Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
4,398 Truyện
Bản Giao Hưởng Của Những Khoảnh Khắc

Bản Giao Hưởng Của Những Khoảnh Khắc

4 0 10

Năm route, năm câu chuyện:Mang nguồn năng lượng rực rỡ như nắng hè, anh là kiểu người không giấu giếm cảm xúc. Yêu là nói, thích là làm, chân thành và thẳng thắn. Bên anh, mỗi ngày đều như một cuộc phiêu lưu nhỏ, ấm áp và tràn đầy sức sống.Bên ngoài thờ ơ, bên trong đầy ấm áp. Anh không giỏi thể hiện, lời nói cũng ít ỏi, nhưng ánh mắt, cử chỉ vụng về lại chứa chan tình cảm. Tình yêu của anh là kiểu "anh không nói, nhưng luôn ở đó vì em".Một chàng trai sống trong thế giới riêng, lặng lẽ nhưng chắc chắn. Không cần nhiều lời hoa mỹ, anh cho thấy tình cảm bằng hành động âm thầm - giống như cách anh tập trung vào mỗi ván game, kiên nhẫn và nghiêm túc, chỉ dành riêng cho người anh chọn.Một chàng trai lịch thiệp với nụ cười ấm áp, nhưng ai tiếp xúc lâu sẽ nhận ra sự tinh quái kín đáo của anh. Không vồ vập, cũng chẳng hấp tấp, anh biết cách lặng lẽ kéo đối phương vào thế giới êm đềm mình tạo ra, vừa nhẹ nhàng vừa chẳng dễ thoát ra.Khác với vẻ ngoài điềm tĩnh, anh dùng từng nốt đàn để kể câu chuyện mà mình không nói thành lời. Âm nhạc của anh mộc mạc, đôi khi lạc nhịp, nhưng chân thành và dịu dàng như một lời thổ lộ kín đáo gửi đến người duy nhất.…

Cậu ấy là nắng,Tớ là mưa

Cậu ấy là nắng,Tớ là mưa

1 0 1

“Cậu ấy là nắng, còn tớ là mưa. Đơn giản thế thôi.”Câu chuyện bắt đầu vào một ngày kỳ lạ như chính cái duyên của họ.Trời Hà Nội bất ngờ đổ cơn mưa rào khi nắng còn chưa tắt hẳn. Trong sân trường, giữa những tiếng giày chạy vội và tiếng gọi nhau í ới.Loại mưa bất chợt, ngắn ngủi và kỳ lạ, khiến người ta không kịp trở tay – và cũng chẳng biết nên chạy hay cứ thế đứng nhìn.Sân trường lấp loáng nước, những vệt nắng vẫn len lỏi qua tán cây như chưa từng có mưa.Giữa hành lang tầng hai, một chồng đề cương bay tung xuống như đàn bướm giấy bị gió quật.“Ôi trời ơi! Của ai thế…” – Tuấn Anh cúi xuống nhặt từng tờ. Đề cương môn Văn, chữ viết nắn nót, nhưng phần tên bị nước làm nhòe mất.Khi cậu đang gom lại từng trang giấy ướt, chuẩn bị vứt đi vì nó cũng không sử dụng được nữa, coi như là rác, một cậu cô bạn bước ngang qua – áo sơ mi trắng, không che ô, không hối hả.Chỉ đi.Như thể cơn mưa này không đủ làm phiền, hoặc... cô đã quen với việc đi xuyên qua mọi thứ một cách yên lặng.Tuấn Anh ngẩng đầu lên trong khoảnh khắc đó.“Không mang ô à?” – cậu lẩm bẩm, dù người ấy đã đi xa.Không có ai quay lại. Không có lời nói nào.Chỉ là một lần tình cờ — lần đầu tiên Anh nhìn thấy cái tên “Tâm An” in mờ trên một trang giấy lấm tấm nước mưa.---Và rồi từ lúc đó…Một Tâm An sống khép mình, luôn sợ ánh mắt người khác.Một Tuấn Anh hay cười, như mặt trời thu – dịu dàng nhưng không thể chạm.Họ – hai chữ “T.A” cùng hiện trong danh sách lớp , học thêm, đội tuyển ôn thi,..Nhưng khác biệt, như nắng và mưa.Rồi lại giống nhau, ở điều duy nhất: đều đang tìm kiếm một người khiến mình đủ can đảm để thay đổi.---…

