Đà Lạt
Đà Lạt…
Được remake từ "Huyền thoại về ma thần vương mạnh nhất", cốt truyện xoay quanh…
Hàng của Mộng tỷ mấy cô biết rồi auto ngọt auto hay, list này đa phần hàng ngắn ngắn, tui tập trung lại cho mấy cô dễ coi, văn phong Mộng tỷ nhẹ nhàng dễ đọc, thân tình ấm áp, có hoàn có đang viết, trừ mấy bộ đã up rồi thì hàng Mộng tỷ sau này tui quăng đây hết nhen 🥰Danh sách cập nhật tới 25/41. Nơi nào gia quốc (Phụ tử, huynh đệ, chiến trường, không ngược, update từ chương 1 - 55, hàng này trước đây drop, giờ tác giả đào lên đang lấp lại 😂)2. Phong hoa phi ngút trời (Hoàn, nghe đồn là tra cha)3. Trở về gì quá trễ (Hoàn)4. Qúa kế - quà của cô conmottruyentranh (Chủ dưỡng phụ, cha ruột tra, hoàn HE)Có sẽ up thêm 😚…
Nếu như bạn nghĩ đây là một câu chuyện lãng mạn về thanh xuân vườn trường hay một thể loại nào khác nữa ...Thì nó không như bạn kì vọng rồi !Kì thực , đây chẳng qua những dòng viết linh tinh thôi , không theo một chủ đề cụ thể. Chỉ là mang theo chút tâm sự , suy tư đã đè nén trong lòng mà bản thân không cách nào nói ra được...Thế thôi !…
về Bùi Tiến Dũng và Trần Đình Trọng …
Những mẩu chuyện ngắn đi lượm nhặt-Thỉnh thoảng có cả của Au tự viết nữa!!!…
Tác giả:Tuyết Sắc Đồ MiThể loại:Ngôn Tình, Đô ThịTrạng thái: FullChuyển ver: Ken_KYO (Fb: Lê Thị Thu Trang) ___________________________Giới thiệu TruyệnLần gặp đầu tiên: cậu chỉ là mang hợp đồng đến mà thôi, lại bị hắn bỏ thuốc, hắn nở nụ cười lạnh lùng nhìn cậu đau khổ giãy dụa dưới sự khống chế của dược vật.- Lần thứ hai: hắn lạnh lùng yêu cầu cậu cởi quần áo... Hắn chẳng qua xem cậu thành công cụ phát tiết, mà cậu, chỉ có thể âm thầm chịu đựng.- Lần thứ ba: "Phải làm gì anh mới chịu buông tha tôi?" Khóe miệng hắn cong thành một nụ cười ma quỷ, tay xoa bụng cậu, "Mang thai đứa con của tôi... Sau đó bị tôi giết chết!" Trong mắt hắn hiện lên tia sáng lạnh lùng cùng gian tà, bàn tay nặng nề bóp chặt bụng cậu. - "Nếu em chết đi giống như cô ấy, anh có thể buông tha cho em không?" Tay cậu vuốt ve phần bụng hơi nhô lên, nhìn làn xe cộ qua lại không dứt.- "Chết? Quá dễ dàng cho cậu! Tôi muốn cậu sống không bằng chết, muốn nhanh được giải thoát ư? Không dễ dàng như vậy!" Ánh mắt hắn tức giận, khóe miệng mang theo ý cười lạnh.- "Thật mệt mỏi..." Đáy mắt cậu thoáng lạnh, "Thật xin lỗi, em không thể khiến anh quên đi hận thù. Thật xin lỗi, em không thể để cho anh hành hạ đến tận hứng. Thật xin lỗi, em không có cách nào khống chế mình, em yêu anh..." Nói xong, cậu thả mình vào làn xe đang chạy.- "Rầm!!!" Âm thanh chói tai phá vỡ sắc trời ảm đạm._____________________(*) Mong mọi người ủng hộ Ken nhé…
Chúng ta nói về thanh xuân nhiều đến vậy. Có lẽ chỉ bởi vì năm tháng đó có một người rất đặc biệt đã vô tình đi ngang qua đời ta...…
"Tôi từng nghĩ mùa hạ chỉ có nắng và tiếng ve. Cho đến khi gặp cậu - người khiến trái tim tôi lỡ nhịp bởi những điều nhỏ xíu nhất."Tôi gặp cậu ấy vào một sáng đầu năm lớp 10 - cái ngày mà tôi muộn học, tóc rối tung, mặt chưa kịp rửa kỹ, và phải tranh chỗ ngồi với một người... chẳng thèm nở nổi một nụ cười.Phạm Nguyễn Gia Huy - bạn cùng bàn bất đắc dĩ, mặt lạnh, nói chuyện cụt ngủn, chữ viết nghiêng nghiêng đẹp như in - là kiểu người mà tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ để ý.Nhưng rồi, bằng một cách nào đó, tôi lại dần thuộc lòng những điều rất nhỏ ở cậu.Cách cậu viết Văn nghiêm túc như đang viết cho riêng mình. Cách cậu trả treo rất khẽ mà khiến người ta phải bật cười. Cách cậu ngồi im nghe tôi nói đủ thứ chuyện trên đời mà chưa từng tỏ ra khó chịu.Không ai nói ra điều gì. Không ai chủ động trước. Nhưng hình như, cảm xúc là thứ dù cố giấu cũng sẽ lộ qua ánh mắt...Và trong tất cả những điều tôi từng viết vào nhật ký - có những dòng tôi ước gì cậu đọc được.Hay ít nhất... nghe được."Hạ Vị Thanh Âm" là bản tình ca không lời của tuổi mười sáu - nơi tôi kể về một người khiến mùa hạ của tôi không còn chỉ có nắng."…
