Thường nhật
Câu chuyện của một cô gái 20 nhạt nhẽo.…
Câu chuyện của một cô gái 20 nhạt nhẽo.…
happy ending love story…
Hì hì, đây sẽ là bộ đầu tiên viết về chủ trại hồng, tại vã OTP và ảnh quá, mà trên tik thì chả thấy cái couple này, nên tự đẻ ra luôn🥲Vì mới là Năng con, nên có thể viết sẽ không đúng trọng tâm và lan man quá độ, nên mong mọi người có góp ý gì cứ nói nghen, mình thích nghe góp ý lắmCảm ơn vì đã được mô tả và đọc truyện ạ🙆…
truyện nói về otp của tôi…
Lạc lõng giữa dòng đời…
"Em là sự sống của anh, bé nhỏ ạ."By: An Hạ…
Đam mỹ…
TRY THIS!!…
truyện cể về cưkj cưks zà tềnh yêuz…
Hai cô gái yewwww nhau :v xàmloz cho xả stress thoi ấy mà 🤧…
Viết tiếp...…
Tác giả: Thủy Lưu Hạ Tiên Thể loại chính: Tâm lý đời thường Thể loại phụ: Lãng mạn, có yếu tố nội tâm, nhẹ nhàng, pha chút hiện thực xen ẩn dụ.Giới Thiệu: "Tuấn Phi - một kẻ đã bị thế giới ruồng bỏ. Một linh hồn đứng lưng chừng giữa sự sống và cái chết. Anh không tìm kiếm sự cứu rỗi, chỉ đơn giản là mệt mỏi trong hành trình tìm kiếm chính mình.Và rồi, trong một lần lỡ bước, anh vô tình gặp được định mệnh.Một cô gái mang nụ cười như ánh mặt trời buổi sớm, ánh nhìn dịu dàng như gọi dậy trái tim ngủ quên. Cái tên cô - như một làn sương ban mai, mát lành và thanh nhẹ giữa ngàn tĩnh lặng..." "Đây là câu chuyện về một trái tim từng lạc lối. Và một người, chỉ bằng nụ cười, đã khiến nó tìm thấy đường về."…
Phó Thu là người chấp hành nhiệm vụ xuyên qua các thế giới, có vai trò sửa lại lỗ hổng của từng nơi mà hắn đã xuyên qua. Sau khi đạt được chỉ tiêu mà hệ thống Chủ Thần đề ra, hắn được đưa trở lại thế giới cũ.Trước khi đi, hệ thống cho hắn biết thế giới thực của hắn đang phải đối mặt với tận thế sắp đến, tương tự với vị diện mạt thế mà hắn đã trải qua. Chủ Thần đồng ý cho hắn mang theo hai năng lực từ vị diện mạt thế, đồng thời tặng cho hắn "Món quà của Thần", xem như thù lao làm việc của hắn trong hơn vạn năm làm việc cho hệ thống Chủ Thần. Trở về với thực tại, Phó Thu nỗ lực đảm bảo an toàn cho người nhà, đồng thời sinh tồn trong thời đại mạt thế, kiến tạo một nơi yên bình không tranh đấu cùng những người thân yêu trải qua ngày.…
Vấn đề rất đơn giản nhưng tôi không thể xử lý, thật khó chịu…