Khoảng Cách 0.1MM

Khoảng Cách 0.1MM

0 0 2

Tần Mộ Sinh, 28 tuổi, bác sĩ đa khoa từng là niềm kiêu hãnh của bệnh viện lớn nhất thành phố. Anh mang trong mình một đôi tay vàng, là bác sĩ ngoại khoa từng đảm nhận nhiều ca phẫu thuật phức tạp với tỷ lệ thành công gần như tuyệt đối. Tuổi trẻ tài cao, nhưng anh lại chọn đứng về phía sự thật trong một ngành mà sự im lặng nhiều khi được trọng hơn y đức. Trong một vụ việc chấn động, Tần Mộ Sinh đứng ra tố cáo cấp trên che giấu sai sót chuyên môn nghiêm trọng, khiến một bệnh nhân phải chịu hậu quả lâu dài. Nhưng sự thật không thắng được quyền lực. Bị cô lập, đổ thừa, ép ký biên bản nhận lỗi. Từ bác sĩ phẫu thuật chính, anh bị điều chuyển về bệnh viện đa khoa Thiên Tâm, một bệnh viện tuyến dưới nằm giữa vùng nông thôn bán thị trấn yên ắng, xa phố xá, và gần như bị quên lãng.Nhưng Thiên Tâm không phải là nơi mục nát như người ta tưởng. Trang thiết bị đầy đủ, y tá bác sĩ có chuyên môn thật sự, và quan trọng nhất ở đây không có thủ đoạn, không có danh lợi chen chân vào từng nhịp tim của bệnh nhân.Tần Mộ Sinh ở lại. Đã bốn năm trôi qua, anh là bác sĩ ngoại khoa chính, trầm lặng, điềm đạm, có phần lạnh nhạt với thế giới nhưng lại luôn xuất hiện đúng lúc nhất khi cần cứu người.Và rồi, Dư Thanh Hoan xuất hiện.Cô bác sĩ ngoại khoa tổng quát, 26 tuổi, thành tích học y khoa loại ưu, thông minh, chăm chỉ và cực kỳ am hiểu lý thuyết lâm sàng. Nhưng cô mang trong lòng một nỗi sợ không thể gọi tên nỗi ám ảnh với máu. Một năm trước, trong một ca mổ ổ bụng ở bệnh viện tuyến trên, khi cầm dao mổ thự…

Góc Nhỏ Thư Viện Của Tớ Và Cậu

Góc Nhỏ Thư Viện Của Tớ Và Cậu

2 1 1

Trường THPT Phan Đình Phùng - giữa lòng Hà Nội nhộn nhịp, nơi lưu giữ những tháng năm thanh xuân lặng lẽ mà rực rỡ nhất đời người. Ở đó có những buổi chiều mùa thu lặng gió, nắng xiên qua ô cửa lớp học, có tiếng chuông tan trường ngân dài trên nền trời xanh nhạt, và có... một góc nhỏ thư viện luôn chật kín những bí mật của tuổi mười bảy.Diệp Chi - cô nàng học giỏi, ít nói, dáng người nhỏ nhắn như học sinh cấp hai nhưng ánh mắt thì sắc bén vô cùng. Minh Khoa - cậu bạn cùng bàn đẹp trai, hay cà khịa, thi đâu top đó, và đặc biệt, rất biết cách khiến Diệp Chi phát điên. Hai người họ - đối thủ truyền kiếp tranh top của khối, cũng là hai đứa hay bị bắt trực nhật chung nhất lớp. Cái thư viện tầng ba trường Phan, nơi hai đứa hay chui vào ôn bài... dần dần trở thành nơi ghi dấu từng chút một cảm xúc chưa kịp gọi tên.Bên cạnh họ là một nhóm bạn với những sắc màu rất riêng:An Vy và Khánh Linh - cặp đôi LGBT dám yêu, dám công khai, dám dắt tay nhau giữa sân trường đông người.Việt Hoàng và Nam Phong - hai thằng con trai lúc đầu cứ tưởng "tình bạn quốc dân", hoá ra là người yêu của nhau, cả hai thầm thích nhau 5 năm, tuy không hẳn là công khai nhưng hai dám nắm tay nhau giữa trường điều đó khiến ai cũng thầm hiểu. Nhật Minh và Phương Nhi - cặp oan gia lắm lời nhất lớp, chọc nhau như cơm bữa, nhưng dính nhau như sam khi trời mưa."Góc Nhỏ Thư Viện Của Tớ Và Cậu" là bản tình ca tuổi học trò - trong sáng, dịu dàng, hài hước, và đáng yêu đến nao lòng. Ở đó không có drama ồn ào, không có biến cố đau lòng, chỉ có những trái tim đang c…

