Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- Li hôn đi.Động tác gấp quần áo của cô dừng lại khi nghe anh nói. Đây không phải là lần đầu tiên anh nói câu này, mà rất nhiều rồi.- LI HÔN ĐI... Tôi chán ghét cuộc hôn nhân này lắm rồi _ anh quát lên khiến cô phải giật mình.Cô nhẹ nhàng vuốt cái bụng đã nhô cao của mình và che chắn nó như sợ có ai sẽ làm hại tới bảo bối của mình. - Anh...Anh nói gì chứ ? Đang yên đang lành tại sao lại muốn li hôn ? Có phải là tại cô ấy không ?----P/S: Đây là truyện mình reup trên facebook.…
-Cô là Lâm Mẫn Nghi là một cô gái bình thường như bao cô gái khácGia đình chỉ nói là khá giả học lực cũng tương đối tốt .- Sở thích của cô là đọc ngôn tình , tiểu thuyết, truyện ngắn Và một lần tình cờ đi mua sách lại gặp ngay cuốn tiểu thuyết thịnh hành nhất mới ra một tháng trước có tên là " cô gái thánh thiện em là của bọn tôi" ( ta bịa) . Cô đứng nhìn nó hồi lâu rồi phán xét luôn " cô gái thánh thiện à , chắc là tiểu bạch thỏ rồi , tuy mình không thích thể loại này nhưng không sao chơi luôn ...hắc hắc" Vê đến nhà cô vứt đống sách mới mua vào bàn và lấy cuốn tiểu thuyết " cô gái thánh thiện em là của bọn tôi " . Cũng chả dài gì chỉ vỏn vẹn 39 chương thôi , đối với một con mọt truyện như cô chỉ cần một buổi là xong . nhưng lúc cô đọc lun miệng chửi rủa này nọ song lăn ra ngủ . lúc cô thức dậy là một nơi gọi là " quỷ quái " là sao ta ...à là bệnh viện ấy ...WHAT cái đết gì vậy cô nhớ là đọc xong cuốn truyện đó là 9h tối mà và sau đó cô ngủ mà sao lại ở đây , nghĩ một hồi cô lại la " Thằng cha nào hách dịch đưa bà vào đây " hừ sao lại ở đây chứ Sau đó đầu cô đau dữ dội như có hàng ngàn kim châm đang châm lủn não cô vậy và cô cảm nhận được não mình đang tiếp nhận được mớ kí ức chạy qua...thật đau khổ....~~~ mời các bạn đón đọc ~~~…
Tôi là ông Giáo Thứ, quê tôi là làng Vũ Đại - Nơi nhà văn Nam Cao đã lấy cảm hứng để cho ra đời những tác phẩm văn chương xuất sắc, tiêu biểu cho dòng văn học Việt Nam trước những năm 1945.Nhưng đã lâu lắm rồi, tôi chửa có dịp nào về thăm quê, không biết quê tôi - Làng Vũ Đại nay có gì đổi thay không nữa?Mấy hôm trước, thằng Chí Phèo nó bắn tin nhắn vào Zalo cho tôi, nó trịnh trọng mời ông Giáo về làng để cắt băng khai trương cái quán cháo lòng mà hắn vừa xây cất lên ở chân đê đầu làng. Cũng nhờ thế mà tôi mới có cái cớ để về thăm làng, thăm quê đấy bà con ạ!…
Tác phẩm đầu tay viết trong thời gian rảnh rỗi của tớ. Tớ muốn mang đến cho người đọc trải nghiệm về chuyện tình nhẹ nhàng cùng nhau bước qua mọi năm tháng của đôi bạn "xe bus" là Hoàng Trần Anh Tú và Hạ An Chi. Hy vọng mọi người sẽ đón nhận!!!…
Truyện mình edit lại. Nội dung : Phó Cửu là gái giả trai, phận là con gái nhưng mà mẹ của cô từ bé đã nuôi dưỡng cô như một người con trai. Nhóm dịch : Ngôn Phong.…
"Chúng ta đã từng gặp nhau khi nhỏ phải k?" Cậu nhẹ nhàng hỏi cô với vẻ mặt đầy nghi vấn "Phải, nhưng giờ tôi không muốn dính líu đến cậu nữa, nên tôi mong đây là lần cuối chúng ta nói về chuyện này.." Cô lạnh lùng đáp.Tuy còn tình cảm nhưng lại có một thứ gì đó như một bức tường vô hình ngăn cản cả 2 đến với nhau. Đó là gia thế? hoàn cảnh? hay các mối quan hệ cá nhân của họ? tất cả sẽ được bật mí khi đọc truyện nhé!…
