Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
What do you think about matcha? Bạn nghĩ gì về trà xanh?Và bạn nghĩ sao về trà xanh nhưng là phiên bản nam? Trà xanh phiên bản nam của chúng tôi cam kết dù không có ngoại hình trong sáng, mong manh, dễ gây thiện cảm nhưng mưu kế thì có đầy đấy nhá."Sếp gọi chị đi có việc rồi, em ở nhà đi nha.""Sếp lại bị đau dạ dày rồi, em ăn trước đi, chị phải đi xem anh ấy cái đã."Cô nghe thấy Đoàn Tinh Tinh làm cháy bếp khi nấu ăn."Nếu chị đi nữa thì chúng ta chia tay đi." Lưu Quan Hữu cố nói nhưng đã không còn kịp vì cô đã chạy đến bên anh rồi."Chuyện đã như vậy rồi thì chia tay thôi. Còn có thể luyến tiếc gì nữa chứ.""Từ nay Lưu Quan Hữu sẽ là của tôi, hớ hớ."…
Vĩ Đài Trạch Chí là tiểu thuyết nhiều hồi, lấy bối cảnh xã hội hậu chiến, nơi quá khứ và hiện tại đan xen, tạo nên chuỗi bi kịch và thức tỉnh kéo dài qua nhiều thế hệ. Câu chuyện khởi nguồn từ đời sống bình dị của khu chợ nghèo, nơi bạo lực xã hội đen và sự bất an len lỏi vào từng phận người. Từ những biến cố tưởng chừng nhỏ bé, các mối quan hệ bị che giấu dần lộ diện, hé mở những sợi dây ràng buộc xuất phát từ thời chiến tranh.Thế hệ sau vô tình kế thừa những món nợ ân tình, thù hận và lỗi lầm của thế hệ trước. Những người từng là đồng đội, từng gắn bó trong sinh tử, nay đứng ở những vị trí đối lập trong xã hội. Tình yêu, hôn nhân và tình thân vừa là điểm tựa, vừa trở thành nơi dễ tổn thương nhất khi bạo lực bùng nổ. Cao trào của tác phẩm là sự hy sinh mang tính chuộc lỗi, chấm dứt vòng xoáy hận thù nhưng để lại nỗi mất mát sâu sắc cho người ở lại.Ở phần cuối, những người sống sót học cách đối diện với ký ức, tha thứ và buông bỏ. Các mối quan hệ cũ được nối lại không bằng đam mê hay thù hận, mà bằng sự thấu hiểu muộn màng. Vĩ Đài Trạch Chí khép lại bằng thông điệp nhân văn: con người không thể xóa bỏ quá khứ, nhưng có thể lựa chọn cách sống tiếp, bước sang một chương đời mới sáng tỏ và nhân hậu hơn.…
Thôi Nhiên Thuân, một người thanh niên trẻ tuổi, vô tình gặp gỡ Thôi Tú Bân trong lúc hắn đang đi xem ruộng. Tú Bân đã đem lòng say đắm anh từ lúc mới gặp gỡ...-Fic gốc 100%, hoàn toàn là ý tưởng của tui ạ, được lấy ý tưởng từ những bộ phim thời xưa, nhưng đảm bảo đây là fic gốc ạ.. Mong mọi người có trải nghiệm tốt nhất khi đọc fic.…
Ở đây có những câu chuyện - tác giả : kezKhông đạo truyện - đăng lại trên các trang mxh khi chưa được sự cho phép Viết theo cảm hứng không phải chuyên nghiệp Đọc với tâm thế giải trí…
Sau nhiều lần cày đi cày lại Final Fantasy 7 remake , tôi quyết định bỏ thuyền Cloud x Aerith đi theo thuyền Reno x Aerith , tạm biệt chiến hạm thân yêu , tôi theo thuyền đánh cá đây :)…
Trần Thiên Hạo ( Nam chính ) 20 tuổi . học viên năm hai . đẹp trai . học giỏi .nhìu gái theo. lạnh lùngMạc Hàn Dii ( Nữ chính ) 20 tuổi . học viêm năm nhất . xinh gái .giỏi giang . đào hoa lớn .Huỳnh Bảo Nhi . (nữ phụ ) 18 tuổi bạn của Hàn Dii. xinh . học giỏi .dễ thương và hiền.Tống Bạch Niên ( nam phụ ) đẹp trai . dễ thương . học khg giỏi . ăn chơi và đào hoa........bạch Lăng Lăng ( nữ ) bạn thường { cùng lớp vs nữ chính} Lãnh Họa ( nữ) bạn thườngDi Dương ( nam)Cốt hoa ( nữ )Văn Thùy Lâm ( nam)Uyển Hoa ( nữ)…
Một thường dân may mắn được một cậu ấm thương thầm, nhất định đòi lấy cô làm vợ mặc dù bị ngăn cấm bởi cha mẹ.Không biết cậu ấm đã làm thế nào, cậu thành công buộc cha mẹ phải cưới Nhàn Thị về làm vợ.Cuộc đời của nàng bước sang trang mới , nàng được chồng chiều chuộng yêu thương hết mực , tuy nhiên nhiều sóng gió xảy đến khi chưa hạnh phúc được bao lâu.Nàng vẫn quyết tâm vượt lên số phận, phá vỡ định kiến và đương đầu với sóng gió phía trước.…
Gửi mùa xuân tôi sẽ không còn gặp.Gửi mùa đông tôi không còn trở lại.Có những người vốn không nên gặp mặt và có những thứ vốn nên bị lãng quên."Em là nữ chính của đời mình và là lối mòn của đời tôi"(Một câu chuyện mình nghĩ ra trong lúc rảnh, lần đầu viết truyện nên mong mọi người hoan hỉ góp ý ạ )…
15 năm thanh xuân của tôi dành hết cho cậu , 15 năm thanh xuân của cậu cũng dành cho tôi , tôi chưa từng tiếc nuối vì đã yêu cậu , chỉ tiếc chúng ta đã quá tin tưởng vào tình yêu , mà không hiểu được thứ thật sự cần thiết là gì…