Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Biệt Tứ ViChuyển ngữ + bìa: Nhật Nguyệt Phong Hoa/NNPHThể loại: Thanh xuân vườn trường, yêu thầm, BEĐộ dài: 40 chương + Hậu kýTình trạng: NGƯNGNgày mở hố: 15/03/2022* Note: Truyện dịch vì đam mê, chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi lung tung hoặc phục vụ cho mục đích thương mại. Xin cảm ơn!* Góc cảnh báo: Truyện không chỉ SE mà là BE BE BE!! Những ai không đọc được thể loại này thì mình khuyến cáo là nên xem xét trước khi nhảy hố. Xin cảm ơn.…
Tôi là cô bé nhạt nhòa , bất hạnh, chỉ biết lặng lẽ yêu chàng trai hoàn hảo đứng trên đỉnh cao: giỏi giang, đẹp trai, và lạnh lùng.Nhưng thế giới hoàn hảo của cậu chỉ là vỏ bọc. Một lần vô tình, tôi chứng kiến bí mật đen tối về gánh nặng gia cảnh đang bóp nghẹt cậu. Tôi chọn im lặng, chỉ dám ôm lấy suy nghĩ bản thân về cậu.Liệu rằng tôi và cậu có thể bước tới bên nhau hay chỉ là cơn gió thổi qua nhau ???…
Nv chính Phan Minh Thương& Trần Ngọc Anh(Mery)-con lai giữa Việt-Mĩ.Nv phụ: Hoàng Nhật Minh- bạn từ thuở nhỏ của Thương, 2 ng đã có hôn ước. Nguyễn Kim Tuyền- bạn thân Phương. Kenny- rất thích Ngọc Anh lên đã theo cô từ Mĩ đến Việt Nam.....Câu chuyện nói về Sài Gòn năm 1990. Ngọc Anh là phiên dịch cho 1 người Mĩ đang muốn hợp tác để giao thương kinh tế với các chủ xưởng vải ở Sài Gòn, tình cờ khi cô đến nhà ông hội đồng Phan để đưa bức thư mình đã phiên dịch xong về nội dung các điều khoản định đưa cho ông thì bất ngờ gặp gỡ Minh Thương- ng con gái út của ông. Hai người đã đi từ hiểu lầm này đến hiểu lầm khác rồi ở bên nhau rồi lại chia xa.....…
Anh theo đuổi cô suốt tám năm ròng. Cô nhẫn tâm cứa hàng vạn vết dao vào lòng anh suốt tám năm ròng. Anh đau đớn mò đến rượu và gái, đổi lại vẫn chỉ là sự thờ ơ và vẻ mặt lạnh lùng quen thuộc.Cứ tưởng cuộc đời đã đủ tuyệt vọng, ai ngờ cô còn hiên ngang đứng trước mặt anh giới thiệu bạn trai.Cứ tưởng đã thoát được cô, khi anh đang đứng bên rìa tuyệt vọng, cô lại trở về với ánh mắt thương xót và vòng tay ấm áp.Tại sao cô cứ luôn phải hành hạ anh như vậy? Luôn tạo một tia hi vọng len lỏi trong trái tim anh? Tại sao cô cứ luôn phải vô tâm như vậy? Luôn khiến anh dù có đang say mình bên người con gái lẳng lơ nào nhưng tâm trí vẫn chỉ có hình bóng cô? Hỏi thế gian tình là gì? Đó là thứ rượu uống vào liền cổ họng khô rát, ruột gan đảo lộn, dù vậy vẫn ngu ngốc lao theo.…
Chào mừng mọi người đến với bộ Đoản văn Khải Nguyên này! Đây xem như là đứa con là tất cả ad trong page cùng "tạo" ra nên chúng mình hy vọng mọi người KHÔNG MANG RA NGOÀI HAY CHUYỂN VER mà chưa được chúng mình đồng ý. Trong quá trình viết và cho ra "sản phẩm" chúng mình không chắc chắn rằng "sản phẩm" sẽ hoàn hảo, nhưng chắc chắn rằng chúng mình sẽ chấp nhận cũng như là tiếp thu (một số) ý kiến (hay) của mọi người. À ờm...có lẽ là hết rồi! Vào đọc thôi~16/11/2017#HTC#KarRoySweetyFlavour…