Thầm lặng của ánh trăng

Thầm lặng của ánh trăng

0 0 4

Nguyễn Dạ Nguyệt Lan cái tên nghe qua tưởng chừng bình thường, nhưng phía sau đó lại ẩn chứa một điều chẳng hề tầm thường. Cô gái nhỏ của khối xã hội ấy mang trong mình một siêu năng lực mà bất cứ nữ sinh nào ở Trường Trung Học Phổ Thông Võ Trường Toản cũng ao ước, nhưng lại chẳng ai biết được. Nguyệt Lan thường im lặng, bước đi nhẹ nhàng giữa dòng người, chẳng nổi bật cũng chẳng chìm khuất, thế nhưng chỉ cần một lần ánh mắt cô lướt qua, người ta đã thấy có gì đó đặc biệt, một sự bí ẩn không thể chạm tới.Nhưng thế gian vốn công bằng: mỗi người chỉ có một trái tim. Và trái tim của Trần Nhật Hạo Dương nam thần khối Tự Nhiên, người khiến biết bao cô gái trong và ngoài trường thương thầm nhớ trộm dường như đã lỡ nhịp, đã trao trọn cho Nguyễn Dạ Nguyệt Lan mất rồi. Anh là niềm tự hào mà các trường khác khao khát có được, một chàng trai không chỉ tài giỏi mà còn mang khí chất khiến người khác khó lòng rời mắt. Thế nhưng, đằng sau gương mặt điềm tĩnh, lạnh lùng như tảng băng kia lại là một trái tim đầy những vết nứt, những vết thương hằn sâu do chính người anh từng yêu thương nhất gây ra. Một thiếu niên chưa đầy mười tám, vậy mà đã phải học cách che giấu nỗi đau, cất kín tất cả sau đôi mắt tưởng chừng vô cảm.Và rồi định mệnh cho họ gặp nhau. Giữa muôn ngàn ánh nhìn, họ tìm thấy nhau như một mảnh ghép hoàn hảo. Nguyệt Lan, với sức mạnh đặc biệt của mình, không chỉ bước vào cuộc đời Hạo Dương, mà còn lặng lẽ chạm tới những vết thương tưởng chừng không bao giờ lành trong tim cậ…

[Jeonglee/Choker] Camellia

[Jeonglee/Choker] Camellia

52 8 2

"Trong vô thức, đôi chân của kẻ si mê nghệ thuật ấy bị cuốn theo từng nhịp đập của từng cánh hoa. Những bông hoa trà rực rỡ đang đua nhau nở dọc theo con đường, lôi người nhìn vào khoảng không tưởng như vô tận. Mùi hương thơm thanh khiết, ngọt ngào, làm dịu lòng người cứ thoang thoảng nơi đầu mũi, dịu dàng mơn man trong từng làn gió nhẹ. Những bước chân cậu cứ thế vững vàng, men dọc theo con đường hoa trà, cho đến khi một ngưỡng cửa mờ ảo hiện ra.Đó là một ngưỡng cửa thần kỳ, để miêu tả thì có thể nói rằng đó là nơi mà thiên sứ ẩn mình trong bụi trà kiêu kỳ, đôi cánh mềm mại như tơ nhẹ nhàng vươn ra trong ánh sáng huyền bí, hơi thở cứ ngỡ còn vương vấn chút gì đó của mùa đông. Cả không gian bỗng lắng lại, đầy bí ẩn và huyền diệu, như thể mỗi cánh hoa trà đều mang trong mình một câu chuyện chưa kể, một sự tinh tế vừa tĩnh lặng lại vừa rực rỡ. Và, bỗng nhiên tâm trạng dâng lên một cảm giác thổn thức, nhức nhối cứ như thể vừa lạc vào một xứ sở thần tiên cổ tích mà ai ai cũng từng nghe.Jeong Jihoon ngỡ mình đang mê sảng!Nhưng không, chẳng phải giấc mơ. Mọi thứ xung quanh cậu đều hiện hữu rõ ràng, chân thực đến từng chi tiết. Từ phía xa, một thác nước trong vắt nhẹ nhàng chảy xuống, lấp lánh dưới ánh mặt trời le lói giữa tiết trời sang xuân. Tiếng nước reo rì rào như một bản nhạc dịu êm, trong cái không gian thanh tịnh ấy, có một người đang ngồi bên dòng suối, trầm tư..."…

