|| Love to Death || VMin
Vũ trụ sẽ vẫn mãi hát về cái chết miễn là nó vẫn còn hiện hữu…
Vũ trụ sẽ vẫn mãi hát về cái chết miễn là nó vẫn còn hiện hữu…
Tôn Nữ Cự Giải, một cô nàng thần đồng xinh đẹp nhưng lém lỉnh, luôn coi mục tiêu học tập là trên hết. Cô được mệnh danh là con cưng của trường THPT Thanh Đằng luôn là cái tên được nhắc đến đầu bảng trong các kì thi. Vào một ngày đẹp trời, cô vô tình chạm trán Trần Thiên Yết - chàng hotboy lạnh lùng, chàng hoàng tử du côn, nổi tiếng là kẻ coi con gái là thứ đồ chơi không hơn không kém. Sau lần chạm mặt chẳng có gì là hay ho đó, Tôn Nữ Cự Giải còn gặp lại anh chàng du côn đẹp trai tại chính ngôi trường của mình và mọi chuyện dở khóc dở cười dường như chỉ mới bắt đầu: Mọi người nghe đây, từ bây giờ Tôn Nữ Cự Giải sẽ là bạn gái thứ 102 của tôi.- Này, cậu điên hả, bỏ tay tôi ra. Tôi hét lên, cố hất tay hắn ra nhưng vô ích, hắn khoẻ như voi ý híc híc. Hắn liếc nhìn tôi, nở một nụ cười đểu, nhếch mép nói:- Tôi đã nói rồi, thứ gì tôi đã muốn sẽ là của tôi, bởi vì tôi - là - đồ - du - côn.…
Tác giả đổi tên bộ này thành Thứ 138 Lần Gặp Được Ngươi glID=3132683Tác giả: Vạn Ngôn Bất Trị Nhất Khối Tiền Đệ 1 thứ chuyển sang kiếp khác, vai ác bị nữ chủ tức chết rồi;Đệ 2 thứ chuyển sang kiếp khác; vai ác bị nữ chủ đánh chết;......Đệ 138 thứ chuyển sang kiếp khác, tâm mệt vai ác tính toán đi theo nữ chủ hoà bình ở chung,Vai ác: Cốt truyện mau kết thúc, ngươi rốt cuộc thích cái nào nam chủ a?Nữ chủ: Ta khuynh mộ cùng ngươi.Vai ác:???Phật hệ vai ác cùng vô địch nữ chủ không thể không nói chuyện xưa.Bổn văn với 2019 năm 12 nguyệt 20 ngày nhập V, hy vọng đại gia tiếp tục duy trì.Tag: Cường cườngTrọng sinhTương ái tương sátVườn trườngTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Không cần trông cậy vào đặt tên phế; ┃ vai phụ: Không cần trông cậy vào đặt tên phế; ┃ cái khác: Không cần trông cậy vào đặt tên phế; Một câu tóm tắt: Buông ra nữ chủ để cho ta tới…
"Này Minh Thảo có chuyện muốn nói với Hải Duy" Tớ đỏ mặt nhìn vào mắt của Hải Duy không để cậu ấy kịp trả lời tớ ngượng ngùng nói.- M-Minh Thảo thích cậu lắm đấy Hải Duy.Hải Duy ngạc nhiên trố mắt nhìn tớ, có phải cậu ấy đang shock lắm vì tớ vốn là đứa hay ngại mà nay tớ lại can đảm nói câu này.- Hải Duy cũng thích Minh Thảo!Ôi tớ có nghe lầm không vậy? Câu trả lời chắc nịch từ phía của Hải Duy, trời ơi tớ ngại chết mất thôi Hải Duy mới nói gì vậy? Cậu ấy nói thích tớ á, tớ bối rối quá đầu tớ xoay mòng mòng luôn ấy tớ sắp khóc đến nơi khi Hải Duy nói cậu đó, tại sao cậu lại dễ thương như vậy chứ Hải Duy. Cậu ấy trìu mến nhìn tớ, mặt Hải Duy đỏ ủng có vẻ cũng ngượng ngùng không kém tớ, nom cưng xỉu luôn. Hải Duy lại chỗ tớ nắm lấy tay tớ đan vào tay cậu ấy.- Cậu là của một mình tớ thôi nhé!- Ừm tớ là của mình cậu.•••#HDuy_MThao #Mưa x Nắng ●●●P/s: tớ là Pretty_DT, nếu thấy truyện hay thì ủng hộ tớ nhé! Tớ cảm ơn ạ🤌Lưu ý: truyện chỉ đăng trên Wattpad! Không reup dưới mọi hình thức khi không được sự cho phép của tác giả!!…
