pđtb ; bầu trời hôm ấy mất đi một vì sao
khổ qua "ngọt" tới đâyyyyyy....…
khổ qua "ngọt" tới đâyyyyyy....…
có hai quả cà chua chín đỏ sau khi đèn sáng trở lại…
Tại sao người ta mặc định Omega là phê yếu thế?lừa đảo à ?TOI KO BIẾT Gì HẾT TOI VÔ TỘICHÍNH QUYỀN ĐỪNG ĐẾN LÀM ƠN…
picture goes to 華美パン (https://goo.gl/ExtEkP)source: https://goo.gl/kGiPqSauthor: boolonytranslator: me :">-book cover by @ThDip1 | @BlueWindTeam…
"Làm gì có lời hứa nào thắng nổi thời gian. " tên fic: đôngcp: Kỳ Hâmcategories: âm duơng cách biệt, ooc,... write: qbdarKeyword: vật đính uớcSpecial thanks: Ann, cá.…
dị bản của truyện cổ tích cô bé quàng khăn đỏ.…
truyện về tình yêu éo le giữa thiên thần và ác quỷ…
Chả có gì đặc biệt cả! 😃…
❝ánh đèn sân khấu rực rỡ đến nhường ấy, vậy mà chẳng thể soi sáng nổi tâm hồn nhơ nhuốc của những kẻ tội đồ.❞begin; 220823.end; 221014.…
Nếu ngày ấy em không đưa ô cho Nguyên mượn thì sao?Nếu ngày ấy anh không ghen tuông mù quáng thì sẽ như thế nào?Liệu có thể thay đổi được gì không? @Nhumongvouu - Truyện chỉ là tưởng tượng, do mình yêu thích hai đứa nhỏ quá nên viết thôi nha, xin cảm ơn.…
Dỗi rồi, dỗi qua dỗi lại xong rồi dỗ nhau. Truyện chỉ là tưởng tượng của mình thui nha, xin cảm ơn.…
Không Áp Lên Người ThậtKhông mang đến tay chính quyền.…
nghe Khóc Cùng Em chưa?…
Đổi gió =)))…
câu chuyện thường ngày của rái cá và sư tử ở trường âm nhạccảnh báo:- ngôn từ cợt nhả, láo toét, phấn bổ- textfic không đại diện cho người thật, hãy tỉnh táo!nếu fic bị bế ra ngoài thì mn ới mình nha :(((…
Tại thành phố Nguyệt Cầm u buồn, có hai anh em nương tựa vào nhau: Hồng Cường - người anh ngây ngô với trí tuệ dừng lại ở tuổi lên 5 sau một tai nạn bí ẩn, và Đức Duy - cậu em trai gai góc, gánh vác cả gia đình trên vai...…
đơn giản chỉ là trả test…
mày ghét tao. tao biết. tao thích mày tao biết…
* Mỗi một viên kẹo đều chứa đựng một vị khác nhau *Tổng hợp đoản văn, oneshot, textfic và ti tỉ các thứ viết về hai bé, viết cho đại gia đình "khổ qua con"Không áp đặt lên người thật!…
lấy cảm hứng từ chuyện tình ngốc xít (không phải) của tôi…