[ Translation] Harry Potter and the boy who had no choice

[ Translation] Harry Potter and the boy who had no choice

106 17 9

_ " Thừa nhận đi Malfoy, mày đúng là một thằng khốn hèn nhát " -Harry nói. Nụ cười trên môi cậu tắt hẳn, thay vào đó là một vẻ mặt cau có đầy đe dọa. Trong khi nói, cậu quay lại đối diện với Malfoy, người lúc này đang đứng trước mặt cậu, toàn thân sôi sục vì tức giận._ " Tao. Không. Phải. Thằng. Hèn. Nhát "- Malfoy gằn giọng, nghiến chặt răng. Những khớp ngón tay của cậu ta trắng bệch khi siết chặt thành nắm đấm. _ " Vậy chứng minh đi "- Harry gắt lên, ánh mắt ghim thẳng vào đôi mắt màu xám bạc đang cuộn trào như giông bão.MÌNH DỊCH PHI LỜI NHUẬN. Mình đã cố gắng liên hệ với tác giả gốc nhưng chưa nhận được phản hồi. Nếu tác giả không đồng ý, mình sẽ gỡ bản dịch ngayMình dịch để phục vụ đam mê đọc truyện Drahar của mình, mong mọi người đừng toxic. Nếu có sai sót mong mọi người góp ý nhẹ nhàng 🤗Tác giả : @number1shipbuilderLink gốc : https://www.wattpad.com/story/223771388?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=ngthnh26…

{USSR x Nazi} {CCCP x Weimar} Thanh Xuân: Bài Vở & Crush

{USSR x Nazi} {CCCP x Weimar} Thanh Xuân: Bài Vở & Crush

27 2 1

Ở ngôi trường cấp ba X., nơi tiếng chuông báo vào học luôn vang lên muộn hơn nhịp tim của những kẻ đang thầm thích nhau, có bốn người đã vô tình viết nên hai câu chuyện thanh xuân rắc rối đến mức chính họ cũng chẳng hiểu nổi.USSR và Nazi -hai thằng bạn cùng bàn nổi tiếng nhất lớp 11B1:một đứa thì trầm tính, lạnh như mùa đông phương Bắc, bài nào cũng 9-10;đứa kia thì ngông nghênh, cãi nhau với cả giáo viên được, thành tích học tập thì "hên xui theo vận may".Chỉ có cái bàn sau là đen đủi phải chứng kiến hai thằng này ngày nào cũng khẩu chiến, giành thước kẻ, giật bút, đá chân nhau dưới gầm bàn.Ấy vậy mà, người ngoài nhìn vào lại bảo... hình như chúng nó hợp nhau lắm.Ở phía bên kia dãy nhà B lại là câu chuyện hoàn toàn khác:CCCP, cậu học sinh khoa Tự Nhiên mặt lạnh ,đầu óc lúc nào cũng chỉ toàn công thức, chỉ số IQ còn cao hơn cả điểm trung bình của lớp.Còn Weimar, cậu trai khoa Xã Hội thích viết thơ hơn viết bài kiểm tra, ghét toán như kẻ thù, mộng mơ nhưng lười chẳng ai bằng.Hai người tưởng chẳng liên quan, vậy mà lại bị xếp ngồi gần nhau trong lớp ghép.Từ cú chạm nhẹ đầu tiên khi đưa nhầm tập giấy, CCCP phát hiện bản thân...có hứng thú đặc biệt với tên "mèo lười ban xã hội" đang cúi gằm kia.Còn Weimar thì cứ tưởng cậu bạn lạnh lùng ấy ghét mình, ai ngờ lại đang âm thầm để ý từng hành động nhỏ nhất.Bốn con người, bốn hướng tính cách, bốn kiểu rắc rối khác nhau.Nhưng thanh xuân là vậy - không cần hợp lý, chỉ cần rung động.Giữa bài kiểm tra Toán bất ngờ, bài luận Văn nộp gấp, những buổi chạy th…