Tại trường THPT tư nhân Alexander, hai nam sinh Khôi Đăng và Nhân Tuấn được mệnh danh là "thiên tài" trong mắt bạn bè và thầy cô, với khả năng vượt trội trong các lĩnh vực trái ngược: Khôi Đăng giỏi các môn tự nhiên, còn Nhân Tuấn xuất sắc ở các môn xã hội. Nhưng khi cả hai được mời tham gia đội tuyển học sinh giỏi Quốc gia, họ bất ngờ chọn những lĩnh vực hoàn toàn trái ngược với thế mạnh vốn có. Sự lựa chọn này khiến họ bị đánh giá thấp, phải đối mặt với những định kiến áp đặt và câu hỏi liệu họ có đang đi sai đường. Dưới áp lực của kỳ vọng và sự hoài nghi từ mọi người, cả hai dần nhận ra họ không đơn độc trong hành trình đấu tranh để theo đuổi đam mê. Cuộc gặp gỡ định mệnh đã mở ra một chương mới trong cuộc đời của họ.…
*𝐂𝐇𝐔́ 𝐘́*Do một số lý do nên tác giả a.k.a LyLy_Libra tạm drop bộ truyện này. Dù vậy, chuyện tạm drop chỉ là tạm thời mà thôi, tôi nhất định sẽ quay trở lại trong khoảng thời gian sắp tới. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện <3•Ở đất nước Việt Nam rừng vàng biển bạc, lịch sử 4000 năm dựng nước giữ nước của các vua Hùng có một cô gái. Cô ấy tên là P. T. L., hiện cư trú ở thành phố mang tên Bác Hồ Chí Minh kính yêu.Và L. có một niềm đam mê sâu sắc với môn Văn. Chính vì lẽ đó, vào năm lớp 9, L. đã đăng ký tham gia bồi dưỡng môn Ngữ Văn. Nhờ vào thiên phú vốn có cộng với sự siêng năng cần cù, L. đã đạt tới giải nhì thành phố học sinh giỏi Văn.P. T. L. vô cùng tự hào về điều đó.Cuối năm lớp 9, L. đăng ký nguyện vọng một THPT Chuyên Lê Hồng Phong. Cô đã hoàn thành bài thi Anh và Toán rất tốt.Nhưng trong lúc đang thi môn Văn, bệnh tim của L. tái phát, dẫn tới đột tử.Có lẽ, linh hồn của L. sẽ được siêu thoát nếu như bà cô chấm bài không chép miệng rẻ: "Phải chi bài này làm hoàn chỉnh cái kết bài là được thêm 0.25 rồi.".Tới ngày công bố kết quả, linh hồn của L. trên thiên đàng vì tò mò nên ghé xuống coi điểm. Kết quả, L. còn thiếu 0.25 nữa là đậu Lê Hồng Phong.L. đau lòng.L. khóc.L. xém chết lần 2.Thượng Đế thấy tội nghiệp L. nên quyết định cho cô sống lại. Nhưng... Một lần nữa chữ "nhưng" xuất hiện, với kinh nghiệm chuyên Văn, L. chắc chắn 100% có chuyện chẳng lành.Quả thật như vậy, Thượng Đế lỡ tay, đưa L. đến thế giới vô cùng bất bình thường.L. lại khóc.- Kaminoke-chan, sao…
Trường THPT Mary, phòng giám thị, 9am: - Tôi hết chịu đựng nổi em rùi, lát nữa Thầy Hiệu trưởng xuống sẽ đưa giấy đuổi học em - Tùy thầy, ngoài trường này còn có cả khối trường tốt hơn, thầy đuổi thì con đi, pp các thầy. - Nó nói rùi bước ra cửa đóng cái " rầm" lên lớp. - Các bạn thân mến!! Mình sắp xa các bạn rùi huhuhu Các bạn ở lại khỏe mạnh nhé. Vĩnh biệt- Đi ra gần cửa bước thì quay lại- K phải. Tạm biệt chứ k vĩnh biệt huhu!!! - Nó giả vờ khóc rên chào tạm biệt mọi người. - Tiểu Tuệ, khoan đã- nhỏ Hân chạy ra níu nó lại - Bà bị đuổi học