Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"nếu em nghĩ chạy trốn khỏi nỗi đau dễ như vậy, tôi sẽ tìm mọi cách để trói buộc em. em sẽ bên tôi mãi mãi.""xin lỗi, tôi không quan tâm anh. dù là trước đây hay hiện tại, tôi vẫn không muốn nhìn anh dù chỉ là một giây."…
Tác giả: CảiNgười chuyển ver: Sunny YunThể loại: Học đường, truyện teen, ngôn tìnhTình trạng bản gốc: Đã FullSố chương: 128 (tính cả ngoại truyện)Nguồn: https://dtruyen.com/nhat-ky-theo-duoi-lop-truong/------------------------------Ran Mouri, một cô gái được cho là có vẻ ngốc nghếch và hay ngượng ngùng, ngay từ ngày đầu nhập học đã phải lòng cậu bạn lớp trưởng đẹp trai cao ráo của chúng ta.Làm sao để theo đuổi lớp trưởng bây giờ?Bước một, phấn đấu học tập...Lớp trưởng: "Cậu bị ngốc à, làm sai rồi, làm lại."Bước hai, phấn đấu chơi thể thao...Lớp trưởng: "Tư thế cầm bóng của cậu không đúng, cậu không có năng khiếu đâu."Bước ba, phấu đấu trở nên xinh xắn...Lớp trưởng: "Cậu đừng học mấy bạn nữ trang điểm nữa, khó xem."Ran muốn khóc: "Sao lúc nào cậu cũng chê tớ vậy? Tớ xấu xí đến mức đó à?"Lớp trưởng cười: "Không phải. Trong mắt tớ cậu lúc nào cũng xinh, cảm thấy không hợp trang điểm thì đừng miễn cưỡng bản thân."A? Aaaa??? Lớp trưởng, tớ thích cậu!Mọi người: Trông Ran hiền lành thế thôi, chứ có hiền thật không vậy?…
Giới thiệu truyện:Yên Ly Ca - Hồ yêu chín đuôi tu luyện ngàn năm, thực lực vô địch, tâm tính lạnh lùng, không thiện không ác. Một ngày, hắn bị hệ thống bí ẩn kéo vào thế giới linh dị vô hạn lưu để "học cách cảm nhận cảm xúc nhân loại". Không thể từ chối, hắn buộc phải bước vào từng phó bản kinh hoàng, đối mặt với oán linh, quỷ vật, và những con người giãy dụa trong sợ hãi.Thế nhưng, kẻ mà hệ thống muốn rèn luyện, lại là một tồn tại vượt ngoài lẽ thường...Cho đến khi hắn gặp người ấy - sát thần lạnh lùng, đứng đầu bảng thực lực thế giới linh dị.Một kẻ vô cảm. Một kẻ vô tình.Trong vô hạn sinh tử, liệu hai người có thể hiểu được thứ gọi là "tình cảm nhân loại"?…
Vào một ngày sáng hôm thứ bảy , chính tôi Nguyệt Chu đang trên sân bay đón người em trai chuẩn bị du học về nước tên Trí Nhân , cậu ấy liền lao vào ôm ấp tôi "Chị ơi em về rồi này" "Thằng nhóc đáng ghét này " - tôi đành phải thốt ra với cảm xúc vui vẻ Theo sau là một người bạn cùng tuổi của thằng bé chỉ trong một khoảnh khắc tôi đã có cảm giác quen thuộc Tôi đành nghĩ bụng mà không nói thành tiếng - " Thằng bé đi sau người em của mình sao lại có cảm giác quen thuộc vậy? ''…
Có khi nào e hỉu đc cảm giác: nhớ một người, tht sự là rất nhớ, nhớ nhìu lắm nhưng chỉ biết nhớ vậy thôi. Ko thể nào đến bên để ôm tht chặt đc vì còn một khoảng cách xa - xa Lắm. Mà kp xa về địa lý mà xa về tc.…
Bạn và anh ấy tình cờ gặp nhau tại một quán ăn, câu chuyện được bắt đầu từ đó. Đây là lần đầu mình viết trên ứng dụng mong các bạn sẽ yêu thích và cho mình ý kiến để cố gắng phát huy hơn nhé…
Naruto đã chết trong trận đại chiến thứ tư và quay về quá khứ làm lại cuộc đời mình nhưng không ngờ cậu lại là con gái.Sẽ như thế nào nếu Naruto là con gái Naruto rối loạn thế giới Shinobi…
Tôi ko bt thành xuân của mn có những j nhưng tôi bt chắc rằng đã gọi là thanh xuân thì ắt hẳn sẽ rất đẹp và khó để quên.Tôi cx v thanh xuân đẹp nhất là hồi cấp 2,ko có j đặc biệt lắm ngoài bóng hình cao gầy vs khuôn mặt điển trai của cậu ấy,nhất là đôi mắt mỗi khi nhìn tôi,nó long lanh tựa ngàn vì sao,tôi còn có thể cảm nhận được bản thân đang hiện diện rõ rệt trong ánh mắt ấy.Hồi đó vì tính tình nhút nhát và overthingking tôi khó có thể kết giao vs bn ms,nhưng ko bt là vô tình hay cố ý cô giáo lại sếp tôi ngồi chung vs 1 tên khá là lầy lội,ns như súng liên thanh đôi lúc tôi ph bật cười vì 1 trò đùa tôi cho là nhảm nhí.Thế r do dòng đời đưa đẩy tôi và cậu ấy trở nên thân thiết vô cùng nhg chả hiểu s tôi ko cảm thấy khó chịu mà cảm giác thích..thích cơ,à đấy tôi quên mất tôi tên là Phong còn cậu ấy là Minh.R 1 ngày đẹp tr lớp tôi xảy ra vụ mất quỹ lớp và tôi là ng bị tình nghi đầu tiên do tôi là ng cuối cùng ra khỏi lớp học,1 phần nx do nhà tôi nghèo nên mn cho rằng tôi là ng lấy nhg tôi tht sự ko làm,khung cảnh trở nên hỗn loạn,cô giáo thấy v liền ns đi sét cặp,tôi ko sợ còn Minh thì càng ko cậu trông vẻ tự tin lạc quan đến lạ,đến khi sét cặp tôi ra thì đùng 1 phát cả lớp nhốn nháo còn mặt tôi thì tái mét đi vì sợ hãi,1 phong bì dày cộp tiền ở trỏng nhg tôi cx ko bt ai để vô nx,tôi cố gắng giải thik trong vô vọng "k-kh-ko ph tôi làm,t-tôi thề đấy" nhg giọng ns yếu ớt này ko những xua tan hiểu lầm mà còn thúc đẩy sự nghi ngờ của mn vì thường ngày tôi khá nhút nhát ko ns j mn cho rằng tôi chảnh dog,ng thì bàn tán xôn xao ng thì kinh ngạc ng thì nhìn tôi vs ánh mắt rè bỉu,cx có ng lên tiếng rằng tôi ko làm nhg giọng ns yếu ớt nhanh chóng bị đàn áp bởi mn trong lúc tuyệt vọng vọng nhất,cứ nghĩ sẽ bị vu oan r bị đưa lên phòng hiệu trưởng 1 giọng ns quen thuộc vang lên,lời ns ấy ko to nhg uy lực đến mức cả phòng học im lặng đến mức nghe cả đc tiếng đồng hồ tích tắc,cậu ns "nếu vu oan ko có bằng chứng tôi sẽ kiện các ng đấy"…