Mùa Hè Năm Ấy Chẳng Thể Quay Về

Mùa Hè Năm Ấy Chẳng Thể Quay Về

20 6 4

Năm mười bảy tuổi, bầu trời trong mắt chúng ta dường như xanh hơn bây giờ. Tại lớp 12 năm ấy, có một Trương Hạ Vy mang theo những rung động giấu kín trong ngăn bàn, và một Nguyễn Thanh Hải rực rỡ như ánh mặt trời, vô tình bước vào những năm tháng thanh xuân của cô. Họ không hề đơn độc trên hành trình rực rỡ đó, bởi bên cạnh luôn là những mảnh ghép không thể tách rời: một Lâm Tú Quỳnh sắc sảo, một Võ Duy Anh phóng khoáng, một Trần Ngọc Nhi dịu dàng và một Vũ Lê Đức Anh đầy thâm trầm, điềm đạm. Sáu con người, sáu tính cách, họ đã cùng nhau đi qua những buổi chiều nắng nhuộm vàng sân trường, những lần hối hả chạy trốn cơn mưa rào bất chợt, và cả những lời hứa hẹn về một tương lai mãi mãi không chia lìa. Khi đó, tình bạn là tất cả, và tình yêu là thứ ánh sáng lấp lánh mà ai cũng khao khát được chạm tay vào. Thế nhưng, trưởng thành vốn dĩ là một cuộc chia ly dài đằng đẵng. Tiếng trống trường tan buổi học cuối cùng cũng là lúc những con đường bắt đầu rẽ hướng. Khi thanh xuân lùi lại phía sau, mỗi người đều phải tự cuốn mình vào dòng chảy của cuộc sống riêng. Những cái chạm tay tình cờ, những ánh mắt nhìn trộm năm xưa, liệu có thắng nổi khoảng cách của thời gian và sự đổi thay của lòng người? Các cặp đôi từng là "định mệnh" của nhau, giờ đây đứng giữa ranh giới của sự gắn kết và những lối đi riêng biệt... "Chúng ta đã từng có nhau trong những năm tháng đẹp nhất, nhưng lại lạc mất nhau khi cuộc đời bắt đầu dậy sóng."…

[ĐN CONAN] BÍ MẬT QUỐC GIA
 TFBOYS LỜI VIỆT (Nhạc Nước Ngoài Viet-Vesion)

TFBOYS LỜI VIỆT (Nhạc Nước Ngoài Viet-Vesion)

5,888 137 57

Cuốn này là nơi mọi người, đặc biệt là Clover lấy lời Việt các bài hát của TFBoys( không phải bài nào cũng có, chỉ những bài mị có bao gồm tự viết và sưu tầm có sự đồng ý của các tác giả). Ngoài bài hát của TFBoys ra còn có nhạc Hoa, nhạc Anh... nếu mọi người có yêu cầu cần lời bài nào thì có thể ib hay cmt lại, sau đó mị sẽ giúp hết sức để viết....vân vân..còn nhiều nữa tạm thời không suy nghĩ ra.*Lưu ý: các bài hát ở đây nếu bạn cop thì nhớ ghi cre, cre mị sẽ cập nhật trong mỗi bài. A...ngoài ra nữa thì mị cũng có up lời bài hát theo cách để mọi người hát nữa, giống như là..phiên âm tiếng Hoa a~ không phải phiên dịch ra cách đọc tiếng việt nha..Nói nhỏ: ai có lòng thì cho ta sao đi a~~…

DƯ ẢNH CHIẾN TRANH [ Draco Malfoy x Harry Potter]

DƯ ẢNH CHIẾN TRANH [ Draco Malfoy x Harry Potter]

641 52 29

Cái chết của người chiến thắngHarry Potter chết trong im lặng.Không có ánh hào quang của người hùng, không có tiếng vỗ tay, không có vòng tay nào giữ cậu lại. Căn phòng lạnh lẽo đến mức hơi thở cũng trở nên thừa thãi. Ngoài cửa sổ, mưa rơi đều đặn, từng giọt đập lên khung kính như một nhịp đếm ngược vô nghĩa cho một sinh mệnh đã quá quen với việc bị lãng quên.Lời nguyền của Chúa tể Hắc ám chưa từng biến mất. Nó ngủ yên trong máu cậu, gặm nhấm từng năm tháng, từng chiến thắng, từng khoảnh khắc cậu tưởng rằng mình đã an toàn. Khi nó thức dậy, không có ai ở bên.Harry ngã xuống sàn, tay vẫn cố vươn về phía trước như thể có thể nắm lấy một điều gì đó-một ký ức, một cái tên, hay chỉ đơn giản là hơi ấm của một con người.Draco Malfoy.Cái tên ấy hiện lên rất khẽ, như một vết cắt cũ đã lành da nhưng chưa từng thôi đau. Ở thế giới này, Draco đã đứng về phía ánh sáng, đã sống sót, đã có tương lai của riêng mình. Harry chưa từng cho phép bản thân bước vào tương lai ấy.Bởi vì cậu biết, nếu mình dừng lại, nếu mình dựa vào ai đó... thì tất cả sẽ sụp đổ.Người chiến thắng không được phép yếu đuối.Lời nguyền bùng lên trong lồng ngực, thiêu đốt từng mạch máu. Harry không hét. Cậu đã quen với đau đớn, quen đến mức nỗi đau trở thành một phần cơ thể.Khi hơi thở cuối cùng tan đi, Harry Potter chết như cách cậu đã sống sau chiến tranh-Cô độc.Nhưng cái chết không mang theo bóng tối.Nó mang theo... thời gian.…