thiệt rùi sao??!! - Ukmmm, huhuhu - nó kéo dài rùi ôm nhỏ - Zậy để tụi tui mở tiệc chia tay bà ha, tui sẽ nhớ em iu của tui lắm hhhuhuhu - thế là hai đứa ôm nhau khóc, cả lớp cười khổ.Mấy đứa thíc chơi zới nó thì nghe tin buồn rười rượi. K đc nghe nó chọc cười mấy ông thầy bà cô trong lớp nữa... - Uk, zậy tối nay tui sẽ đãi tiệc Goodbye mấy bà mấy ông hen?! Lần cuối, huhuhuu, sẽ nhớ tụi bây, GB. Tối 8h Pizza Ann nhe, đứa nào k đi ta tới tận nhà xử đẹp, hhehe- vừa khóc xong lại cười (pó tay, haizz!!!!)…
Văn Án:Toàn giới hào môn thành phố B đều biết Minh Triệu cực kì thích Rvee.Cô mù quáng đi theo Rvee nhiều năm, dõi theo cô ta từ một thiếu nữ đến khi trưởng thành.Cuối cùng cũng thành công đợi đến hôn lễ của hai người.Hai nhà Tần Phạm liên hôn, ngày cử hành hôn lễ chú rể Rvee vô cớ mất tích. Minh Triệu biết Rvee đã đến thành phố C vì cô bạn gái cũ tự sát.Khách đến đông đủ, một hôn lễ được kì vọng nhiều năm, Minh Triệu lần này hoàn toàn buông bỏ Rvee.Vì không để Phạm gia trở thành trò cười Minh Triệu cắn răng gọi điện cho đối phương: "Kỳ Duyên, ngay bây giờ đến cưới tôi, một năm sau li hôn, dự án Bắc thành giao cho em."Kỳ Duyên tay giữ điện thoại nhướng mày đáp: " Chú rể của cô Phạm chạy mất rồi? Được, đợi đó ông đây tới cưới cô". Dưới chân đầu thuốc lá khắp nơi.Ngày thứ hai: Tấn thiếu gia và bạn tốt quay về thành phố B, em trợ lí tiếp đón với vẻ mặt do dự.Bạn tốt: "Lẽ nào Minh Triệu muốn giải trừ hôn ước?"Trợ lí: ""Không có chuyện đó, chỉ là....Rvee: "Chỉ là chuyện gì?"Trợ lí: "Cô Phạm đổi chú rể rồi."Rvee:?Ôm được mỹ nữ về nhà- Kỳ Duyên: giấy kết hôn đã lãnh. vui lòng không cue, cảm ơn.Sau khi kết hôn:Minh Triệu phát giác: cuộc hôn nhân này muốn li hôn nhưng lại không thể li hôn.Kỳ Duyên mừng thầm: chiếc bánh ngọt trời ban thật không ngờ tới.Rvee hối hận: tận tâm lấy lòng nhưng vẫn không thể cứu vãn."Em dám bỏ trốn, tôi dám đổi chú rể.Nam 2 cứu vãn không có kết quảNữ chính yêu thầm thành công cưới trước yêu sa…
_ Xuân Ánh _Một buổi sáng đẹp trời tại trường THPT VICTORY vẫn như thường lệ ngôi trường luôn náo nhiệt bởi các cuộc trò chuyện của học sinh và tiếng cười giỡn đùa nhau trong lớp ....... Tiếng " Téng..tèng..teng..tèng.." " tèng..teng..téng..tèng" chuông trường vội vang lên đó là tiếng chuông được phát ra bởi một cái chuông rất to ,nó màu vàng chúng ta có thể nhìn thấy nó ở những nơi như Chùa , nhà Thờ . nó được treo trên cao ở sân thượng trường học cứ tới giờ là giám thị kéo dây chuông là chuông tự phát ra tiếng động rất lớn nên từ xa vẫn nghe rất rõ ......tại lớp 10 DD ,các họx sinh điều yên lặng để chuẩn bị học chờ giáo viên bước vào lớp . " Rẹt" cánh cửa được mở ra giáo viên bước vào nhưng không phải là giáo viên của tiết học này mà là cô chủ nhiệm của lớp , cô đưa tay ra chỗ một em học sinh đang đứng kế cô đó là học sinh mới chuyển tới trường bàn thứ nhất một em nữ đang ngồi chép bài quay lên cô sửng người khi thấy cậu học sinh mới đó là Trịnh tường Long bao nhiêu hồi ức hồi về ...…
