Đoản
Thế mạnh duy nhất của mình :)))…
Thế mạnh duy nhất của mình :)))…
thể loại nhẹ nhàng…
Đương Tiêu Tương nam tao ngộ Tấn Giang nữTác giả: thiên cưu【 văn án 】Đây là một phát hiện chính mình bị tác giả bi kịch Tấn Giang nữ phối hợp diễn nghĩ mọi cách đem người khác bi kịch cố sự!-Nữ chủ nói: nếu thượng thiên đem ta bi kịch , ta chỉ hảo đem toàn bộ thế giới biến thành bi kịch!-Kia về trừ bỏ XXOO cũng chỉ hội đàm tình nói yêu Vương gia, Hoàng đế, tướng quân, tài tử, Ma giáo giáo chủ nhóm a, các ngươi sẽ vì các ngươi chính sự mặc kệ, trả giá thảm thống đại giới!-Các ngươi bất nhập địa ngục, ai vào địa ngục? Tại đây không biết thưởng thức cùng bình thường ăn khớp thế giới, tại đây thiên lôi bay tứ tung cẩu huyết loạn tát thế giới, nữ chủ đem hóa thân Ultraman như thế nào cũng phác bất diệt quái thú, kiên // cử đem khổ bức phát dương quang đại!Nội dung nhãn: trướng nhiên nhược thất ngược luyến tình thâm âm soa dương thác bất luân chi luyếnTìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: Bách Lý vô sắc ┃ phối hợp diễn: phối hợp diễn nhóm ┃ cái khác: hỗn đáp…
chắc làaaa sẽ có nhiều H lắm ố nho…
Không nêu trước nội dung vì nội dung có thể thay đổi…
bách hợp tiểu thuyết, thanh xuân vườn trường ,1x1 ,he…
Một fic siêu ngắn, là suy nghĩ, cảm nhận của mình về Lam Hi Thần thật lâu sau này.…
nội dung cũng như tên truyện khi không có việc gì làm con người ta sẽ tự rơi vào thế giới của chính bản thân mình sẽ suy nghĩ về tương lai về quá khứ hay hôm nay mình ăn gì cũng có thể là những người vừa lướt qua cuộc đời chúng ta họ thật đáng yêu nhưng cũng thật đáng ghét hey!!!!! mình thật sự không thích con bé đấy đây sẽ là những mẫu truyện nhỏ của những ngày thảnh thơi sinh nông nổi suy nghĩ về thanh xuân nó sẽ chỉ bình yên phẳng lặng dành cho những tâm hồn đang cần sự bình yên những người đang cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống này họ cần một tách cà phê một quyển sách và dần đắm chím vào suy nghĩ của mình cho đến hết ngày…
Yêu a rất nhìuĐoàn Mạnh Tiếncho dù sau này mik` có chia tay…
Trời đổ mưa , đường núi trơn trượt lão bà đang chống gậy tập chung đi bỗng nghe tiếng khóc phá toạc bầu không khí âm u này . Sau ngày đấy bà nhặt về được một cô bé đặt tên là Ánh Nguyệt , khi cô có nhận thức thì bà mới kể khi ấy trên cổ cô có treo một chiếc vòng khắc hình con rắn , bên cạnh chỉ ghi vỏn vẹn ba chữ " mẹ xin lỗi " . Nhìn thấy cô bà bết cô là người mệnh cách , có đôi mắt âm dương vì thế mới nhặt cô về bởi bà cũng không rảnh đẻ nhặt về một người vô dụng nhưng điều này bà chỉ nghĩ chữ không nói cho cô biết . Nếu không mang cô về nhà bà cũng chỉ đặt cô trong chùa . Bà làm thầy trong làng không phải thầy thuốc mà về mảng tâm linh được người trong làng tin tưởng mà hết sức kính trọng Từ đấy trong làng mọi người biết lão bà có cái đuôi nhỏ bám theo ngày ngày gọi lão bà bà , theo bà học đủ thứ về trừ tà , pha chế thuốc .…
Đây là khổ 1 của bài thơ tây tiến cảu nhà thơ Quang Dũng.…