Trái tim của tuyết

Trái tim của tuyết

92,771 5,589 143

Sakura - người con gái mang cái tên của 1 loài hoa tuyệt đẹp, tính cách của cô cũng như cái tên Sakura: hồn nhiên, trong sáng, hiền lành, tốt bụng. Cho đến 1 hôm biến cố gia đình xảy ra cướp đi sự trong sáng, hồn nhiên của cô biến trái tim nồng ấm tràn đầy yêu thương thành trái tim chứa đựng sự thù hận. Cô may mắn trốn thoát khỏi những kẻ sát hại gia đình mình, Sakura lại gặp phải 1 người phụ nữ vô cùng căm ghét cô đánh đập hành hạ dã man vứt cô dưới gốc cây của ba mình. Ông trời có mắt cho tổng giám đốc Li Syaoran trên đường đi công tác về bắt gặp Sakura và mang cô về nhà, giúp cô lên kế hoạch trả thù những kẻ sát hại gia đình cô. Syaoran là đại thiếu gia lạnh lùng của nhà họ Li, cũng là bang chủ khát máu của bang Hắc Long - 1 tổ chức xã hội đen có thế lực nhất thế giới ngầm. 1 câu chuyện tình yêu đầy sóng gió bắt đầu từ đó....…

[ĐAM MỸ/EDIT] Phú Nhị Đại Bị Ép Làm Lại Từ Đầu

[ĐAM MỸ/EDIT] Phú Nhị Đại Bị Ép Làm Lại Từ Đầu

5,106 331 200

Hán Việt: Phú nhị đại bị bách tòng đầu tái lai Tác giả: Ngụ PhongEdit/beta: Quất Tử AnTình trạng edit: Đang tiến hànhThể loại: Đam mỹ - Cổ đại - Xuyên không - HE.Một câu nói tóm tắt:Bắt đầu từ con số 0, làm ruộng, nuôi gia đình, và thuận tiện yêu đương.🌱 LẬP ÝDù xuất phát điểm có thấp đến đâu, chỉ cần không bỏ cuộc, cuộc sống vẫn có thể đi lên từng chút một.Bản edit này chưa nhận được sự đồng ý của tác giả, chỉ dùng cho mục đích phi lợi nhuận và đăng duy nhất tại wattpad juzi777. Nếu bạn thấy chúng xuất hiện ở bất kỳ nơi nào khác dưới dạng thu phí, nơi đó chắc chắn là đồ ăn cắp.…

Uma Musume: Vạch Đích Của Kẻ Chạy Cuối Cùng

Uma Musume: Vạch Đích Của Kẻ Chạy Cuối Cùng

327 25 24

"Nghe thấy không? Không phải tiếng reo hò đâu. Là tiếng dây chằng đang căng ra như dây đàn sắp đứt đấy."Đó là những gì Phong nhìn thấy mỗi khi xem một cuộc đua. Trong mắt gã cựu Trainer người Việt này, Học viện Tracen không phải là thiên đường, mà là một cối xay thịt được bọc đường. Phong trốn chạy khỏi hào quang, chôn vùi tài năng của mình dưới những chồng hồ sơ y tế bụi bặm, thề sẽ không bao giờ huấn luyện ai nữa sau tiếng xương gãy đầy ám ảnh năm xưa.Cho đến khi gã gặp cô.Haru Urara. Kẻ thất bại vĩ đại. Cô gái với thành tích 113 trận toàn thua. Người ta thấy cô cười sau mỗi lần về bét. Nhưng Phong, với đôi mắt của một kẻ từng trải qua địa ngục, lại thấy điều khác. Hắn thấy những bước chân lệch nhịp. Hắn thấy một linh hồn đang gào thét trong im lặng đằng sau nụ cười ấy.Một kẻ sợ gắn kết gặp một kẻ sợ bị bỏ rơi. "Ta sẽ không dạy nhóc cách thắng cúp G1. Ta sẽ dạy nhóc cách chạy để không bao giờ phải gục ngã."Đây không phải câu chuyện về vinh quang. Đây là hành trình Phong dùng những mảnh vỡ của chính mình để hàn gắn cho một đôi cánh khác.…

(hieuan)THANH XUÂN CỦA CHÚNG TA

(hieuan)THANH XUÂN CỦA CHÚNG TA

317 18 55

à nhong à nhong, lại là me đâyyy, nay mang lại cho mấy bác một truyện hết xức là ngọttt. nhưg tui khum bt là có ngược khum, chờ đợi nghennn. iuuu…

