hmvt 77
aaagd…
Cô mạnh mẽ tự lập....Anh chung thủy si tình.....Cô mất tất cả.... Anh có tất cả.....Số phận đưa họ đến với nhau..... Anh sẻ chia cho cô những gì anh có..... Cô đón nhận nó với sự rụt rè......…
agedh…
từ 12…
từ chương 4…
- Nơi này share những tài nguyên do chính tớ sưu tầm hoặc tự make và tutorial một vài mẹo nhỏ về edit cho các cậu (trình tớ cũng cùi bắp lắm nên có gì gạch đá nhẹ tay nha hiuhiu)- Thấy hay hay thì đừng quên vote + tặng Ann đáng iuuuu một follow nghen ^^Bìa edit by: me (Credit: harupsds, Thương)…
Mình tìm trên wattpad không thấy có nên post cho mọi người đọc. Truyện hay lắm, mình rất thích.…
tôi sẽ chết nếu cứ luôn bị ép buộc và áp lực.…
Trúc Cơ thành công sau chết thảm, trọng sinh trở lại mười năm tiền, lấy được 《 Mộc linh phổ 》, đắc nhân quả đạo pháp. Tạ Tu Phàm sau đó sửa tu y đạo, nghịch thiên sửa mệnh, vấn đại đạo, cầu trường sinh.Khác y tu lấy chiến lực thấp kém vì đại giới, hy sinh chính mình cứu trợ người khác. Mà hắn, ở mặt ngoài phổ tế chúng sinh, cứu sống, kì thực theo đuổi thực lực tối thượng.…
Công ty giải trí do Trấn Thành làm chủ với một đàn báo con"Tụi bây nghệ sĩ hay tụi bây chợ búa?"…
Kết Se, ngược…
Nhanh nhẹn mạnh mẽ, vượt nóc băng tường mèo đen.Cành liễu lả lướt, thương nhược vô lực dương liễu.Áo choàng lưỡi hái, phảng phất địa ngục đi ra bộ xương khô.......Nếu bị hành sử chính nghĩa, còn có thể kiên trì chính mình sao?Bệnh tật ốm yếu, cảm xúc cùng thân thể đều không thể kịch liệt dao động bản thể.Khi nào, mới có thể xuyên thành khỏe mạnh nhân loại đâu?......【 gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, nhưng cũng không ôn nhu kiên nhẫn vai chính. 】Thể loại: Nguyên sang, Không CP, Hiện đại , HE , OE , Tình cảm , Khoa học viễn tưởng , Huyền huyễn , Dị năng , Xuyên nhanh , Thăng cấp lưu , Linh dị thần quái , Nam chủ…
Xác định thành phần mối quan hệ giữa người sử dụng lao động và người lao động ?…
Đời người là những cái chạm.Những người dưng xa lạ bước vội qua đời nhau, những khuôn mặt người lướt đi vùn vụt trong trí nhớ già nua, hạn hẹp. Người và ta - hai người lạ trên những vạch kẻ của đường đời mênh mông. Chúng ta chỉ để lại cho nhau những cái chạm như điểm giao giữa ta và người. Những cái chạm khẽ vào da thịt làm ta với người từ lạ bất chợt thành quen, những cái chạm như thể mối nối ràng buộc mình vào nhau thật chặt để ta nhớ về người, ta nghĩ về người thật lâu, thật sâu; để hình vẽ người in rõ trong tâm trí; đế dấu người ấn mạnh vào tâm... Rồi chợt bừng tỉnh tự hỏi...Người là ai giữa những người kia ?Ta là ai trong cuộc đời người ?Chỉ biết, những cánh tay xanh xao, gân guốc cứ chạm nhau mãi thôi không tách rời. Là ta và người hay còn kẻ xa lạ...…
Viễn Nhạc phát hiện mình thế nhưng mình lại trọng sinh, thật tốt... Nếu như vậy... Phải chăng sẽ thay đổi được tất cả và anh ( Viễn Nhạc )...Sẽ mãi bảo vệ cô !!!…
sưu tầm :>>…