Năm ấy
lưu lại trong thanh xuân của nhau những khoảnh khắc tươi đẹp là đủ rồi…
Đường Dịch: " Các ngươi thực sự muốn ta cởi sao..." Người nào đó ủy khuất lên tiếng.Chúng sinh: " Điện hạ người cứ cởi đi lấy thân hình mê hoặc hết bọn họ." Đường Dịch: " Ớ, sao chỉ có ta phải lột... cô cũng phải lột cho ta xem nữa... như vậy mới công bằng."Chúng sinh: -...-~~~~~~~~~Ninh Nguyệt: " Điện hạ, người có tiền đồ chút đi..."Người nào đó rầu rĩ ngắt hoa thả xuống vô ý tạo "mưa" hoa cho vị tiên tử nọĐường Dịch: " Tiểu Nguyệt Nguyệt~~~, tại sao vậy? ta đẹp mà, ta cũng giàu nữa, lại còn ấm áp, thông minh tuyệt đỉnh thế này sao ngươi không thích ta?.."Ninh Nguyệt: " Tại vì ta không thích nam nhân."...Đường Dịch: " Ngươi nói dối, hôm qua ta còn thấy Đông Dương công tử ôm ngươi."Vị tiên tử nọ ảo não không nghe......Chúng sinh: " Thế tử, Ninh Nguyệt cô nương vẫn không để ý ngài sao?"Đường Dịch: " Các ngươi có tin ta đạp các ngươi xuống vong tình không?"Chúng sinh hoảng hốt bày kế giúp vị thế tử nọ:" Thế tử, theo như kinh nghiệm sống đầy mình nơi trần thế của chúng thần đối với những nữ tử lạnh lùng, cao lãnh như Ninh Nguyệt tiểu thư chỉ có hai cách hữu dụng nhất."" Mau nói"" Tự tay làm mỹ thực chinh phục phòng tuyến yếu nhất."" -_- ta không biết nấu ăn."" vậy chỉ còn tuyệt chiêu cuối cùng... dâng " thịt" đến tận miệng... hay còn gọi thanh cao hơn là " mỹ nam kế"". " Hay... chờ tin ta đại thắng trở về."~~~~~Đôi lời của Thất Nguyệt An Thư:" Đường Dịch à, đường đường là một dấng nam nhi nay vì tán gái mà không biết bao lần làm gà bay chó sủa... tài năng, dung mạo của ngươi đâu? Tiết tháo đi đâu c…
Giấu diếmOản thu…
Up lại cho bạn nào tìm.…
Đoản văn- truyện ngắn…
Ngày bắt đầu: 29/10/2023…
Trong một lần cứu được một người phụ nữ và vô tình cô đã trở thành con dâu của nhà họ Min quyền lực, cũng từ đó mà cuộc đời cô bước sang trang mới...Lưu ý có H, cấm chẻ em nha =)))))…
.....…
Giới thiệu truyện: Nắng Hạ Ấy Có Cậu____________Ở trường THPT ấy, không ai là không biết đến Trần Bảo Khánh. Nhắc đến cậu, thầy cô lắc đầu, bạn bè e dè với cái danh "con trai Hiệu trưởng nhưng lại là học sinh cá biệt". Với mái tóc ngố nghịch ngợm và gương mặt lúc nào cũng hầm hố, Khánh chọn cách nổi loạn để che giấu sự cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Cậu tin rằng, nếu tất cả đã tin vào lời đồn, thì cậu cũng chẳng cần phải giải thích.Ngược lại với một Bảo Khánh ồn ào là một Phạm Đăng Khoa lặng lẽ. Khoa là "con nhà người ta" chính hiệu: học giỏi nhất khối, cao ráo, gương mặt thanh tú nhưng lúc nào cũng phủ một lớp băng lạnh lùng. Cậu đứng trên đỉnh cao của sự ngưỡng mộ, nhưng thực chất lại giam mình trong thế giới riêng vì những tổn thương từ quá khứ, không dám mở lòng với bất kỳ ai, kể cả sự chân thành của người mẹ kế.Hai con người, hai thế giới hoàn toàn trái ngược, tưởng chừng như hai đường thẳng song song không bao giờ chạm mặt. Cho đến một buổi chiều nắng rực rỡ bên hành lang lớp học, Bảo Khánh nhìn thấy bóng lưng cô độc của Đăng Khoa và chợt nhận ra: Hình như, người kia cũng giống hệt mình.Bằng một sự liều lĩnh của tuổi trẻ, "đại ca" mái ngố quyết định dẫn theo hai thằng bạn thân đi "thu phục" nam thần lạnh lùng vào nhóm."Này Phạm Đăng Khoa! Đi một mình không thấy chán à? Vào hội với tụi này đi, tôi bảo kê!"Lời mời gọi vụng về ấy đã mở ra một mùa hè đầy biến động. Giữa những tiết học nắng vàng rực rỡ và tiếng ve kêu râm ran, họ dần nhận ra phía sau vẻ ngoài cá bi…