[ Sư - Ngư ] Tình Yêu Của Cúp Pồ Đố Kị
Hế lô ! Ajinomoto !…
Hế lô ! Ajinomoto !…
bộ này tớ lấy một vài ý tưởng của bộ bé con của tôi - guria của tác giả Guria3001 , và tớ chưa xin phép tác giả , hi vọng mọi người chỉ đọc và cảm nhận nó đừng cmt những lời toxic ạ , tớ cảm ơn rất nhiều .…
Là twoshot mình dựa trên một câu chuyện tình có thật của hai anh chị cùng quê.Truyện cảm động lắm, chỉ là vào văn của mình biến thành gì thì mình chưa dám chắc. Enjoy ~…
Nếu các cậu thích các mẫu chuyện Blue Lock × Reader nhưng theo cách dị dị và kinh dị thì đây là nơi dành cho cậu! ⚠️: Tâm lý hus sẽ rất méo mó và có nhiều chi tiết kinh dị! Cân nhắc trước khi đọc! occ nặng!…
có lẽ......…
Bảo An gặp cậu năm cô 12 tuổi , năm ấy là tròn một năm kể từ khi mẹ cô mất , và cũng là tròn một năm kể từ khi ba dẫn người vợ mới và đứa con riêng về nhà , cô chưa từng nghĩ ba sẽ yêu thương một ai khác ngoài cô và mẹ , nhưng giờ thì khác , ba người họ như một gia đình thực thụ , hoàn toàn coi cô là người ngoài.Cô gặp cậu vào một ngày mưa đầu tháng 9 , trời lất phất mưa , không nặng hạt nhưng dai dẳng, cậu đang ngồi một mình trước mái hiên tiệm tạp hoá , trên người đầy vết thương khoé miệng còn rĩ máu.Bảo An che cô bước lại gần mới nhận ra là Gia Hưng , cậu là hàng xóm nhà cô , gia đình thật sự rất bất hạnh , ba cậu mới ra tù thường xuyên rượu chè đánh đập cậu, mẹ cậu vì ngoại tình mà bị ba cậu đánh đến tàn phế 2 chân.Cô ngồi xuống cạnh cậu , không nói gì nhưng tay thì đưa sang một miếng băng cá nhân , cô lí nhí nói với cậu " anh ơi , anh bị thương kìa " cậu sững người , một câu nói nhẹ như chuồn chuồn lướt nước , hai con người, một lần tình cờ gặp gỡ đã đủ khắc ghi vào sâu trong tâm hồn 2 đứa trẻ ngày ấy đến mãi sau này.…
-Tình yêu đơn phương như chó gặm xương ~~ nó làm cho ta mong chờ ~~ cx làm cho ta thất vọng càng nhìu .-Một tình yêu đơn phương ko có cái kết ~~ và chỉ về một phía .*Đau khổ làm sao !*Và tôi cx z ~~ cx đã từng yêu đơn phương một người cn trai ~~ nhưng có lẽ tình yêu bé bỏng non nớt của t đã ko đc đáp trả lại .…
Ờm... Nếu thấy truyện hog hay thì bình luận là tui xóa truyện liền…
Chỉ thoáng vu vơ nhiều câu chuyện của ctôi mà thôi ..…
Truyện trước chưa xong truyện mới đã tới!(Đôi lời tác giả: Thực tôi cũng không định viết đâu nhưng vụ của Nam Khang khiến tôi nản lòng quá nên bắt đầu viết truyện mới, còn "Nguyện cả một đời yêu một người" có lẽ tôi sẽ để ngừng một thời gian)Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, lịch sử, nữ giảo hoạt, nam băng lãnh, HE hay SE còn phải xem tâm trạng tác giả :)) Giới thiệu: Một cô gái 24 tuổi, nhân viên văn phòng nhưng lại năm lần bảy lượt bị các công ty lớn nhỏ sa thải chỉ vì lí do hết sức củ chuối "Cô không đủ thẩm mỹ". Mang trong mình một hoài bão lớn đó là bám chân được vào một công ty tử tế mà không bao giờ bị sa thải, Khổng