" Ngày ấy...là ngày tuyệt nhất cuộc đời anh ""Ngày ấy là ngày gì thế ạ?""Ngày anh gặp được em" Năm tháng tuổi trẻ của chúng ta có một thứ gọi là tình yêu tuổi học trò.Tuy có thể không được lâu dài nhưng nó vẫn khiến chúng ta nhớ mãi cái tuổi 17 18,đó là khoảng thời gian không bao giờ quay lại được.Tình yêu tuổi học trò cũng đơn giản lắm,nó có thể là một lần ta vô tình chạm tay nhau,ngồi kế nhau,va phải nhau hoặc chạm phải ánh mắt cũng khiến mặt đỏ ửng lên.Chung Luân và Uyển Hy cũng vậy,họ chạm mắt nhau dưới sân trường rồi cùng nhau nắm tay đi hết quãng đường thời thanh xuân của họ." Uyển Hy,cảm ơn em ngày hôm đó đã nhìn thấy anh."…
Nguồn: tangthuvien.comConverter: meoconlunarBộ sách giới thiệu:Nhìn như kiều kiều nhược nhược nàng, diêu thân biến thành Đông Mộc Các thế hệ mới người kế thừa Nàng duy nhất địch nhân, chính là vĩnh viễn chưa từng để ý quá của nàng hắn Nàng duy nhất mục đích, chính là đối kháng hắn, cùng hắn tổ chức Nhưng vô luận nàng như thế nào khiêu khích, thưởng của hắn địa bàn, hắn lại cũng không đánh trả......Ở một lần xung đột trung, nàng thủ độ bị người của hắn gây thương tích Hắn biết, nên là nàng về nhà lúc......Tỉnh lại sau, phát hiện chính mình lại lần nữa trở lại bọn họ từng cộng đồng ở chung gia Nàng kinh ngạc nhất là hắn thủ hạ đối nàng thái độ Khi bọn hắn cung kính kêu nàng một tiếng “Đường chủ phu nhân”Nàng mới phát hiện, nguyên lai những năm gần đây, nàng cho rằng đối hắn làm ra trả thù Tất cả đều là hắn một tay chủ đạo, cùng nàng đùa trò chơi Mà nàng, tựa như một cái tự cho là đã bay ra nhà giam chim hoàng yến Khả sự thật là, chưa bao giờ từng chạy ra chủ nhân lòng bàn tay......Nàng không hiểu, bọn họ hôn nhân chính là đối tổ chức có lợi kết hợp Đã hắn biểu hiện không thèm quan tâm, vì sao không tha nàng đi......…
Nhân vật chính:+ Lâm Kính Đình: ( Top9 ) Một nhà khoa học nổi tiếng bởi những phát minh kì lạ không hoàn chỉnh. Một người kì lạ giống như những phát minh của mình.+ Lâm Diệp: ( Bot9 ) Ông chủ quán cafe trẻ. Người năng động hoạt bát, tẻn tẻn.+ Một số nhân vật khác ----Khi cuộc đời anh toàn lựa chọn sai, thì vẫn tồn tại một lựa chọn anh chấp niệm rằng nó không bao giờ sai....Đó là yêu em!…
Tác giả: Liễu Sinh MiênVăn ánTrừ bỏ thụ bên ngoài ai đều là không khí thụ chính là điểm mấu chốt lười biếng công × tâm ngại thể chính trực người, thê diện than thụ.Đột phát kỳ tưởng, tưởng viết cái siêu cấp ngắn.Bổn văn bối cảnh tu tiên, bởi vì tác giả lười, cho nên hết thảy đều là kịch bản  ̄ω ̄!Lộ trí viễn xuyên qua đến mỗ bổn nữ cường tu tiên tiểu sách vở bên trong, nhân vật tên dễ nghe điểm là cái Đại sư huynh, trên thực tế chính là cái pháo hôi.Bởi vì trong sách mặt hắn đã kêu Đại sư huynh.So với hắn tiểu nhân kêu hắn Đại sư huynh, duy nhất so với hắn bối phận đại sư phó kêu hắn đồ nhi. Lộ trí viễn nhịn xuống lần nữa muốn hỏi hắn trên danh nghĩa sư phó vấn đề xúc động: Vì cái gì Nhị sư đệ ngươi kêu hắn triết tu, Tam sư đệ ngươi kêu hắn mộ dật. Ta lại bị kêu đồ nhi?!Nhưng mà này đó đều không