Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chuyện xưa nơi phủ Đô: Trầm Ngọc cung vàng xứ nam Tác giả: Đường Quân ĐìnhThể loại: Bối cảnh cổ đại, tình cảm lãng mạn, trinh thám kì ảo. Độ dài: Chưa rõTình trạng: Đang sáng tácRating: [T] Summary: Địa điểm, quan cấp và tên nhân vật đều không có thật. Thơ trong truyện đều là sưu tầm từ website thivien.net…
"Đơn phương là thế. Luôn nghĩ về người đó, luôn dành hết tình cảm của mình cho người đó mặc dù không thể nào biết được người ta suy nghĩ gì về mình hay cho dù người ta chỉ xem mình là bạn. Cứ tự nhiên như vậy, ở giữa lồng ngực luôn là hình bóng ấy, dù mờ ảo nhưng cũng rất rõ ràng, dù thoải mái nhưng cũng rất khó chịu; không thể nào dứt bỏ được."---First time writing.Thân gửi những ai đã và đang trong friendzone. Bạn không phải là người duy nhất đang mắc kẹt trong mối quan hệ đáng ghét này :)Sure, mô típ quá thường, but still, enjoy.Big thanks to NNN1489 and -hopewind-…
- Hạo Thiên, trời đang mưa đấy anh ạ.- Cậu là ai? Sao cô biết được tên tôi?- Đừng lo anh, em vẫn sẽ luôn che chở cho anh mà- Đồ thần kinh!...- Hôm nay trời nắng đẹp quá ta!- Trời lại mưa nữa rồi anh ơi...- Lại là cô à?- Đừng sợ, em vẫn đang ở bên anh mà.- Đồ dị hơm này! Mau cút đi!...- Ước gì trời có thể có một chút ánh nắng nhỉ? Hạo Thiên này, anh làm được không?...- Nguyệt Minh! Tôi muốn thử đặt mình vào vị trí của người mà em nhắc đến!- Tại sao phải đặt mình vào một thân phận đau khỏi như thế? Sống cứ là chính anh không phải tốt hơn sao?...- Hạo Thiên, em chưa bao giờ thích trời nắng cả. Trời tuy đang mưa nhưng em thấy được cầu vồng rồi!...- Hạo Thiên, trời đang mưa to lắm luôn đấy anh ạ! Anh đã kể cho em rằng anh cực kì ghét trời mưa mà. Ngày nào em cũng tới thăm anh nhưng lần này hãy để em ở lại thêm một chút nữa nhé. Chỉ một chút thôi!...- Làm sao để trời nắng lên?- Em không biết. Em chỉ gặp anh khi trời mưa thôi. Trời nắng không phải lúc nào cũng tốt đâu anh nhỉ?......Tôi hiểu rõ cảm giác khi yêu như thế nào, tôi cũng đã nhận ra tôi đã thích em đến nhường nào. Vậy mà, lại để em bị một người đàn ông khác mang đi, bị hãm hại, lợi dụng mà chỉ biết đứng nhìn và buông ra những lời an ủi vô dụng...…
Tôi là Choi Chaeyoung một con nghiện truyện chính hiệu. Nhưng trong lúc tôi đang đọc cuốn tiểu thuyết "Yêu em từ cái nhìn đầu tiên".Thì đột nhiên tôi bất tỉnh,lát sau tôi tỉnh dậy và chợt nhận ra rằng mình đã XUYÊN KHÔNG vào cuốn tiểu thuyết"Yêu em từ cái nhìn đầu tiên". Nhưng chờ đã..... tôi là nhân vật phản diện sao(hoảng hốt!).…
Trăng đêm nay thật đẹp Thật thanh khiết cũng thật bình dịChỉ tiếc ,Giờ đã không còn ai ngắm cùng taThực xin lỗiLà ta ...hại nàng Lời hứa năm đóVấn vương một góc trời Kiếp sau ,Nhất định sẽ bù đắp cho nàngĐợi ta ,…
Ngày 7 tháng 2 năm 2031.Ma lực - thứ từng biến mất khỏi thế giới hàng nghìn năm - bất ngờ trở lại. Cùng với nó, con người bắt đầu thức tỉnh những thiên phú và thuộc tính siêu nhiên bị lãng quên từ thuở cổ đại. Thời đại của ma thuật mở ra lần nữa, thổi bùng một kỷ nguyên hỗn loạn và cơ hội.Trong dòng biến động ấy, Võ Hoàng Lê Minh, một học sinh bình thường, vô tình nhận được bảng hệ thống "Kẻ Phản Diện Toàn Năng."Từ khoảnh khắc đó, vận mệnh của Minh rẽ sang hướng khác. Một hành trình đơn độc bắt đầu - nơi cậu phải học cách sống, chiến đấu, và tồn tại... như một kẻ phản diện.…
