[Oneshot] Thử Tiêu và baba tấu hài
Truyện do tự tay Ốc viết, xin vui lòng không đem đi ra khỏi Ngân Hà.…
Truyện do tự tay Ốc viết, xin vui lòng không đem đi ra khỏi Ngân Hà.…
Mẫu truyện mới về otp Linh Sơn Thiên Tuyết và một số otp khác❤🌱…
Trong thế giới thượng lưu đầy thâu tóm và thủ đoạn, có một cái tên khiến người ta vừa kính nể vừa e dè: Phan Lê Ái Phương - nữ tổng tài trẻ tuổi nhất tập đoàn AP Group, kẻ nắm trong tay chuỗi khách sạn và khu nghỉ dưỡng trải dài khắp Đông Nam Á. Ở nơi tiền tài và vị thế lên ngôi, Phương bước đi bằng sự tự tin đến mức hoang dại. Không ai dám gọi thẳng tên cô, trừ khi muốn đối diện với một cơn bão lạnh lùng, sắc bén không kịp trở tay.Thế rồi Bùi Lan Hương xuất hiện - một kiến trúc sư trẻ tự do, nóng bỏng và kiêu hãnh, mang trong mình vẻ đẹp vừa thách thức vừa khiến người ta mất ngủ. Hương không thuộc về thế giới của những kẻ thượng lưu giả tạo. Nàng sống bằng đam mê, bằng những bản vẽ táo bạo, và bằng một trái tim chưa từng chịu cúi đầu.Lần đầu gặp gỡ, Phương nhìn Hương bằng ánh mắt của kẻ đi săn đã tìm thấy con mồi xứng tầm. Không vòng vo, không ngọt nhạt, chỉ có một câu ngắn gọn buông ra giữa buổi tiệc xa hoa:"Tôi không thích những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát. Nhưng em - em chính là ngoại lệ."Hương bật cười, ánh mắt sắc lẻm:"Vậy sao? Tiếc là tôi không thích những kẻ tưởng mình có thể kiểm soát tất cả."Một lời từ chối lạnh tanh không làm Phương lùi bước. Trái lại, nó chỉ khiến kẻ điên ấy càng muốn chiếm lấy, càng muốn giam cầm, càng muốn nhìn thấy Hương phải thừa nhận rằng - nàng thuộc về cô.Nhưng Bùi Lan Hương không phải là kẻ dễ khuất phục.Khi trò chơi săn đuổi bắt đầu, cả hai đều nghĩ mình là thợ săn. Cho đến khi những bí mật gia tộc, những toan tính thương trườ…
'phương bỏ hẳn đi, theo tôi, tôi lo được mà'…
Tên truyện: Bàn ăn nhỏ phủ Khai PhongHán Việt: Tiểu bàn ăn Khai Phong PhủTác giả: Ngư Thất ThảiTình trạng: Đã hoàn (136 chương) Editor: Quán ăn đêmBeta từ chương 1-25: @HnNguynLBo và @anndg0617Truyện này dịch chưa được sự cho phép của tác giả, mọi người bưng đi đâu thỉnh ghi rõ tên nguồn và editor!!!Văn án: Triệu Hàn Yên không riêng gì là một đầu bếp giỏi, nàng còn rất giỏi trong việc nghe thấy tiếng lòng liên quan tới 'Ăn'."Thích ăn cái gì?"Bạch Ngọc Đường: "Vì sao phải nói cho ngươi?" Tiếng lòng: "Cá nướng, thích ăn cá chép nướng. Triển Chiêu: "No bụng là được." Tiếng lòng: "Hy vọng sau khi ăn xong có điểm tâm ngọt ta thích."Bao Chửng: "Tùy ý liền được." Tiếng lòng: "Rất muốn ăn gà, nhưng không dám nói."Phạm nhân: "Hỏi cái này làm chi?" Tiếng lòng: "Trước khi giết người vừa ăn xong một cái bánh hoa quế, có chút dính răng."Bản dịch này thuộc về Quán ăn đêm, truyện chỉ được đăng trên hai trang web là Wattpad và TruyenHd, truyện trên các trang khác chính là ăn cắp. Truyện được cập nhật sớm nhất trên Wattpad!…
Tác Giả: Phong Định SơThể Loại: Đoản Văn, Đam MỹNguồn: fearane.wordpress.comTrạng Thái: FullTết hoa đăng ở Biện Kinh vô cùng lớn, Bạch Ngọc Đường đã sớm được nghe nói đến, nhưng thật sự không ngờ là nó có thể lớn đến vậy.Các loại đèn khác nhau như đèn nhật nguyệt, đèn bài thơ, đèn kéo quân, đèn lưu ly, đèn xảo tác, đèn bạch la, đèn cổn cầu, đèn hỏa thiết... cùng tụ họp không phân tầng lớp, cứ như thể hàng vạn vì sao trên bầu trời đồng loạt hạ phàm, hóa vào trong từng ngọn đèn nhỏ, lấp la lấp lánh đầy rực rỡ. Chầm chậm dạo bước nơi phố Chu Tước sẽ ngỡ như mình lạc vào một đại dương ánh sáng mênh mông.Với tính tình trẻ con của Bạch Ngọc Đường, từ lâu đã ôm mộng lên kinh xem thử một lần cho biết, nhưng bốn anh trai ở Hãm Không Đảo lại nói rằng nguyên tiêu chính là dịp mà người thân đoàn tụ, gia đình gặp mặt, vui vẻ ăn uống nói chuyện với nhau, chẳng lẽ lại không đáng bằng một chuyến lên Biện Kinh? Nếu muốn xem đèn, xem trên đảo không được sao?…
"Hai mươi năm cách biệt, vạn vật đổi thay nhưng tấm lòng thủy chung của tui đối với mình là chưa bao giờ đổi thay..."…
Đôi lúc ngôn ngữ không thể bộc lộ bằng hết rộng dài tình yêu.…
Truyện kể về những ngày tháng ở đại học của Đông Lào. Truyện sẽ kể về couple chính là Việt Minh và Đông Lào. Mong mọi người ủng hộ truyện của tôi nha!…