phải trọng điểm.Lộ trí viễn tỏ vẻ, đến bây giờ mới thôi, hắn đã kiến thức tới rồi sử thượng nhất xả cốt truyện.Nam chủ số 3 một tay đem hắn cái này pháo hôi Đại sư huynh ôm vào trong ngực, đối nữ chủ biểu thị công khai chủ quyền: "Hắn là của ta. Khuyên ngươi không cần có điều mơ ước."Mơ ước, cá trích, cá trích ngươi cái đầu nha!Lộ trí viễn mặt vô biểu tình, rất muốn khuyên mộ dật đi Vong Xuyên hà tẩy tẩy hai mắt. Nhân gia nữ chủ coi trọng chính là ngươi, ngươi vì cái gì muốn xen vào việc người khác tới giúp ta lập cái hẳn phải chết flag?!…
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn Thể loại: Ngôn tình, thanh xuân vườn trường.Trích lời tác giả:" Trong những giây phút rực rỡ cuối cùng của thời thanh xuân này, bạn có nhận ra mình càng lúc càng thích nhớ lại chuyện xưa không?Những năm tháng thuần khiết vô âu vô lo đã qua, lứa tuổi ngây thơ mới bước chân qua ngưỡng cửa tình yêu , từ đơn giản tới sâu sắc, duyên và phận,gặp gỡ rồi chia ly... Cớ sau mới chỉ vừa chớp mắt mà thời gian đã vụt qua để rồi tháng năm vài lần lén trộm đổi, mang gương mặt trẻ trung năm xưa biến thành dung nhan tang thương nhường này ?Thanh xuân đang qua như một cuộc vui đã tàn, giữa cuộc đời đằng đẵng, quãng thời gian tươi đẹp nhất lại chính là thứ trôi qua nhanh nhất. Ký ức tựa như khối hổ phách trong suốt bảo bọc lấy tuổi hoa. Thứ tôi muốn kể chính là một câu chuyện được bọc trong hổ phách như thế, một đoạn hồi ức khó quên. Nếu mọi người nguyện ý thì xin cùng tôi đi theo từng dòng chữ lời văn, ngược dòng thời gian , cùng tìm lại những tháng năm tựa thủy."P/S: chuyện ban đầu có nội dung khá lê thê nhưng phần sau rất ý nghĩa,giống như một bài văn vậy, những điều hay nhất, thú vị nhất luôn nằm ở phía sau. Thế nên mình hi vọng các bạn có thể đọc hết bộ chuyện này.…
"Dù em là thẩm phán, anh vẫn tình nguyện trở thành kẻ phạm tội yêu em."Mộ Trường An - một học bá lạnh lùng với ước mơ trở thành thẩm phán, người luôn tin rằng công lý là tối thượng. Lục Vân - một chàng trai ngạo mạn, bất cần, nhưng đằng sau vẻ ngoài cứng cỏi là một trái tim đầy tổn thương. Hai con người với tính cách trái ngược nhau đã va vào đời nhau vào những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.Tưởng chừng mọi chuyện sẽ chỉ dừng lại ở mối quan hệ bạn học đơn thuần, nhưng những cuộc gặp gỡ đầy duyên nợ ấy lại vô tình thắp lên một thứ tình cảm vừa ngọt ngào, vừa đau thương. Lục Vân, từ một kẻ kiêu ngạo, đã bất giác đổi thay chỉ để được Mộ Trường An để ý. Còn Mộ Trường An, dù luôn giữ vẻ thờ ơ, liệu trái tim lạnh giá ấy có thực sự vô cảm trước sự chân thành và mãnh liệt từ Lục Vân?Nhưng rồi số phận lại tàn nhẫn đẩy họ về hai hướng ngược chiều. Khi Lục Vân quay lưng để bảo vệ người mình yêu, Mộ Trường An chỉ thấy trước mắt là nỗi đau phản bội. Nhiều năm sau, họ gặp lại, không còn là những cậu thiếu niên ngây ngô mà là một vị thẩm phán tài ba và một chủ tịch quyền lực, đứng ở hai đầu chiến tuyến của công lý.Những bí mật đen tối về gia đình, quá khứ và chính bản thân Lục Vân dần hé lộ. Liệu tình yêu có đủ sức cứu rỗi họ khỏi những tổn thương và vực sâu tuyệt vọng, hay chính công lý sẽ trở thành rào cản khiến họ mãi mãi xa cách?…
