[Đoản Văn] [Khải Hoành]
…
Đêy sẽ là những câu chiện bình dị không kém phần kịch tính của hai zợ ck nhà ngừ ta, còn mình thì vẫn Fa một mik 🐶. Thụ: Hàn Đan Công : Mộ Hàm…
Thế giới tuyệt đẹp…
Oneshot nhẹ nhàng thôi…
Đây là truyện ngắn 10 chương về một mối tình đơn phương.…
Truyện chưa xin phép tác giả vui lòng Ko đem ra ngoài…
Đây sẽ là những đoản văn có nhiều cung bậc cảm xúc. Từ ngọt ngào nhất cho đến bi ai nhất, từ nuối tiếc đến thương cảm...nhưng sau cùng mỗi đoản sẽ được kết thúc bằng một cái kết HE và viên mãn…
Sủng,ngược,HE,SE,... đủ cả , bạn nào có hứng thì vào đọc thử và cảm nhận nha ^.^…
Tản văn…
Đây là câu truyện về nam chính Yena và Nữ chính Mina. Kể về những câu chuyện tình cảm của của họ.Thể Loại: Ngôn tình, sảng văn, đoản vănLời tác giả: đây là lần đâu tiên mình viết truyện nên có nhiều thứ không biết mong người thông cảm. Có gì mọi cứ góp ý cho minh để mình cải thiện nha. (づ ̄ ³ ̄)づ…
Chỉ đơn giản là những đau lòng tôi góp nhặt qua những tháng ngày tôi thương anh ^^Tản văn nhẹ nhàng về những nỗi buồn khi ta chẳng thể chung đôi.Tác giả: Bưmi…
Một công chúa mang trong người hệ Băng, một hoàng tử mang trong người hệ Lửa,...…
Thể Loại : Đoản văn, ngược, ... Tác giả : Vương Khúc Tử NghịTrên đời này có hoạ ắt có báo Có nợ ắt có trả Có duyên ắt có phận Vậy tại sao ! tam đời kiếp hồng trần lại còn có tam đời kiếp nạn nối đuôi nhau mà vẫn không dứt, vẫn không có được cơ duyên trong lòng người .Ta, chủ nhân của ngọn núi Huyễn Bạch ngày ngày vui trăng say rượu mà chẳng phải bận tâm gì đến tam giới, chẳng bận tâm gì đến chốn nhân gian. Thế nhưng người đời vẫn cứ biết đến ta mỗi độ trăng cao lại dứt, có không ít người đến gõ cửa nhà ta mà hàn huyên, nghe chuyện chúng sinh .Tuy đã không còn dính liếu đến chuyện hồng trần, nhưng ta lại có sở thích lưu lại những câu truyện của mọi người trong thiên hạ. Truyền thuyết, huyền thoại, thần thoại,...không có gì là ta không thông biết . Hễ ai muốn biết chuyện trong thiên hạ chỉ cần đến hỏi ta, đến ngọn núi Huyễn Bạch này. Nơi có trăm cây hoa đua nhau nở, có bầu trời xanh uốn lượn qua từng đám mây bay lên đến tận trời cao, nơi có mùa xuân ấm áp nhất ... cũng là nơi có lòng người bi ai, có cảnh vật thuê lương nỗi buồn day dứt đến lạ thường ....Không ai đi qua nó mà không ngáng chân lại, nén được nỗi bi thương khó tả.Ngươi muốn biết chuyện gì trong thiên hạ này ? Muốn biết thì đến ngọn núi Huyễn Bạch này tìm ta, cùng ta trao đổi, không tiền, không bạc, lại càng không chi vinh hoa phú quý . Ta chỉ cần một giọt máu của ngươi, chỉ thế thôi !Ngươi ... có muốn đến không ?…
Tôi mang tâm trạng hoang mang đó lên lớp ngày ngày hôm sau, chuyện là để cô dặn dò một số thứ trước khi lao động đầu năm và khai giảng.Tôi cơ bản không chú ý tới lời cô, cứ chống cằm theo thói quen; và cũng theo thói quen, nhìn bên tay trái.Cô đang điểm danh; tôi hô tên tôi có rồi, lại tiếp tục chìm vào suy tư."Hoàng Phụng Nhi!""Dạ có!"Hoàng Phụng Nhi là tên đầy đủ người bạn cùng bàn với tôi. Người bạn khá mũm mĩm, cái tên lại toát lên vẻ gì đó giống như là quyền quý.Tôi quay mặt sang xem thử thì...Đ* má, đây không phải là con bé nhà số 7 đường Hoàng Văn Thụ tôi vừa thấy hôm qua sao?Ra về, tôi lén theo chân nó. Chính xác ngôi nhà đó là nơi nó thuộc về.Hoàng Phụng Nhi, thú vị thật, gấp mấy tỉ lần Lê Mỹ Ngọc Lan Anh!****************Bìa: canva với pinterest gánh=)))Ngày bắt đầu: 06_11_2023****************Đây là tác phẩm đầu tay của tớ, vẫn còn đang trong quá trình sáng tác. Rất mong nhận được sự ủng hộ và góp ý của các cậu!!!!P/s: Tớ sẽ rất biết ơn cậu óoo, người đã giúp tác phẩm này trở nên hoàn thiện hơn!!!!!!!!!!!!…