[SaeIsa][Seis] Hồ Ly Tinh
Hehe, seg.…
Hehe, seg.…
Truyện kể về một nữ sinh trung học tên là Huyền Huyền, câu chuyện kể về cuộc sống đời thường đầy thử thách của cô khi thích một người nhỏ tuổi hơn mình là Vũ Tiệt PhongLiệu may mắn có đến với cô nàng nàyMời các bạn đón xem…
"Em sẽ ở bên Izana mãi, Izana nhé." -Mikey nhắm mắt, dựa vào vai Izana, khẽ khàng nói khi em đang ngoan ngoãn nằm trên lưng Izana trở về căn cứ của Touman sau cuộc dạo phố của cả hai. Hôm nay em được đi chơi bên ngoài lâu hơn mọi khi đấy, vì hôm nay là sinh nhật Izana mà."Mày lại bị làm sao đấy?" -Izana ngắc ngứ đáp lời. Thú thật, hắn đang không thoải mái tí nào. Tại em cứ phả hơi nóng vào gáy hắn đấy, và hắn cá là tai hắn cũng lại chuẩn bị đỏ lên rồi. Biết thế đã chả thèm cõng em. Hắn nghĩ nghĩ rồi lại xốc em lên, cẩn thận không muốn làm em té ngã."Em yêu Izana, yêu Izana..." -Mikey như đang lơ mơ trong cơn buồn ngủ nặng nề, em cứ lặp đi lặp lại tiếng yêu gã trai tóc bạc. Hắn chẳng lấy gì làm lạ, em lúc nào cũng thích bày tỏ với hắn rằng em yêu hắn lắm cơ. Theo từng bước chân của hắn, giọng em cứ nhỏ dần, nhỏ dần... Izana hiểu rằng em đã ngủ rồi mới hơi ngoái ra sau, ngắm khuôn mặt hồn nhiên mà em chỉ trưng ra khi say giấc. Ước gì em cứ mãi ngoan ngoãn bên hắn như này nhỉ?Nhưng Izana này, Mikey từ nhỏ tới lớn, vốn luôn là đứa trẻ nghịch ngợm lắm Izana ơi.…
Bé Mới Làm Nên Đừng Chọi Dép Nha…
rào trước au khá non tay khi viết sếchcảm thấy không ổn vui lòng clickback.…
Số phận trớ trêu mang hai con người cùng một nỗi đau, cùng sự tổn thương không biết duyên phận từ đâu lại trở thành "thầy và trò". Thầy ấy có lúc lạnh lùng vô tâm, có khi lại hòa đồng vui vẻ. Còn tôi nhút nhát yếu đuối nhưng sâu bên trong là nỗi sợ hãi là sự tổn thương sâu sắc khó ai thấy được. Đáng lý ra, một người trầm tĩnh lạnh lùng như thầy thì bên cạnh luôn có một cô học trò vui vẻ hoạt bát. Nhưng có lẽ là do duyên số, để một người ít nói như tôi và một người thầy thầm lặng bỗng lại trở nên thân thuộc với nhau hơn bất cứ ai. Thầy là chỗ dựa tinh thần của tôi, là người duy nhất thấu hiểu tôi. Lúc thì dịu dàng quan tâm an ủi tôi, lúc lại lạnh lùng dạy bảo tôi. Thầy ấy vẫn luôn mang lại cho tôi một cảm giác bình yên và thoải mái mà khó ai có thể làm được, ở bên cạnh thầy tôi vẫn luôn cảm thấy an toàn dù trong bất kỳ tính huống nào. Cũng không biết từ bao giờ mà bên trong tôi lại nhen nhóm cái gọi là "tình yêu thầy trò" dù biết sai trái là không nên nhưng ở bên cạnh thầy càng lâu thì thứ tình cảm này lại càng lớn dần. Chuyện tình này của tôi và thầy sẽ đi về đâu? Có lẽ là một cái kết viên mãn hoặc có thể là kết thúc đau buồn. Nhưng dù là gì thì tôi vẫn cảm thấy biết ơn vì thầy đã xuất hiện trong cuộc sống của tôi.…
Nhân vật thuộc tác giả Wakui Ken.Ý tưởng thuộc fanfiction là của tôi, phiền không mượn hay đem nó đi đâu cả.…
Cp: Kudo Shinichi x Kuroba KaitoLại một truyện nữa bị bí tên😃…
Cp: ShinKai(Kudo Shinichi x Kuroba Kaito)Vẫn chưa nghĩ được tên truyện phù hợp😃…
