Trường học Phép Thuật ✨
-Lần đầu viết truyện nên gạch đá j thì cx chấp nhận😔-Human!Au nha các bnツ-T/g cx tham gia truyện luôn ;))))…
-Lần đầu viết truyện nên gạch đá j thì cx chấp nhận😔-Human!Au nha các bnツ-T/g cx tham gia truyện luôn ;))))…
Truyện Ngắn Kinh Dị…
Không có H đâu nên đừng đòi, thanh xuân vườn trường, tình yêu tuổi học trò, đánh nhau, có chửi tục nữa á…
Thể Loại : BoyLoveChào mn…
Ngày em chết hắn mới nói yêu tiếng yêu em Nhật Quân xuất hiện trong đời Minh Thành theo cách mà hắn ghét nhất.Tiền bạc. Quyền thế. Và một câu nói nhẹ như không:“Anh ở bên em đi.”Không hỏi.Không cho hắn quyền từ chối.Minh Thành nghèo, lòng tự trọng lại cao.Bị ép buộc sống trong căn hộ sang trọng không thuộc về mình, bị kéo vào thế giới của Nhật Quân nơi mọi thứ đều dễ dàng đến mức khiến người ta muốn đập vỡ.Hắn hận.Hận ánh mắt Nhật Quân nhìn mình, lúc nào cũng dịu dàng như thể không biết đau.Hận cách cậu dùng tiền giải quyết mọi thứ, kể cả việc giữ hắn ở lại.Hận nhất là dù bị lạnh nhạt, bị tổn thương, Nhật Quân vẫn chưa từng rời đi.“Tôi không yêu cậu" Minh Thành từng nói thẳng.Nhật Quân chỉ cười.“Em biết.”Chỉ hai chữ ấy thôi, nhưng lại khiến Minh Thành khó chịu đến phát điên.Cậu yêu hắn một cách lặng lẽ.Không đòi hỏi, không trách móc.Chỉ đứng ở nơi đủ gần để khi hắn quay đầu, vẫn còn thấy cậu ở đó.Minh Thành từng nghĩ, người như Nhật Quân, sinh ra đã có tất cả, thì làm sao biết mất mát là gì.Cho đến một ngày, cậu không còn ở đó nữa.Căn hộ trống rỗng.Không tiếng bước chân.Không ánh đèn đợi hắn về khuya.Không còn người ngồi trên sofa, giả vờ thản nhiên hỏi: “Hôm nay anh mệt không?”Minh Thành đứng giữa phòng khách, lần đầu tiên cảm thấy mình… không còn chỗ để trút giận.Người ép hắn yêu đã biến mất.Người khiến hắn căm hận cũng không còn.Chỉ còn lại hắn, cùng khoảng trống không cách nào lấp đầy.Minh Thành tìm thấy chiếc đồng hồ Nhật Quân hay đeo, đặt trên bàn, kim giờ đã ngừng chạy.Hắn nắm chặt nó trong tay, cổ họng nghẹn cứng.Lúc này đây, hắn mới nhận ra:hận thù của hắn, chưa từng làm Nhật Quân rời đi.Chỉ có cái chết mới làm được.Hắn cúi đầu, giọng khàn đặc, nói với căn phòng trống.“Anh yêu em.”Không ai đáp.Không còn ai cần nghe.Nhật Quân dùng cả đời để yêu Minh Thành.Còn Minh Thành dùng quãng đời còn lại, để trả giá cho hai chữ nói muộn ấy.…
Kết thúc hơi bí và dỡ cho nên rảnh thì viết truyện hoy:)))…
- Dương và Nhi là thanh mai trúc mã từ nhỏ, thân nhau từ ngày còn bé cho đến lúc lớn. Mọi người chắc ai cũng biết rơm gần lửa lâu ngày cũng bén. Dương thích Nhi và cô cũng vậy. Anh cướp đi lần đầu của cô là năm cô 20 tuổi. Ba mẹ Dương cũng rất quý và yêu thương cô, họ gần như đã coi cô là con dâu của nhà. Tất cả mọi chuyện đang ổn nhưng rồi người em gái ngày xưa thích Dương quay trở về sau vài năm, cô ta dùng mọi thủ đoạn để có thể dành lại tất cả những gì mà Nhi đang có. - Nhi bỏ đi mang theo một sinh linh nhỏ bé mà Dương không hề hay biết.- Họ đã lạc mất nhau một thời gian.5 năm sau cô quay về liệu mọi chuyện sẽ khác?- Khi mình đăng truyện này lên đây đã sửa khá nhiều so với trên facebook, mình đăng trên Phố Ngôn Tình ( Ngôn Tình H ) nên cái bạn thấy nội dung giống nhưng câu từ bị thay đổi thì đừng có thắc mắc nhé!…
yêu ? yêu là gì ?yêu là cùng nhau nắm tay đi đến cuối đời ?yêu là cùng nhau vượt qua khó khăn?yêu là phải chịu những nỗi đau ,hận thù ,cay đắng?vậy yêu là gì ?…