"Ngộ lắm chị, em cứ nghĩ là mình sẽ không vượt qua được nỗi sợ vô hình đó cho đến một ngày tự nhiên em quyết định phải làm một điều gì đó khác đi.""Điều gì đó khác hả? Miễn là em đã dũng cảm để làm điều gì đó thay đổi, chị tin bản thân em sẽ tìm được giải pháp theo cách riêng của mình"Ở Minh Triệu, Kỳ Duyên cảm nhận được lúc này những điều chị trao đến cho em không chỉ đơn giản là sự thương cảm nhất thời mà là sự thấu hiểu, hiểu cho những trải nghiệm của Kỳ Duyên, cũng sẵn sàng chấp nhận những tổn thương trong quá khứ của em.Còn Minh Triệu, tự nhiên chị cảm thấy đồng cảm và thương cô bạn nhỏ này quá, ít ra em đã không bỏ cuộc trong những lúc em bất an đến thế, chị cũng từng bất an và cảm giác lạc lõng khi không thể chia sẻ những suy nghĩ thật lòng của mình đến với mọi người xung quanh. Thật mừng vì ít ra lúc này bạn nhỏ cũng đã có thể mở lòng để chia sẻ với chị những trăn trở của bạn ngay lúc này."Thế Triệu có thấy thương Duyên hơn không?"------------------Giới thiệuNhà thiết kế thời trang chỉnh chu gặp nàng thơ của mình một cách đầy bất ngờ và dễ thương.Lần đầu mình tự viết truyện, sẽ có nhiều thiếu xót, rất mong mọi người ủng hộ nha ạ.Câu chuyện này là trải nghiệm của mình trong hành trình tự chữa lành, hoàn thiện bản thân hơn.Hi vọng mỗi người chúng ta đều có thể sẽ là một người dũng cảm đứng lên bảo vệ người khác như chị Triệu, không ngừng nỗ lực để hoàn thiện bản thân như chị Duyên.…
Nu9: Hạ Tử MộcThiên kim tiểu thư nhà họ Hạ ( Tập đoàn thương mại lớn nhất nước X =》 tập đoàn MS)Nam9 : Mặc Cảnh Niên Mặc Tổng , thiếu gia nhà họ Mặc ( tập đoàn bất đống sản lớn nhất nước X =) Mặc Thị)*hai nhà mặc, hạ có mối quan hệ thân thiết bởi mẹ nu9 và mẹ na9 là bạn thân nhau. Tử Mộc nhỏ hơn Tử Kì và Cảnh Niên 5 tuổi. 3 người họ học chung trường THCS và THPT Dấu Tên Cô được 1 bạn nam Tống Uy Hên theo đuổi lớp 9_12 Đi du học 8 năm trở về nu9 22 tuổi nam9 27…
Tác giả: Phong Nhận Tác ThưSố Chương: 74 Chương + 4 PNNhân vật chính: Kỳ Duyên x Minh TriệuKỳ Duyên ngủ một giấc trở lại ngày ly hôn cùng vợ Minh Triệu vào ba năm trước.Lần này cô hạ quyết tâm, chết cũng sẽ không ký vào giấy ly hôn.Phóng viên giải trí: "Cô Kỳ Duyên, tôi nghe nói cô cùng Cô Minh Triệu ly hôn? Đây là thật sao?"Cô Kỳ Duyên phẫn nộ đoạt lấy micro nói: "Dù cho cả trái đất này bị diệt tôi cũng sẽ không ly hôn."Phóng viên giải trí: "Xin hỏi Cô Minh Triệu, cô đối với việc thổ lộ của Cô Kỳ Duyên thấy thế nào?"Cô Minh Triệu: "Dùng mắt thấy."Mọi người: "Mắt không thấy"…
hhhhhhhhhhhhhhhh…
Điều nuối tiếc nhất năm 21 tuổi của Kỳ Duyên là mất trí nhớ, quên đi Minh Triệu do một sự cố bất ngờ trước chuyến du học Pháp.Gặp lại Triệu vào năm Duyên 26 tuổi, Triệu 34 tuổi, Triệu hiểu lầm Duyên đã quên lời hẹn để, cố quên Duyên suốt 5 năm, còn Duyên thì hiểu lầm nữ minh tinh họ Phạm là badgirl nhưng vẫn bị cuốn hút bởi Triệu như thuở ban đầu.Couple: Kỳ Duyên x Minh Triệu, Hoạ sĩ minh hoạ x Nữ minh tinh…