Tuệ dần mất đi niềm tin của chính mình, cô quyết định phải đi xem bói để coi coi vì sao cô lại không thể trở thành một nhân viên bình thường. Nhưng trên đường đi không may cô bị một chiếc xe phân khối lớn đâm phải, đến khi tỉnh lại đã có một công việc, nhưng điều đáng sợ hơn cả là cô nghiễm nhiên trở thành gái lầu xanh, hơn nữa còn ở một thời không khác.Nếu bỗng dưng khi tỉnh lại bạn đã ở trong một thân thể mới, không gian mới với những chuyện không dám lường trước, bạn sẽ cảm thấy như thế nào? Muốn biết, hãy hỏi Khổng Tuệ.Trích:_ "Tiểu Mẫn, chúng ta đang sống ở thời nào, năm bao nhiêu?"Tiểu Mẫn hoang mang nhìn ta rồi cũng đáp lại: "Dạ ta đang sống ở kỷ Triệu, quốc hiệu là Vạn Xuân, Mậu Thìn năm thứ nhất."__Trước mặt ta bây giờ là một nam nhân thân thể cường tráng khôi ngô tuấn tú, khuôn mặt góc cạnh mắt kiếm mày rậm, nhìn qua là biết thân thủ bất phàm, khí c…
Ba mẹ của cô vốn từ lâu đã ly hôn, và cô được cha cô nuôi nấng với cuộc hôn nhân thứ hai của ông ấy. Phải là cuộc hôn nhân thứ hai, ông tiến thêm bước nữa để cho cô con gái thân yêu của mình có được một mái ấm hạnh phúc, ông lấy 1 người phụ nữ đơn thân và người đó có 1 người con trai, người con trai đó sau này là em trai cô..."Chị hai à! Em chỉ có mỗi mình chị mà thôi!"Em đã cố gắng để được chị công nhận em!""...""Chị hai! Chị nên biết rằng chị không nên rời khỏi đây!"=================Author: TilapiaEdit: YaniLưu ý: Mọi thứ trong tiểu thuyết chỉ là giả tưởng, cân nhắc trước khi xem, xin đừng đem ra thực tế!…
ngày xx tháng xx năm xxxxở một quê lúc còn chiến tranh có một cô gái người Thái tên LalisaMonabal cô bị bắt đi quân bọn pháp bắt cô để làm bia đạn lúc đang nghĩ ngơi cô thấy một cô gái bị trêu chọc cô mới cắt tiếng nói "คุณกำลังทำอะไรอยู่?!""bọn bây làm gì vậy!"bọn nó mới kêu"ใช่ เราแค่หัวล้านนิดหน่อย" "dạ dạ tụi em chỉ trọc chơi thôi"cô mới đi chỗ khác và nói "คุณสบายดีไหม?""cô có sao không?"cô gái mới nói"cô nói gì tui không hiểu cô biết nói tiếng Việt không" cô mới biết cô ấy là người Việt Nam rồi cô mới nói được hai ba câu là "cô có sao không?" cô gái ấy mới nói "à không sao không sao" cô gái ấy mới biết cô ấy là người Thái nên cũng nói tiếng Thái rất rõ tuy không phải giọng mẹ đẻ của cô mới nói"คุณชื่ออะไร?" "cô tên gì vậy" cô gái mới trả lời "LalisaMonabal" cô gái mới nói "ฉันจะเรียกชื่อภาษาเวียดนามของคุณว่าเลอซา""vậy tên Việt Nam của cô sẽ là Lệ Sa nha" cô gái cũng đồng ý tồi đó lúc lúc 00h17 phút thấy cô gái lúc sáng chạy đi cô bèn chạy theo và biết cô đã trốn về nhà cô biết lệ sa đo theo mới nói "อย่าซ่อนนะ ฉันรู้ว่าคุณกำลังตามฉันมา""khỏi trốn tui biết cô đang đi theo tui "chỉ một câu nói mà khiến cô giựt mình bảo "คุณรู้ได้อย่างไร?""sao cô biết?" cô mới nói tiếng Việt "vì tui biết rõ cô sẽ luôn đi theo tui nên cô đứng trốn" cô mới bỏ súng và tất cả vũ khí kể cả bộ quân phục và mặc chi…