Có người từng hỏi:"Nếu không thể nói lời yêu, liệu ngươi có dám vẽ nó ra không?"Cô đã vẽ.Và lửa đã đốt cô thành tro...Nhưng nơi tro ấy rơi xuống, có một gốc ô liu già vẫn lặng lẽ nghe người ta khóc.Trong một tu viện ven Địa Trung Hải thời Phục Hưng, có một cô gái mang tên đã bị xóa khỏi mọi bản thánh ca.Cô vẽ thiên thần bằng những giấc mơ và nước mắt - nhưng chưa từng được ký tên.Người yêu cô là một hiệp sĩ đã từ bỏ kiếm để giữ đức tin,còn cô - từ khi biết yêu - đã bị thiêu rụi như một dị giáo nhân danh ánh sáng."Liễu Ca Thiêu Tình" là một khúc cầu kinh đứt đoạn,một bản thánh ca câm,một bức tranh chưa bao giờ hoàn thiện......vì người họa sĩ đã chết khi đang vẽ đôi mắt của thiên thần mà mình yêu.…
Tác giả: Tướng quânĐến giờ tui mới biết tác giả đu hổm h là tác giả bộ kinh điển này muaahahahaa 🤣Mấy cô còn nhớ năm đó nhà tui có đoạn thời gian rộ lên 1 tác giả chuyên viết dân quốc hông, văn phong hay, khá là nổi trên Tiêu tương khê uyển, sau đó Tiêu tương bay màu, rất nhiều tác giả mất tích đi kèm 1 đống hàng hố sâu không đáy, và bộ này là 1 bộ năm đó hố tui tiếc lắm nè 😁Đây là 1 đại tra cha, tra cha chuẩn hàng không bao đổi trả, đến gần 50 chương vẫn tra không phản ngược, bây giờ thì hông rõ (Do bộ Lưỡng tương ly ngược vậy mà cuối cùng vẫn HE được) nhưng phong cách hồi xưa của tác giả này hầu hết các hàng dân quốc báo trước đều SE, không SE thì bye bye hông ngày gặp lại, tui thì mong bộ này đi vế 2 giùm, chứ lão này tui hông muốn tẩy trắng 🤣🤣Tóm lược truyện: Thời thế loạn lạc phân tranh, con không cha mẹ lưu lạc đầu đường, ăn nhờ ở đậu xem người sắc mặt, đến khi tương nhận vẫn là người dưng.…
cậu đang cõng cô thì bổng nghe bên tai có tiếng thỏ thẻ " mình biến mất như vậy..cậu có lo cho tớ không? "cậu không trả lời " được rồi...mình..."" lo " cô không tin vào tai mình nữa, cậu ấy nói gì cơ chứ, cậu ấy nói lo cho mình???" cậu vừa nói..có..có phải là thật không? " "...."" cậu nói lại đi mình chưa nghe rõ ""..."" cậu nói lại đi mà "" cậu vẫn còn hơi sức để lải nhải nhỉ? vậy tôi cho cậu xuống nhé "" tớ im ngay đây " " mà...mà vừa rồi cậu nói thật không? "cô vẫn mong chờ cậu trả lời nhưng trả lời cô chỉ có tiếng gió. Một lúc sau chỉ nghe tiếng thở đều đều phát ra từ bên tai cậu. Cậu cười khẽ " thật "…
"Phiến diện là cách nhìn của một phía."Khác với những tác phẩm tôi viết trước đây, Phiến Diện không phải là một câu chuyện tình yêu sướt mướt. Nó chỉ đơn thuần là một tập tản văn ngẫu hứng, à, hay nói đúng ra, nó là những dòng tám nhảm về cách nhìn của tôi với hiện tượng cuộc sống. Phiến Diện chẳng biết có mang theo triết lý nhân sinh gì hay không nhưng tôi chắc rằng với những người nghiêm túc và theo đuổi những điều khoa học, nó có thể sẽ khiến bạn "tức không nói nên lời".Cho nên, hãy cân nhắc trước khi bạn bước vào trang sách. Bởi vì một khi đã bước vào thế giới của tôi, các bạn cần bình luận hoặc góp ý hết sức lịch sự, mặc dù, có thể bạn cảm thấy nó thậm chí không đáng một đồng.Tiếu Nguyệt Trân.…
Những ngày tháng là bạn…