📚 Tổng hợp những truyện thanh xuân vườn trường mà mình đã đọc.🖍 Sẽ có review ngắn ngắn theo cảm nhận của mình, nếu muốn chi tiết hơn thì mn search google nhe.✏️ Yên tâm là truyện trong list này toàn kết HE thôi.📌 Mong là list này sẽ giúp mn tìm được truyện ưng ý .📎 Nếu thấy hay, Mn nhớ VOTE cho mình nhe ♥️…
Gặp nhau vốn dĩ là cái duyên, duyên kiếp trước trùng phùng kiếp này, đó là điều không thể tránh khỏi.Nếu đã có duyên, thì tại sao không có phận bên nhau? Đời người trải qua vô số bụi trần, bao nhiêu đau thương mới có thể hạnh phúc. Nhưng cái đau đớn nhất ngăn cách tình yêu lại là thù hận.Giữa những con người yêu nhau, lại bị hận xen giữa. Có chăng nước mắt mới chính là cách an ủi bản thân?Nhân sinh như kịch, gặp nhau làm chi rồi tự hành hạ nhau. Giá như ngày đầu đừng gặp gỡ, đừng chìm vào ánh mắt thì đã không có cơ sự bây giờ. Giá ngày đầu đừng mang lòng yêu, mang trái tim thổn thức nuôi nấng từng ngày, thì đã sống bình an hết kiếp này.Nhưng cuộc sống làm gì có "gía như"? Cõi hồng trần này người qua lại nhiều, nhưng gặp nhau là số ít, nếu đã cho gặp nhau, ắt có nguyên nhân. Nhưng nguyên nhân không phải do ông Trời, mà do bản thân họ.Nhân Sinh nếu như lần đầu gặp gỡ, mỉm cười một cái rồi quay đi, thì chắc có lẽ chẳng phải là mộng mơ...…
Cảnh báo: Đây là truyện nữ yêu nữ thời Pháp thuộc ở Việt Nam, mọi thông tin ở đây hoàn toàn từ trí tưởng tượng của tác giả, bối cảnh là Hà Thành ngày ấy nhưng có khả năng lẫn lộn từ ngữ miền Nam, mong mọi người bỏ qua. Tôi thương cô Út lắm, khổ cái cô Út là cô chiêu cơ, còn tôi là nhỏ hầu của cổ. Tôi chẳng quan tâm lắm đâu, cô Út tốt lắm, ngặt mỗi việc cô là út trong nhà mà còn là con gái nữa, cậu Cả được cậu mợ quý lắm, có lẽ vì cậu là trai trưởng nhà này chăng? Tôi thấy cô Út cứ buồn miết vì chuyện này, cô bảo cậu mợ thương cậu Cả lắm, còn cô chỉ lo phận làm dâu được gả đi thôi. Tôi quý lắm mới bảo cổ là người tôi thích nhất đó, thích hơn cả cậu Cả lẫn cậu mợ cơ, cô Út cũng bảo quý tôi lắm, hi vọng cô quý tôi theo kiểu kia kìa.…
PHÁO HOA VÀ BONG BÓNGAn và Minh: Một người sợ hãi định kiến, một người sống vì sự chấp nhận.Tình yêu của họ nảy mầm từ sự khó chịu ban đầu, vượt qua sự kỳ thị nội tâm và áp lực xã hội. An học cách rực rỡ theo cách của chính mình, không phải để làm hài lòng crush hay thế giới, mà để nắm lấy tay Minh.Tình yêu này đã chiến thắng mọi thứ, ngoại trừ số phận.Sau biến cố tàn khốc, họ xa cách hai năm. Ngày đoàn tụ là ngày tận thế. An đứng đó, nhìn thấy người mình yêu, và chứng kiến toàn bộ bi kịch xảy ra ngay trước mắt.Cái chết của Minh không chỉ là một cái Kết BE, nó là sự tan vỡ của toàn bộ niềm tin mà An đã xây dựng. Liệu anh có thể sống tiếp với ánh sáng Pháo Hoa đã tắt đi vĩnh viễn?…