Tên cuồng Vodka kia! Cậu là của tôi!! 2
Xin lỗi m.n vì chút sự cố nhỏ mà bỏ truyện mấy tháng trời giờ Méo đã trở lại rồi đây!! Mong m.n vẫn sẽ ủng hộ Méo nhé! Cảm ơn ^^))❤❤❤…
Xin lỗi m.n vì chút sự cố nhỏ mà bỏ truyện mấy tháng trời giờ Méo đã trở lại rồi đây!! Mong m.n vẫn sẽ ủng hộ Méo nhé! Cảm ơn ^^))❤❤❤…
Hình ảnh chỉ có tính chất minh họa,đây là fic về hoc đường,là yaoi/Yuri học đường,có H maybe…
Tên truyện: Khách trọ, đừng như vậyTác giả: Lam Bạch SắcEditor: HeidiSố chương: 47 chương + 3 Ngoại truyệnTình trạng: HoànThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HàiCP chính: Địch Mặc x Lãnh TĩnhVăn ánAnh là một người đàn ông lỡ đường nên xin quá giang, còn cô lại là một chủ nhà. Nhưng điều đáng lạ hơn, trong nhà cô lại không có nổi chiếc giường. Điều này hết sức nghiêm trọng, rất rất nghiêm trọng ! Không có giường, chẳng nhẽ lại để 'khách trọ' nằm đất mà ngủ sao ? Sao cô lại có thể để như vậy được chứ ?Nhưng cuối cùng, cô cũng đành phải để 'khách trọ' nằm dưới sàn nhà lạnh như băng mà ngủ. Anh nằm sấp ngủ phơi lưng trần săn chắc rất chi là bắt mắt, rất chi là gợi cảm đã thành công khiến máu sắc nữ của cô lại trỗi dậy, khiến cô nghĩ đến những chuyện mà bản thân không thể nghĩ đến. Cố gắng nhắm mắt lại để kiềm chế, nhưng cái máu sắc nữ kia, rất khó có thể dập tắt. Cô luôn luôn cố gắng kiềm chế chính mình, nhưng anh lại dường như cố ý khoe thân thể gợi cảm của bản thân. Cơ thể của cô khẽ căng cứng, trong miệng lẩm bẩm như niệm chú 'không thể, hắn là khách trọ'. Chuyện khiến cô bất ngờ hơn chính là anh lại thiếu nợ cô. Trong đầu bỗng nổi lên một suy nghĩ không mấy logic, phải chăng anh làm vậy là đang cố ý dùng thân thể để bù đắp cho cô?P/S: Mình re-up truyện để đọc offline và chia sẻ các bận hay đọc offline. Mình có ghi tên editor rõ ràng nên đây không phải truyện do mình edit. Cảm ơn tác giả và editor nhiều!…
Có người từng ước trở thành một chú chim nhỏ, không cần ở trong lồng vàng xa hoa mà chật hẹp, có thể tự do sải cánh đi mọi miền.…
- Fic hoàn toàn là hư cấu, các nhân vật đều không thuộc về tôi.- Chắc chắn là OOC.…
Truyện hư cấu thể loại kinh dị, huyền huyễn, lấy cảm hứng từ nhân vật lịch sử.…
Ngọt, dễ thương, tình cảm gà bông giữa cậu cả và người ở.Tiểu thuyết lấy bối cảnh năm 1460, thời Lê Sơ.…
⚠️Warning : AU, AllViet, BL, tất cả là AU của tác giả và không hề mang yếu tố lịch sử, bot!Vietnam…
1 sinh viên đại học suyên không trở về thời nhà Hồ thuộc nước Đại Ngu trở thành con trai của Hồ Quý Ly từng bước thống nhất thiên hạ…
1 nơi cho các bác đặt Ask và Dare cho tôi hoặc là viết những tấm sự nho nhỏ của Ruby a .Các bác cứ vô đặt A&D đi nhé . Tôi sẽ giải đáp và làm hết :>…
Một cô quận chúa bị bắt cóc những lại chs đùa vui vẻ và còn giúp đất nước đã bắt mik nữa chứ rốt cuộc cô là ai và hành trình tiếp theo của cô là gì đây hãy cùng đón xem…
Chỉ là nơi tôi chia sẻ những sự thật thú vị và ý kiến của tôi về Countryhuman.…
tên gốc 【魔道祖师】当我成为了我萌的CP的孩子后我们又穿回了清谈会…
Một chút cacao sưởi ấm…
hehe, viết cho zui nèk:)))…
- môi em cười, nhưng nước mắt của em tuôn rơi…
Chủ yếu GerViet…
Mở nó ra,nó như 1 trái tim hư cấu chứa cả tình yêu rộng lớn trong đó,những khoảnh khắc nhỏ nhặt nhất của tôi đều đc cậu ghi chú rõ ràng "nay cậu ấy ngủ gật trong lớp cute ghê","cậu chs vs chú mèo cute nhg ko cute bằng cậu",..rồi còn có cả những bức hình chụp lén khi tôi đang đi dạo quanh khuân viên trường,lúc tôi đang phồng má ăn bánh bao,..thậm chí còn có những bức tranh vẽ phác họa về tôi của cậu..h tôi ms bt cậu cx có thể vẽ đẹp đến nhường này,1 nét đẹp tự nhiên,ngây ngô của chàng trai lần đầu bt yêu.Mắt tôi cay xè ko tự chủ đc những giọt nước mắt rơi lã chã,lần đầu tiên tôi khóc ko ph vì đau khổ mà vì quá cảm động,bỗng 1 vòng tay to lớn vững chãi luồn qua eo tôi ôm trọn tôi vào lòng,tôi giật nẩy quay phắt ng lại,từ lúc nào cậu đã đằng sau lưng tôi,chx kịp mở mồm,đôi bàn tay ấy quẹt đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên khoé mắt tôi r ns 1 cách điềm tĩnh "ồ!bị cậu phát hiện r" nhg tôi thấy khoé môi cậu ko chút vẻ j là buồn,cứ nhếch lên 1 nụ cười gian trá,à hoá ra cậu đang chs trò lấy lòng thương của tôi,dù khó chịu nhg mặt tôi thì cứ đỏ bừng lên 2 tai cx nóng ran đến mức luộc chín đc quả trứng.Nhg r ý cười trên môi cậu tắt ngấm ns ra 1 câu "ph r,tôi là ng đến sau,làm s có của vs cái cậu bn tên Minh j j đấy của cậu đc"tim tôi giật thót vì nhột,r tôi lại nhớ đến những phút giây cạnh cậu,bình yên và thoải mái.H tôi ms nhận ra rằng đôi khi cũng cần ph buông bỏ quá khứ để tiến tới 1 tương lai tốt đẹp hơn,quá khứ thù hãy cất sâu trong lòng hãy coi nó như 1 phần trong thời niên thiếu để lấy đó mà cố gắng tiến về phía trước,bỏ lỡ ng này để dành cơ hội cho cho ng tốt hơn,ko ai là bản sao của ai và Long cx ko ph là bản sao của Minh,cậu có những cá tính và tính cách riêng thể hiện qua những cử chỉ chăm sóc khi tôi ốm,khi tôi buồn lẫn khi tôi vui,buông bỏ ko ph là quên đi hẳn mà là để khi nhớ lại ko còn nuối tiếc,và tôi ph học cách mở lòng trc những ng tốt hơn nx.Nghĩ thoáng tôi ngẩng đầu nhìn cậu lấy hết can đảm để ns vs cậu những suy nghĩ bao lâu nay..…