Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
⸻"Tớ từng nghĩ đi học là một điều đáng sợ... cho đến khi cậu xuất hiện, Soobin à."_Yeonjun"Cổ động viên bí mật, giờ là người yêu tớ rồi nhé."- Soobin------"Tình yêu đẹp nhất... là khi chúng ta cùng nhau đi qua tất cả, rồi vẫn chọn nắm tay nhau về nhà." 💌…
Có những người chỉ ở lại một mùa.Có những mùa ở lại cả một đời.Warning: Tác phẩm lấy cảm hứng từ hình tượng của các nhân vật ngoài đời thực, tuy nhiên toàn bộ nội dung đều là hư cấu và không phản ánh con người hay sự kiện có thật.…
Cậu chủ nhà họ Choi bị quản thúc chặt nên dù rất muốn ăn chơi lêu lỏng nhưng cũng chẳng thành.Nhưng sự quản thúc đó lại đến từ vị quản gia trẻ nhà cậu ta nên cậu ta chẳng cam tâm chút nào. Nói vậy sợ vẫn là sợ!!!…
Choi Yeonjun từng tin rằng thế giới hào nhoáng ngoài kia mới là nơi em thuộc về, và sự dịu dàng của Soobin chỉ là một bến đỗ quá đỗi bình lặng. Em rời đi vào một ngày nắng đẹp, để rồi nhận ra ngoài kia chỉ toàn là những cơn mưa buốt giá và sự rẻ rúng từ kẻ mà em gọi là người yêu mới.Giữa lúc bị vứt bỏ như một món hàng lỗi thời dưới màn mưa tầm tã, Yeonjun cứ ngỡ mình sẽ chết chìm trong cái lạnh. Nhưng rồi, mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc bao vây lấy em, và vòng tay vững chãi của Soobin lại một lần nữa nhấc bổng em lên khỏi vũng bùn tăm tối."Đã bao giờ anh tự hỏi, vị trà nhài năm ấy hay những giọt nước mắt hối lỗi của hiện tại, cái nào đắng hơn chưa?".Lấy cảm hứng từ - dự báo thời tiết hôm nay mưa của GREY D ..Đây là sản phẩm của trí tưởng tượng, không thích vui lòng click back. .CHUYỂN VER PHẢI CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ…
Nhà là nơi mọi bão tố bị bỏ lại ở sau cánh cửa.Nhà là nơi cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.Nhà còn là nơi chữa lành mọi vết thương lòng.Hoặc... chẳng cần nhiều lời hoa mỹ..Với em, nhà chính là chốn có anh.…
Năm tôi 17 tuổi, tôi nhận ra mình thích anh. Bất kể thứ gì về anh đều được tôi cất giữ một cách cẩn thận, tình cảm của tôi cũng không ngoại lệ. Năm tôi 28 tuổi, tôi muốn nói rằng "tôi cũng thích em", nhưng có lẽ quá muộn rồi.…
thành phố nơi anh sống đang mưa, rất muốn hỏi anh có mang dù theo hay không.nhưng tôi đã kìm nén lại, vì sợ rằng anh sẽ nói mình không mang, mà tôi lại bất lực chẳng làm được gì.dường như tôi yêu anh, nhưng lại chẳng thể cho anh sự bầu bạn mà anh muốn. đây chính là loại tình cảm khó khăn nhất trên thế giới.…
quên và nhớ, tình ta sớm sẽ lụi tàn.không có gì cảngài quên em, em nhớ ngàingài nhớ em, em đâu rồi?...cre idea: https://youtu.be/ewBOBcyjV6o nhớ xem qua nha, hay xỉuuup/s: bồ nào biết cre ảnh bìa thì nhắc tui nha…