Ngươi đã bao giờ yêu một người sâu đậm và hận một người rất nhiều chưa? Nàng, người con gái dưới tán hoa anh đào kia, đã khiến ta đem lòng yêu nàng từ phút gặp gỡ đầu. Ta yêu nàng, yêu rất nhiều, yêu đến chết đi sống lại, thế sao ta lại quên nàng, quên đi tình yêu của ta với nàng. Ta đã làm nàng đau, là lỗi ta, nhưng xin nàng, đừng hận ta. Chàng, người nam tử chạy vội trong mưa, hàng ngày bên ta, kể cho ta nghe về những thứ phàm trần. Ta đã đem lòng yêu chàng, yêu qua bao nhiêu kiếp luân hồi, ta vẫn yêu, vẫn yêu chàng. Sao chàng lại quên ta, sao ta lại không thể hận chàng, rất muốn đem nỗi hận ấy lấp đi tình yêu ta dành cho chàng, nhưng ta làm không được. Rời xa nơi cố hương, trúc bỏ thân phận kia, lạc lõng tìm hình bóng cố nhân xưa, nhưng thứ ta tìm được là ánh mắt xa lạ từ chàng. Tại sao vậy? Tại sao chàng lại quên ta, quên đi tình yêu ta ? " Đợi ta ! " " Đợi, ta không đợi được nữa rồi! " " Nàng phải đợi ta , gốc hoa anh đào năm ấy, ta sẽ về " Dưới tán hoa anh đào kia, những cánh hoa cứ rơi mãi không ngừng, rơi mãi vì một người đáng yêu cũng đáng hận. Ta không chờ được nữa, đành hẹn kiếp tương phùng. - " Khoảnh khắc gặpgỡ người đẹp như hoa đào nở rộ Ta và người một lần đổi thay sâu nặng nghìn đời Ánh mắt dịu dàng người trao ta năm đó Là kiếp nạn hay mối lương duyên Mảnh trăng tròn dệt nên hồi ức tương tư Mang theo nỗi nhớ truyền kiếp vạn năm Tương phùng rồi chia xa Chỉ đành hẹn kiếp sau " -/mọi ng đọc góp ý kiến cho mình nha/…
Diệu pháp liên hoa kinh (zh. 妙法蓮華經, sa. saddharmapuṇḍarīka-sūtra), cũng được gọi ngắn là kinh Pháp hoa, là một trong những bộ kinh Đại thừa quan trọng nhất, được lưu hành rộng rãi ở Trung Quốc, Nhật Bản, Tây Tạng và Việt Nam. Thiên Thai Tông lấy kinh này làm giáo pháp căn bản. Kinh này chứa đựng những quan điểm chủ yếu của Đại thừa Phật giáo, đó là giáo pháp về sự chuyển hoá của Phật tính và khả năng giải thoát. Kinh này được Phật giảng vào lúc cuối đời, được kết tập trong khoảng năm 200.…
Park Jimin [Nam chính] : 17 tuổi, lạnh lùng boy, idol của nữ sinh.Kim Ami [Nữ chính] : 17 tuổi, cùng trường với Jimin, thường bị thành phần cá biệt bắt nạt.-------------Thể loại : Học đường, Sủng, Ngược.Tác giả : Hạ Kỳ NhiênP/s : Đây là đứa con tinh thần của ta, nghiêm cấm edit or chuyển ver dưới mọi hình thức :>…
Giới thiệu 1: Kể từ khi Nguyễn Thanh Trúc biết một buổi cô dạy kèm Toán cho Vũ Phúc An bằng tiền ăn 2 tuần của mình, cô lặng lẽ gạt học bổng chỉ dành cho người đứng nhất qua một bên, giảng dạy vô cùng tâm huyết cho bạn cùng lớp.Sau đó cô phát hiện ánh mắt người bạn này đôi khi hơi khó hiểu, cho đến khi cô hiểu ra thì...Nguyễn Thanh Trúc chỉ muốn đập bàn, phải đòi thêm tiền!Giới thiệu 2:Vũ Phúc An luôn cảm thấy Nguyễn Thanh Trúc rất giỏi, không gì không làm được, còn từng giúp anh mà chính cô không hề hay biết.Cô là một cô gái rất thú vị.Sau đó anh phát hiện, cô không chỉ thú vị.Bởi có đôi khi, cô không cười với anh, mà tim anh vẫn mềm.Thể loại: Tình cảm, học đường, nhẹ nhàng, chữa lành, tâm lýLưu ý:- Tác giả là người Việt Nam, truyện tự sáng tác.- Truyện chỉ được đăng tại Wattpad và Rookies.- Tên gọi các nhân vật, sự vật, sự việc, địa điểm... Đều là tôi tự sáng tạo, nếu như có bất kỳ sự trùng hợp nào thì đều là ngẫu nhiên.- Truyện theo motif các nhân vật chính đều rất mạnh mẽ và tài giỏi (nhân vật tầm thường quá thì không cần viết, là tôi đây ^^). Nhưng người ta đều là con người mà thôi, đừng ngạc nhiên nếu đôi khi thấy nữ chính bị đần và nam chính bị ngu ^^Tóm gọn trong một câu: Truyện tình của cô nàng thông minh (đôi khi không) có trust issue nặng.Lời tác giả: Tôi thích khám phá những cuộc đời khác nhau trên mọi lối mòn, dù có lúc tôi quên đường về nhà. Hy vọng chúng ta đều tìm thấy bình yên ở nơi nào đó, mất nhiều thời gian chút cũng không sao.…