Anh là hoàng tử Showbitch=))) Cô là người con gái đáng yêuLiệu họ có đến với nhau....…
Đây chẳng phải là truyện chỉ là những câu nói giữa Fan và Idol , người theo đuổi ước mơ người đơn thuần hâm mộ ..... tình cảm ấy chỉ trải qua ở thanh xuân , chạy mãi chẳng thể quay lại nuối tiếc cả một đời.…
NVC: Kurosawa Jinzi…
🕯❗TOÀN BỘ CÂU TRUYỆN ĐỀU MANG YẾU TỐ HƯ CẤU VÀ KHÔNG DỰA TRÊN HÌNH TƯỢNG NGƯỜI THẬT. KHÔNG ÁP ĐẶT HÌNH TƯỢNG TRONG FIC RA NGOÀI ĐỜI THẬT VÀ KHÔNG NÊN ĐỌC FIC QUÁ 180 PHÚT ‼️‼️‼️Thể loại : fanfiction, HE, ngọt Write by : 4_.ntw_ig (phomaii)Gemini Norawit x Fourth Nattawat⁉️ Cảm hứng để tui viết truyện lấy từ sách mà tuii từng đọc qua nên làa cũng hong nhớ rõ lắm huhu 😭😭 "Thế là bà biết rồi à anh"."Anh vẫn là người bình thường, lấy vợ sinh con để làm hài lòng bố mẹ mới là điều bất thường với anh".…
"Yêu, và được yêu trọn vẹn."-----------------------------------------------Anh vuốt ve mái tóc nâu trà dịu ngọt, kéo khuôn mặt cô sát vào phía mình.Cô khẽ nhìn anh, đôi má ửng hồng, nỗi thẹn thùng còn vương trong ánh mắt.Anh thích thú đón lấy ánh nhìn trong trẻo ấy, đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng.Chợt, anh nhìn cô xa xăm.Cô khẽ khàng quay đi. Cô chao chát nhận ra, ánh mắt đó dường như không dành cho mình."Em sẽ dọn dẹp ngay, cậu chủ ngủ ngon nhé."Anh dõi theo đôi chân cô bước vội qua phía cửa, bàn tay nhỏ nhắn đóng sập cánh cửa nặng nề. Anh nhận ra nỗi bất an trong cô, nhưng không sao lý giải được những cảm xúc vừa cuộn trào trong anh.Cô dựa vào cửa phòng anh, thả phịch người xuống nền đất lạnh giá. "Mày không được phép, Sakura."…
Tác giả: Đương ThảThể loại: Đam mỹ, trùng sinh, hào môn, niên thượng, ngọt sủng, 1x1, HESố chương: 184 chương + 11 phiên ngoạiÊ đít: Dờ + CáoCP: Thiếu niên thiên tài âm hiểm ngoan độc công x Trùng sinh nhát gan xinh đẹp thiện lương thụ (lúc đầu, thuộc tính của thụ sẽ dần ngầu hơn về sau :v).Văn án: Sau khi Quý Hoài sống lại, vốn định sống qua ngày đoạn tháng ở Hoa gia chờ mình thành niên rồi sẽ rời khỏi nơi đó, lại không ngờ ôm được đùi chú Mặc - người mà Hoa gia kiêng kị nhất. Đời trước cậu sợ chú muốn chết, đời này lại phải ôm chặt lấy đùi chú Mặc.Cậu nhìn chú Mặc liên tục bày âm mưu quỷ kế giở hết thủ đoạn để đối phó người Hoa gia, trái tim nhỏ bé của cậu hơi bị run. Chú ơi, chỉ cần chú đừng đem mấy thủ đoạn đó ra dùng với cháu thì cháu chính là tùy tùng nhỏ bé của chú."Tuỳ tùng vẫn chưa đủ, trên giường chú còn thiếu một người." Giang Tử Mặc nghiêng người nhướn mày, ánh mắt nặng nề nhìn cậu, tựa như lưỡi rắn vươn ra trong màn đêm tăm tối.-------------------------*Gỡ mìn:-Truyện giải trí mất não, ăn cẩu lương là chính.- Đầu chuột thân voi rồi lại đuôi chuột.- Công sáng nắng chiều mưa giữa trưa có bão.-Truyện giải trí mất não, ăn cẩu lương là chính.- Có ngược, ít thôi.- 2 CP phụ, đường tình duyên hơi (rất) mệt mỏi vì màn công truy thụ, thụ truy công có thể nói là gây ra những pha xử lý khá khó chịu.- Editor dốt văn.-Truyện giải trí mất não, ăn cẩu lương là chính.…
