chi toàn , thông lễ hiểu nghĩa , . Nghĩ đến nàng bậc phụ cố An Quốc Công luôn tận trung với Hoàng Thất ,nay thuận theo ý trời lòng dân phong làm Hoàng Hậu , ban Phượng Ấn,...Đèn hoa giăng rực rỡ , lễ phong hậu kết thúc .Ở nơi khác :- Vũ Quận Chúa vi phạm cung quy , sử dụng yêu thuật hãm hại tân Hoàng Hậu nương nương , ác độc ra tay phá hủy long thai, mưu đồ tạo nghiệt, tội bất dung tha . Nay ban cho án tử , đem đi hỏa thiêu , tế cho trời đất, linh hồn tiểu hoàng tử trên trời. Khâm Thử !" Một đời yêu người , giờ lại bị người biến thành Hoa Tiêu Ngọc Vẫn , Thiên Y ta kiếp này hận ngươi ! "…
Tên: Một dạo yêu đươngThể loại: ngôn tình học đường" Cậu có thích Hà Nội không?"" Cậu thì sao?"" Tớ yêu thủ đô"" Vậy tớ cũng thế"Một người con gái 17 tuổi từng tuyên bố không bao giờ yêu thương cái đất Hà Thành bon chen đáng ghét này. Ấy vậy mà chỉ vì người con trai bên cạnh, lại nói chữ'yêu" với thủ đô. Cô cũng không rõ từ " yêu" này danh cho ai. Nhưng cô không kịp suy nghĩ mà những câu hỏi ấy đã thoe gió lạnh bay xa để lại hình bóng của hai cô cậu mập mờ giữa vô vàn ánh đèn lấp lánh.Cô gặp cậu vào một ngày đông giá rét. Cô cũng phải xa cậu ngay tại thủ đô vào ngày gió lạnh tràn về. Mùa đông thật đáng ghét. Thật lạnh giá. Thật vô cảm y như cái tên buốt lạnh của nó."#haihuoc #ngontinh #hocduong #langman #nguoc #bi #hoctro…