Tác giả:Xuân Miên Bất Giác HiểuThể loại:Đam Mỹ, Đoản VănNguồn:casino7788.wordpress.comMột câu chuyện vui nhộn kể về việc Hạ tiên sinh cảm thấy con mèo đen nhà đối diện thích mình, không chỉ có Hạ tiên sinh mà đến mèo đen cũng nghĩ vậy...…
"Trần Minh Hiên yêu Liêu Thanh Ngôn. Từ nhỏ y đã nhận ra được mình thật sự yêu thích hắn. Y biết bản tính mình ranh ma không bao giờ chịu thiệt, nhưng y lại hèn mọn mà chấp nhận yêu đơn phương hắn hơn mười năm không dám nói ra. Hèn mọn tranh thủ từng danh phận từ bạn học cùng bàn thành bạn thân theo hắn suốt bao nhiêu năm. Kề cận nhưng không dám vượt qua ranh giới. Trần Minh Hiên biết y không xứng với Thanh Ngôn. Và hắn cũng sẽ không bao giờ chịu chấp nhận tình cảm của y. Nhưng y cứ ngu ngốc hèn mọn như vậy, không dứt ra nổi..."…
Truyện : Pháp Y Phu Nhân Lạnh LùngTác giả : Nguyệt Sơ Giảo GiảoThể loại : Hiện đại, Sủng, hôn nhân tổng giám đốcNguồn + Convert: TTV + GachuaonlTình trạng : Còn tiếpEditor : Nguyễn Hân DiVĂN ÁNAnh là tổng giám đốc nổi tiếng phong lưu hào hoa, mỹ nữ vây quanh nhiều không đếm xuể.Cô là nữ pháp y kinh tài tuyệt diễm, lại xinh đẹp vô ngần. Cô chạy đi chạy lại giữa hài cốt và nhà, cân bằng thỏa đáng.Nhưng chẳng ai liên hệ được rằng hai người đó lại là vợ chồng. Hai người họ làm đám cưới gia tộc. Cô là người lạnh lùng không muốn để người khác chạm vào bản thân mình nhưng chính tính cách ấy đã khiến anh muốn đến gần cô."Đông Thu Luyện, em là vợ của anh, chúng ta đã có con với nhau, em cho anh chạm vào sẽ chết sao!" Mỗ nam nào đó không chịu được nữa nói!"Anh quên rồi sao, chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, đứa con không phải là dùng biện pháp thụ tinh nhân tạo hay sao? Anh ngoại trừ cống hiến tinh trùng, thì còn có làm gì nữa sao?"Mỗ nam nào đó rốt cuộc cũng biết cái gì gọi là gieo gió gặt bão.…
Voi chín ngà, gà chín cựaNgựa chín hồng maoVoi chín ngà, gà chín cựaNgựa tìm nơi naoHùng Vương, một cái đại công bằng ngươi tặng ta ta sẽ luôn nhớ lấy. Sơn Tinh, ngươi trở thành thần bảo hộ, còn ta bị xem như ác thần nhỏ nhen đánh nhau với ngươi vì không lâý được vợ, ta thật thành tâm chúc mừng ngươi. Các người cười nhạo ta, chế giễu ta? Ta không nghe. Đoạt đi lãnh thổ của ta? Ta không thấy. Nhưng còn nàng, Hải Thần Chi Tâm đưa vào quên lãng, ta có thể không đau lòng sao?*Nội dung trong truyện đều có phần hư cấu. Truyện không đả kích lịch sử cũng như cổ tích dân gian duới bất kì hình thức nào.*Truyện lấy cảm hứng từ bài hát "Thuỷ Thần" của tác giả Bùi Hoàng Nam Đức Anh.…
Câu chuyện kể về cuộc sống học đường của Diệp Cẩn Băng .Có một lần cô đứng giữa sân trường hét to vào người con trai trước mặt "Hàn Thiên em thích anh".Người con trai lạnh lùng ấy nói khẽ vào tai cô "Cô nghĩ cô có đủ tư cách??".Nước mắt nóng hổi từ trong khoé mắt cô tuôn trào. Ra chơi cô xuống căn-ti thì thấy cảnh thân mật anh cùng em gái cùng cha khác mẹ đang gắp đồ anh cho nhau ăn anh nhìn cô ấy bằng một cặp mắt âu yếm....…
- Hây ! Cô Em , Đồng ý theo anh , cả cái trường này không ai dám đụng đến em đâu .......- Biến - Chảnh vậy , ...haha ....Nhưng mà anh thích - ........- Sau em , suy nghĩ kĩ đi- ........- Con nhỏ này , rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt à ,? Tụi bây , bắt nó cho tao .....…