Thể loại: Đam mỹ, trinh thám, có huyền huyễn, 1x1, phương tây, bệnh xà tinh biến thái chiếm hữu công x thông minh mỹ cường thụ, HE.Cp: Thomas Young x Arthur.J SmithTình trạng: on-going Văn án 1:Hệt như 1 con rắn đang chực chờ quanh cổ tôi, sẵn sàng siết chặt cổ tôi lại tham lam gặm cắm sự sống của tôi, tôi có thể nghe thấy nhịp đập của nó, cảm nhận đc chất độc có thể giết chết tôi đag tuần hoàn trong cơ thể lạnh lẽo đó."Cậu ko chối bỏ đc đâu!" Người đàn ông và nó đồng thanh nói. Văn án 2:Cuộc sống từ thiên đàng rớt xuống địa ngục, Arthur bắt đầu 1 cuộc sống mới với mẹ và em trai mình, cố gắng tránh xa mọi rắc rối có thể xảy ra. Thế nhưng...Cmn cái gì mà giết người liên hoàn, cái gì mà mưu sát, rồi ai là J, lại còn giọng nói bí ẩn,... cút hết cmn đi (lật bàn).*Người nào đó còn đang vui vẻ dùng bữa. ...Này, đằng đó, tôi nói cả anh đấy!!! * Chú ý:1. Đây hoàn toàn là tác phẩm viết tay, có nhiều chi tiết có liên quan đến đời thực nhưng ko đảm bảo đc độ chính xác 100%.2. Cp 1x1 từ đầu đến hết, xin đừng để tư duy ko bình thường của tác giả đánh lừa. Truyện có cp phụ.3. Tác giả tuyệt đối là mẹ ruột. Công sủng "ngầm" thụ, thể hiện qua từng lời nói hành động ( là công nghĩ vậy #^#). 4. Truyện được viết theo 1 thể loại khá đặc biệt là: kịch bản. Toàn bộ truyện đc viết dưới dạng kịch với lời thoại của nhân vật và các phần bổ sung hành động của nhân vật trong ngoặc đơn. Dành cho những ai vẫn còn bỡ ngỡ: Các nàng còn nhớ mấy tác phẩm như Bắc Sơn, hồn Trương Ba da hàng thịt,...học ở THPT kh…
Trích đoạn:"Ta chỉ muốn hỏi chàng: trong lòng chàng đã từng có ta không?""Một nữ nhân như ngươi ta không muốn dính líu, tốt nhất ngươi nên chết tâm đi."---------------------------------------------------------------------------------------------------------"Em không có làm mà, tại sao không ai chịu tin em?"Chát!!!"Cô đừng có lừa gạt chúng tôi, em ấy chẳng làm gì sai cả, kẻ sai chính là cô!!"…
Những năm tháng THPT tươi đẹp, Lâm Tịnh An Vy gặp được một chàng trai. Cả quãng thanh xuân, cô gặp không biết bao người, nhưng tuyệt nhiên chỉ có bóng dáng đơn độc mà tỏa sáng ấy in hằn trong tâm trí cô. Cô luôn nhìn anh chàng ấy bằng ánh mắt ngưỡng mộ, sùng bái. Anh trong mắt của cô, chính là một 'đứa con của trời', đứng trên cao mà nhìn xuống tất thảy mọi thứ dơ bẩn dưới chân.Nghĩ rằng, sau khi bước lên giảng đường đại học, tốt nghiệp bước ra trường đời, hai người sẽ không còn điểm chung nào nữa. Ấy vậy mà sau 10 năm xa cách, hai người gặp lại.'Đứa con của trời' trong mắt An Vy, Nguyễn Kha Minh Duy lại hỏi cô "Vị trí bạn trai em, có thể xem xét anh chút không?"An Vy không biết, Minh Duy, người trước mặt cô, đang muốn trộm lấy thời gian bên cô, nhét vào cuốn nhật ký bí mật của mình.Khoảnh khắc An Vy gật đầu đã hằn lại trong quãng đời hai người một vết dài, vừa ngọt ngào, vừa đau đớn, đắng chát, lại không thể xóa nhòa.Một vết hằn cả đời.…