(Sưu tầm) Xuyên thành đoản mệnh bạch nguyệt quang sau, cùng vai ác HE

(Sưu tầm) Xuyên thành đoản mệnh bạch nguyệt quang sau, cùng vai ác HE

1 0 1

Hán Việt: Xuyên thành đoản mệnh bạch nguyệt quang hậu, hòa phản phái HE liễuTác giả: Thanh Hoa NhiênNguồn : https://wikidich.com/truyen/xuyen-thanh-doan-menh-bach-nguyet-quang--XcQH3VS4CGdJAljaVăn án Tang Viễn Viễn xuyên tiến một quyển thời xưa huyền huyễn ngược luyến tiểu thuyết, thành nam chủ cái kia hồng nhan bạc mệnh mất sớm bạch nguyệt quang.Nam chủ ái nàng, các nam phụ cũng ái nàng.Nữ chủ bởi vì dài quá một trương cực giống nàng mặt, bị chúng nam lại ái lại ngược lại dẫm, thương thân lại thương tâm. Cùng nam chủ cảm tình càng là thật nhiều trắc trở cẩu huyết không ngừng, ngược đến chết đi sống lại, kết cục còn có thể hạnh phúc HE.Tang Viễn Viễn: "Ngượng ngùng bản nhân một không muốn chết nhị chịu không nổi ngược, cho nên ta lựa chọn cùng vai ác đi. Quấy rầy, cáo từ."Vai ác trường mắt híp lại, tư thái lười biếng, khóe môi ý cười như xuân phong ấm áp --"Ta bên người...... Chính là địa ngục đâu."Nàng trầm tư ba giây."Địa ngục có thổ sao?""...... Có hủ mà.""Có thủy sao?""...... Chỉ có huyết."Hắn muốn nhìn nàng kinh hoàng thất thố, tưởng chờ nàng thét chói tai thoát đi, không ngờ nữ tử dại ra ba giây lúc sau, hai mắt thế nhưng ẩn ẩn tỏa ánh sáng --"Vừa lúc thử xem tân chủng loại!""......"Hắn ở thâm trầm nhất trong bóng đêm kéo dài hơi tàn, trước nay cũng không nghĩ tới, lại có một người, có thể đem hoa cỏ trồng đầy một mảnh hoang vuPs : vì lười chuyển chương nên mình copy về đây đọc, mục đích chia sẻ hoàn toàn phi lợi nhuận…

[AllDazai] Hôm Nay Dazai - San có cười không?

[AllDazai] Hôm Nay Dazai - San có cười không?

282 43 1

Tiêu đề: Hôm nay Dazai - san có cười không?Tác giả: Kanpekina Sugoi.Thể loại: BL, Fanfic, Romance. Tiến độ: Đang Tiến Hành. Ngày đăng: 03.05.2024. Summary:Một ngày kia, Dazai Osamu không cười nữa. Warning:- Nhân vật sẽ bị ooc (Out Of Character), tất cả nhân vật đều không thuộc quyền sở hữu của tôi, trừ một vài oc được thêm vào.- Phá vỡ cốt truyện (không giống như trong nguyên tác) nên cân nhắc trước khi đọc.- Mọi tình tiết đều do tôi nghĩ ra, chỉ mang tính chất giải trí, không hề xúc phạm, hay bôi đen bất kì nhân vật nào. Truyện được viết với mục đích phi lợi nhuận và chỉ để thỏa mãn trí tưởng tượng.- Truyện có thể sẽ xuất hiện nhiều từ ngữ, yếu tố tục tĩu, bạo lực, nhạy cảm nên cân nhắc trước khi đọc.-Các cp đã được canon trong nguyên tác có thể bị phá bỏ, cân nhắc trước khi đọc.- Đây là truyện np, harem nên số nam chính sẽ có nhiều hơn một, mong mọi người cân nhắc trước khi đọc.- Lịch ra truyện không đều, phụ thuộc vào thời gian rảnh.- Truyện chỉ được đăng tại Wattpad (@Kanpekinasugoi), mọi nơi khác đều là ăn cắp.- Đôi khi tranh ảnh sẽ được chèn vào để mọi người dễ hình dung. Mọi tranh, ảnh, gif trong truyện đều không thuộc quyền sở hữu của tôi.- Yêu cầu không mang truyện đi bất kì đâu khi chưa được cho phép của tác giả, không đạo nhái ý tưởng hay đạo văn.Đây cũng chỉ là chuyện tưởng tượng, mình viết ra chỉ muốn thoả mãn đam mê và không muốn cổ súy gì cả, mình chỉ ship ảo nên có gì mong mọi người bỏ qua ạ. Rất cảm ơn vì đã đọc ạ.Một lần nữa cảm ơn cậu vì đã đọc.…

[KHR] Bản Năng Làm Mẹ.

