Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Khi hai cái tên đứng cạnh nhau, mọi thứ vốn đã không còn bình thường nữa.Bảo Hoàng và Phan Hoàng - giữa họ là sự ngưỡng mộ, hiểu lầm, khoảng cách và những cảm xúc không ai dám gọi tên.Đây là câu chuyện về cách hai người học cách nhìn thẳng vào trái tim mình, giữa ánh nhìn của người khác và những ranh giới mong manh.Thể loại: Boylove (BHxPH).Nếu bạn sẵn sàng bước vào câu chuyện của họ, mình rất vui vì bạn ở lại.…
Tôi viết cho một tương lai khác của mình, mong hắn sẽ có một cuộc đời tốt."Những trang giấy rỗng tuếch, nhảm nhí, vô vị và rách nát cốt chỉ để an ủi bản thân những khoảng đau đớn cùng cực nhất."Nhưng có lẽ đã muộn rồi..Xin đừng chê cười, phút yếu lòng nên đã thốt ra những lời lẽ cực đoan buồn tủi, mong mọi thứ sẽ ổn.Nhớ Thiên Hằng nhiều lắm!…
Ai đều thật không ngờ, ở đại bộ phận đều đem mạt thế lời tiên đoán cho rằng chê cười đến xem đích thời điểm, tai nạn cứ như vậy buông xuống ...Rõ ràng tiền một ngày cũng còn ở trường học hảo hảo mà không lý tưởng, đột nhiên liền động đất, thời tiết cũng trở nên dị thường...Vì cái gì 21 hào buổi tối vẫn không chấm dứt đích nguyệt thực không có người phát giác dị thường? Vì cái gì thái dương đột nhiên liền không hiện ra ?Địa chỉ tai hoạ mấy ngày nội liên tiếp phát sinh, có quốc gia đã muốn bị giết...Ở tin tức khô đích thời gian trung, không có ai biết, kia một tháng tiền đột nhiên sinh ra đích bệnh độc, bắt đầu chậm rãi cải tạo nhân loại, cũng theo tai hoạ đích phát sinh nhanh chóng mà khuếch tán mở ra...Nhân loại hoàn cũng không biết, bọn họ đối mặt đích không chỉ có là tự nhiên đích trừng phạt, cũng có ác ma bàn đích bệnh độc tàn sát bừa bãi...Nhưng cũng có thượng thiên cấp cho đích ban ân...Mà hắn, đang lẩn trốn nan đích trên đường, đột nhiên phát hiện mình có dị năng...…
Bùi Tư đột nhiên xuyên thành ma pháp thế giới, phế thổ trùng kiến lĩnh chủ, bắt đầu ngay tại chỗ ngục cấp khó khăn.Túi tiền trống trơn, xu không có.Lãnh địa mênh mông, trải rộng ma thú.Con dân ma lực khô kiệt, toàn viên ác nhân.Bùi Tư hít thở dài, kia vẫn là quá một nhà mấy khẩu cuộc sống, không xen vào việc của người khác .《 thế giới khác xây dựng cơ bản vật ngữ 》 hệ thống: Ngươi là nhận thức thật vậy chăng? ?Chắc chắn năm sau:Báo -- phế thổ địa khu lương thực sản lượng toàn bộ đại lục thứ nhất!Báo -- phế thổ khu hán bảo gà rán, đại lục tiêu lượng thứ nhất! Dựng kiêu cơm, ma lạt năng, cái lẩu khuếch trương toàn bộ đại lục!Báo -- phế thổ khu toàn viên ma pháp thiên tài, đều đã thắp sáng đêm tối, bảo tồn nước ấm vài ngày, không cần động thủ có thể rửa quần áo...Này hắn lĩnh chủ: Đây là chính mình cuộc sống sao!Bùi Tư: Cừ thật, rốt cục đạt tới trò chơi đánh giá -- toàn dân tiểu khang !…
15 days challenge: Blue core1. Bầu trời vào hôm tôi tỏ tình cậu. 2. Cánh bướm xanh. 3. Tôi đã được tự do chạy trên con đường tôi muốn, kéo theo hàng ngàn niềm vui theo sau tôi. 4. Áo sweather xanh. Nó là đồ đôi đầu tiên với cậu. 5. Tiệm cà phê vào một ngày chiều. 6. "Này, hôm nay lại đi trượt ván với tôi chứ?" 7. Những chai soda lạnh vào mùa hè. 8. Em ngã người xuống cánh đồng hoa lưu ly. Trên môi còn nở nụ cười hoạt bát. 9. "Thiếu cây bút chì màu xanh dương rồi..." "Nè, cho mượn đấy." Và đó là bắt đầu cho tình yêu của tôi. 10. Cánh diều mà tôi và cậu cùng thả. 11. Kilig. 12. Mặt trăng xanh. 13. Đôi mắt em long lanh tựa như giọt nước rơi xuống viên saphire. 14. Bất cứ khi nào khóc, xin hãy viết ra ước mơ của cậu trong một chiếc máy bay giấy và ném nó lên bầu trời. 15. Chìm dưới đáy biển sâu.---…
[Một bản hùng ca được dàn dựng bởi quái vật. Một lựa chọn không có đúng sai, chỉ có những gì bạn còn nhớ.]---Tôi tên Minh, năm nay 16 tuổi. Là một game thủ chính hiệu với ước mơ trở thành anh hùng, giải cứu thế giới như mọi nhân vật chính trong truyện Jack Sure.Và rồi... tôi thật sự xuyên không.Thế giới bên kia không có mỹ nhân, không có của cải, cũng chẳng có những lời tung hô. Chúng chỉ là những tàn tích rỗng tuếch, những vệt máu khô loang lổ trên tường đá, và lũ quái vật bò lổm ngổm dưới tầng hầm tối tăm.Cuốn Sử Thi là hướng dẫn viên của tôi, mang theo những nhiệm vụ tiêu diệt bóng tối, khôi phục hòa bình. Nhưng lạ thay, suốt hành trình, tôi nhận ra... nó không thật sự nói chuyện với mình. Nó dường như thích giao tiếp với dì hơn là tôi.Dì Vân. Một người không có vũ khí, không có kỹ năng, và chẳng có lý do gì để xuất hiện ở nơi chết chóc này.Có một đêm nọ, tôi thấy dì đứng giữa đống tàn tích, ôm chặt cuốn sách vào lòng. Ngón tay dì miết nhẹ, rồi siết mạnh. Máu tứa ra, nhuộm đỏ những trang giấy cũ kỹ.Dì thì thào một thứ gì đó mà tôi chưa từng nghe :"ᚦᛁᚱᛃᚨ..."Sách im lặng.Rồi từng dòng chữ đỏ như máu bắt đầu rỉ ra trên những trang giấy trống:"Ngươi biết ta là ai mà. Ngươi chỉ không dám nhớ thôi."Tôi vẫn tự nhủ mình là nhân vật chính. Vẫn sẽ chiến đấu, phá vỡ bóng tối.Nhưng càng dấn sâu vào những cuộc phiêu lưu này, càng lắng nghe những lời rì rầm chỉ dành riêng cho dì , tôi bỗng cảm thấy một sự mơ hồ len lỏi.Như thể tôi đang lạc lối trong một vở kịch lớn hơn.…