Bách vờ như không nghe thấy câu hỏi của Khuê, cậu không trả lời cô mà lại hỏi cô: "Cậu có biết vì sao người nghệ sĩ suốt đời đi tìm nghệ thuật, họ sống hết mình vì nghệ thuật và cho đến khi chút hơi thở cuối cùng vẫn ôm tác phẩm nghệ thuật của mình mà nở nụ cười không?"Khuê nhìn Bách mà khó hiểu: "Sao tự nhiên cậu lại hỏi như vậy?", Khuê cảm thấy Bách rất kỳ lạ, bỗng dưng cậu hỏi một câu chẳng liên quan gì đến chủ để của câu chuyện.Bách mím môi rồi lại nói tiếp: "Cậu trả lời đi, vì sao thế?"Khuê suy nghĩ một lúc, dùng sự cảm nhận của mình mà đánh giá: "Theo mình vì nghệ thuật rất đẹp, không thể nhìn thấy bằng mắt thường mà bằng sự tất cả mọi sự cảm nhận xuất phát từ tận đáy lòng để khắc họa lên một tác phẩm nghệ thuật kiệt xuất. Người làm ra nghệ thuật rất vất vả, đó là một quá trình dài để nghiên cứu, dùng toàn bộ sức lực, tinh thần, của cải của mình để tạo ra những tác phẩm nghệ thuật có giá trị vĩnh cữu cho nhân loại. Vì vậy đến lúc nhắm mắt, họ coi như cũng đã mãn nguyện khi chứng kiến sự thành công của chúng."Giống như có luồng ánh sáng lùa vào nhãn quan, Bách như mở mang tầm mắt. Câu trả lời của cô cho thấy cô là người có sự chiêm nghiệm sâu sắc về nghệ thuật, điều mà cậu không làm được. ...... Bách cất giọng trầm thấp đầy ấm áp, mê hoặc lòng người: "Đối với mình, sự tồn tại của cậu đã là nghệ thuật rồi."…
--- TÓM TẮT - Mùa hạỞ một thành phố nhỏ, nơi mọi thứ diễn ra chậm rãi như những buổi chiều đầy nắng, lớp 12B9 của trường THPT Kim Anh có hai con người hoàn toàn trái ngược nhau.Nguyễn Việt Anh - ít nói, trầm lặng, luôn đứng bên lề của những ồn ào.Lê Nguyễn Khánh An - năng động, có chút phá cách, lúc nào cũng mang theo nguồn năng lượng khiến người khác không thể không chú ý.Họ gặp nhau vào một mùa hạ rất bình thường.Không ồn ào, không đặc biệt - chỉ là những lần đi học chung, những buổi chiều đứng ở sân bóng chuyền, và những thói quen nhỏ dần trở thành không thể thiếu.Rồi họ yêu nhau, nhẹ nhàng như cách mùa hạ đến.Nhưng tuổi trẻ không chỉ có nắng.Những hiểu lầm, những khoảng cách không gọi tên, và cả cái tôi non nớt đã khiến mối quan hệ ấy dần rạn nứt. Một ngày, họ chia tay - không phải vì hết yêu, mà vì không còn đủ dũng khí để giữ nhau lại.Thời gian trôi đi, mang theo những cảm xúc tưởng như đã nguội lạnh.Cho đến khi Nguyễn Việt Anh quay lại, với một lời đề nghị đơn giản:"Cho tớ một lần nữa được không?"Lê Nguyễn Khánh An đã từ chối.Một câu nói ngắn ngủi - nhưng đủ để khép lại tất cả.Hơn hai năm sau, khi mùa hạ quay trở lại theo cách quen thuộc nhất, Khánh An lại nhận được một tin mà cô không bao giờ ngờ tới.Nguyễn Việt Anh đã qua đời.Căn bệnh cậu âm thầm mang theo suốt quãng thời gian đó... cũng là điều cậu chưa từng nói ra khi quay lại tìm cô.Mọi thứ dừng lại ở một câu "không" năm ấy.Hơn hai năm là đủ để một người quên đi quá khứ...nhưng cũng là đủ để đánh m…