Không biết chết hay chưa bởi một căn bệnh tựa như tai biến mạch máu não và tác giả gọi nó là suy nhược cơ thể với buff khiến cho main mắc phải auto nằm mơ cũng không khỏi nổi. Cậu tên Lý Minh Nguyên, một người không bình thường như bao kẻ bệnh tật khác. Cậu sinh ra như mọi người trên thế giới, sống cũng vui vẻ với cuộc đời mình thì vào năm 14 tuổi lăn đùng ra bệnh "suy nhược cơ thể do tác giả buff" thế là đi tong mất luôn tương lai. Bốn năm sau đó ngoài những ngày tháng mệt mỏi trên chiếc giường trong phòng và cái xe lăn điện của mình, cu cậu chẳng thể làm việc gì khác ngoài đọc sách, chơi game. Tội cái chỉ có thể chơi game mang thiên hướng chậm chạp với ngón tay đã nhũng đi của mình. Đến năm 18 "cỡ nào tác giả tha" thì sau giấc ngủ đêm, sáng hôm sau vừa dậy đã thấy mình trong một khu rừng. Một khu rừng ở thế giới khác với vô vàng nguy hiểm và rồi với cái não IQ cao "đến tác giả cũng quỳ lậy", cậu đã sống được ở đây với cơ thể mới, mạnh mẽ hơn, "không có thông minh hơn", nhanh nhẹn hơn, nhảy bén hơn, bản năng hơn, linh tính hơn của một thiếu nữ thú nhân, sói tộc. Kể từ đó, chữ cậu chả còn hợp nữa. Vậy là tác giả nghĩ đến từ cô. Cô, với một cơ thể thiếu nữ tuổi 18 đã dùng trí tuệ, bản năng và linh tính của mình để sống sót ở đây, trong cái khu rừng eo ơi sau này mới rõ là Địa Ngục đầy quái vật, tên như nghĩa, nơi mà chả ai dám nhảy xuống với vách núi bao quanh như ngục tù. Cô lang thang trong rừng với độc một năng lực có thể biến hoá mọi thứ theo ý mình và khá hạn chế, khoảng vài tháng...…
Dưới ánh ban mai rạng rỡ, Ánh ngước mắt, nhìn một bên góc nghiêng của người con trai đứng bên cạnh. Thật sự rất đẹp, Ánh nghĩ thầm. Ánh mặt trời chói lóa chiếu lên hình bóng hai người, chiếu lên người con trai mặt lạnh lùng, dáng đứng thẳng tắp, chiếu lên cả ánh mắt trong veo không pha chút tạp chất đang dương nhìn cậu con trai. Cả hai đều xuất sắc, họ xuất sắc theo từng cách riêng của mình. "Tách" tiếng chụp ảnh vang lên, vô tình bắt trọn khoảnh khác này của cái Ánh. Cái Ánh không biết, từ giây phút này chính là mở đầu cho một chương khác trong cuộc đời nó. Cái Ánh không biết, từ lúc Việt Anh lần đầu tiên xuất hiện trong tâm trí của cái Ánh, sẽ là lúc đối thủ không đội trời chung của nó xuất hiện. Và cái Ánh cũng chẳng thể nào biết, ngay tối ngày 5/9 hôm ấy, có một người đã trân trọng dán bức ảnh của nó và người nọ lên chỗ dễ thấy nhất trong phòng mình... -------Ngày viết: 15/8/2024Book cover: Pinterest…
Thúy Kiều ngươi khóc cho ta, ân này ta trả.Chỉ là ngươi quá ngu ngốc, đã hại chàng rồi.Couple: Từ Hải × Đạm Tiên Cảnh báo: ooc mọi nhân vật ; không theo cốt truyện.…
Vergissmeinnicht : Quên tôi điHắn chỉ bảo em hãy quên hắn đi, nhưng lại không bảo em làm sao để quên được hắn...…
Daidouji Tomoe chỉ là một bản sao của Daidouji Tomoyo về hình dáng, không phải tâm hồn. Tấm gương mờ vốn không thể phản chiếu lại rõ ràng bất cứ ai. Tomoyo là Tomoyo, Tomoe là Tomoe.…