[KHR] Bản Năng Làm Mẹ.

453 87 2

Tiêu đề: Bản năng làm mẹ. Tác giả: Kanpekina Sugoi.Thể loại: Đời thường, gia đình, nhẹ nhàng, hài hước, đồng nhân, harem, romance Tiến độ: Đang Tiến HànhNgày đăng:Summary:"Sarah là người sinh ra để làm mẹ. Dịu dàng nhân hậu nhưng cũng nghiêm khắc khó tính."Warning:- Nhân vật sẽ bị ooc (Out Of Character), tất cả nhân vật đều không thuộc quyền sở hữu của tôi, trừ một vài oc được thêm vào.- Phá vỡ cốt truyện (không giống như trong nguyên tác) nên cân nhắc trước khi đọc.- Mọi tình tiết đều do tôi nghĩ ra, chỉ mang tính chất giải trí, không hề xúc phạm, hay bôi đen bất kì nhân vật nào. Truyện được viết với mục đích phi lợi nhuận và chỉ để thỏa mãn trí tưởng tượng.- Truyện có thể sẽ xuất hiện nhiều từ ngữ, yếu tố tục tĩu, bạo lực, nhạy cảm nên cân nhắc trước khi đọc.-Các cp đã được canon trong nguyên tác có thể bị phá bỏ, cân nhắc trước khi đọc.- Đây là truyện np, harem nên số nam chính sẽ có nhiều hơn một, mong mọi người cân nhắc trước khi đọc.- Lịch ra truyện không đều, phụ thuộc vào thời gian rảnh.- Truyện chỉ được đăng tại Wattpad (@Kanpekinasugoi), mọi nơi khác đều là ăn cắp.- Đôi khi tranh ảnh sẽ được chèn vào để mọi người dễ hình dung. Mọi tranh, ảnh, gif trong truyện đều không thuộc quyền sở hữu của tôi.- Yêu cầu không mang truyện đi bất kì đâu khi chưa được cho phép của tác giả, không đạo nhái ý tưởng hay đạo văn.Đây cũng chỉ là chuyện tưởng tượng, mình viết ra chỉ muốn thoả mãn đam mê và không muốn cổ súy gì cả, mình chỉ ship ảo nên có gì mong mọi người bỏ qua ạ…

Mùa Hè Có Mùi Dầu Máy

Mùa Hè Có Mùi Dầu Máy

327 27 7

Cửa tiệm mở rộng, mùi dầu máy quen thuộc pha lẫn mùi kim loại nóng hổi phả ra. Tôi còn đang lúng túng chưa biết gọi ai thì một giọng nói vang lên từ phía trong:"Xe bị sao vậy?"Tôi ngẩng đầu lên.Và tim tôi... chệch nhịp.Cậu con trai đứng trước mặt tôi trông lớn hơn tôi một chút. Mái tóc đen hơi rối, vài sợi rũ xuống trán. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu và bình thản. Trên má và trán cậu còn vương những vệt bụi đen của dầu máy, nhưng kỳ lạ là chúng chẳng hề làm cậu trông luộm thuộm - ngược lại, còn khiến cậu giống như bước ra từ một khung cảnh rất điện ảnh."À... xe em không lên điện nữa," tôi nói, giọng hơi khựng lại.Cậu gật đầu, dắt xe tôi vào trong, động tác thuần thục. Đôi tay cậu dính dầu, nhưng từng cử chỉ lại nhẹ nhàng và chính xác. Tôi đứng một bên, giả vờ nhìn điện thoại, nhưng ánh mắt cứ vô thức dõi theo."Em học trường nào?" cậu hỏi, không ngẩng đầu lên."Chuyên Hoà Bình... lớp 10."Cậu khựng lại một chút, rất khẽ."Anh học ở đó," cậu nói. "Lớp 11. Mới chuyển vào đầu năm nay."Tôi ngẩng lên, ngạc nhiên không giấu nổi."Vậy... anh hơn em một tuổi à?""Ừ," cậu đáp, khóe môi cong lên một nụ cười mờ nhạt. "Anh làm ở đây sau giờ học."Tôi sững người.Hơn tôi một tuổi... vẫn đang là học sinh - vậy mà lại làm thợ sửa xe?Ánh mắt tôi vô thức lướt qua bộ đồ dính dầu, đôi tay còn lấm lem bụi đen của cậu. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh những nam sinh lớp 11 ngồi trong phòng học sáng choang ánh đèn, chứ không phải đứng giữa mùi dầu máy và kim loại nóng như thế này.…