Thiên Nguyên Đại Lục - nơi sức mạnh là tất cả, kẻ mạnh đứng trên đỉnh thế giới, kẻ yếu nằm dưới gót chân người.Và dưới cả kẻ yếu - là ăn mày.Vô Danh không có tên, không có nhà, không có gì ngoài cái bát sành mẻ và đôi mắt lạnh như mảnh thủy tinh vỡ. Hắn không mơ mộng về anh hùng, không thề báo thù, không muốn cứu thế giới. Hắn chỉ muốn một thứ duy nhất - sống sung sướng. Nhà to cổng lớn, ăn cao lương mỹ vị, cưới nhiều vợ sinh nhiều con, muốn ngủ thì ngủ không ai dám quấy.Vậy thôi.Một đêm mưa tháng mười một, hắn định lột áo bông của một ông già hấp hối ven đường cho ấm. Ông già tỉnh dậy, tưởng được cứu, truyền cho hắn một bộ công pháp kỳ lạ và túi trữ vật trước khi tắt thở. Hắn nhận xong, hỏi ngay một câu: "Ông còn gì không? Tiền, đan dược, bảo bối đều được."Đó là khởi đầu của tất cả.Công pháp hắn nhận được - Vô Danh Quyết - không dạy khổ luyện, không dạy ngồi thiền nhịn đói. Chỉ có một nguyên lý: càng hưởng thụ càng mạnh. Ăn ngon ngủ đủ là tu luyện. Thoải mái là con đường.Sinh ra cho hắn rồi.Từ một tên ăn mày không ai nhìn đến, Vô Danh từng bước leo lên bằng mưu kế thay vì nắm đấm, bằng đầu óc thay vì tu vi, bằng thủ đoạn thay vì danh dự. Hắn không làm anh hùng, không giả vờ quân tử, không cần thiên hạ yêu mến - chỉ cần thiên hạ đừng cản đường hắn hưởng thụ.Cả võ lâm gọi hắn là Ma Đầu. Kẻ đại phản phái. Họa hại giang hồ.Hắn không đính chính. Danh tiếng xấu cũng là danh tiếng - mà danh tiếng thì có lợi.Thế nhưng tất cả những kẻ run sợ trước Ma Đầu khét …
Tokyo. Giữa biển người vội vã và những ánh đèn không bao giờ tắt, có một kẻ tồn tại như thể ngoài rìa của thế giới. Không tên. Không quá khứ. Không tương lai. Hắn không thuộc về nơi này - cũng chưa từng cố gắng thuộc về.Không có luật nào ràng buộc được hắn. Trọng lực, thời gian, nhân quả - tất cả chỉ là những khái niệm buồn cười, những chiếc lồng mỏng manh mà con người tự giam mình vào. Hắn chỉ quan sát. Không can thiệp. Không yêu. Không ghét. Không tồn tại theo cách mà người ta vẫn hiểu về tồn tại.Với hắn, mọi câu chuyện chỉ là kịch bản. Còn thế giới... chỉ là một sân khấu quá ồn ào.Cho đến một ngày - một cậu bé học sinh tiểu học ngước nhìn hắn giữa phố đông, cười hồn nhiên và gọi: "Chú ơi."Chỉ hai từ đơn giản, không chủ ý, không mục đích. Nhưng lời chào đó đã mở ra một điều hắn chưa từng đối diện: kết nối.Từ một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, hắn bắt đầu cảm thấy - không phải bằng lý trí, mà bằng thứ gì đó sâu hơn, ấm hơn, mong manh hơn - rằng có lẽ, để tồn tại thật sự... người ta cần nhiều hơn là chỉ đứng nhìn.Liệu một kẻ vượt trên mọi giới hạn có thể học cách làm người - sống thật, cảm thật, yêu thật - giữa một thế giới mà hắn từng xem chỉ là ảo ảnh?…
✏Tác giả: (尖云)Tiêm Vân• Thể loại: xk, xuyên thư, nhân vật phản diện, 1v1, chủ thụ, đam mỹ, ngọt, sát nhân, sát thủ, hệ thống, cường cường, ...• Số chương: Tạm thời không nghĩ, chờ truyện thành hình sau nói• Án văn: Lạc Hàn mắt đen âm u ngửa đầu nhìn trước mắt cao 2m ngoại quốc tóc vàng mắt xanh nam nhân.Nam nhân xanh thẳm đôi mắt ôn nhu nhìn xuống toàn thân đen nhỏ hơn nam nhân, "Phu nhân.""Quá chậm." Lạc Hàn cau mày."Phu nhân xin lỗi, anh sai rồi." Nam nhân cụp ủ rũ tai husky ôm chặt 1m89 hắc nam nhân vào lòngHình dung con chó lớn, Lạc Hàn dừng trừng mắt khụ khụ hai tiếng: "Biết sai thì tốt."Tác giả: Anh ngạo kiều quá rồi, Lạc ca.( Lạc Hàn( mặt lạnh âm lãnh cười ): Nói, muốn đi sông Tam Đồ? [chỉ họng súng vào giữa thái dương]Tác giả( hù chết bảo bảo! ): Dạ, em ngoan ngoãn ngậm miệng. )Nam nhân nhìn nhĩ tiêm hắn phu nhân đỏ lên, nam nhân ánh mắt lóe lên ý cười.* Công thụ chi gian ăn ý, lẫn nhau sủng…