Đoản đam
Đề nghị chụp mũ bảo hiểm lên rồi hãy leo lên chuyến xe này;-;…
Đề nghị chụp mũ bảo hiểm lên rồi hãy leo lên chuyến xe này;-;…
Jeon JungKook vì may mắn mà được vào ngôi trường mơ ước.Từ đó cuộc đời cậu bước sang một trang mới..*Lần đầu viết truyện mong mọi người góp ý và ủng hộ 💝…
H nhẹ, đáng iu,tổng tài, ngược ít…
CHAP đầu mình sẽ giới thiệu những nhân vật mới nha lisanna hãm hại lucy va nakalu (mih do)mọi người đều tin mìh và lucy đã thông đồng với nhau để tấn công lisanna còn cô ta thì chụp thuốc mê lucy , lấy đá đập đầu mình làm 2 nhỏ bất tỉnh rùi tự tạo vết thương cho mihnhững người mới gia nhập hội nghị ' fairy tail nổi tiếng là nơi tôn trọng và bảo vệ đồng đội , bạn bè mà . tại sao ? chỉ vì cái con chó lisanna đó thôi mà mọi người lại xoay 360 độ như zậy . như zậy thì ta khinh '...........................hết ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,…
Phần này mình xả vài bức ảnh được mình chụp màn hình tải về từ lâu rồi Ảnh góp nhặt từ nhiều truyện Manhua, manga, Anime khác nhau nên mọi người muốn hỏi truyện gì cứ cmt nhiệt tình trong ảnh nha. mình sẽ giải đáp sớm nhất có thểThân~😗😙😚😘💕💞❤️Bởi vì ảnh từ rất nhiều nguồn truyện khác nhau vậy nên mình sẽ không thể ghi nguồn hết tất cả ra đây được ạ. Bởi vậy nên mọi người thấy tranh nào buộc phải ghi nguồn hoặc không muốn bị mang đi có thể để lại cmt. Mình sẽ xoá ảnh ngay lập tức ạ…
Tác giả: Dương-DiTên khác: Trò Chơi Của Tử Thần***Khi bạn nhắm mắt, tôi cá là sẽ có một thế lực ngầm nào đó chờ khi màn đêm buông xuống. Chúng sẽ khiến bạn cảm thấy khó thở, khó chịu, hoặc thậm chí là không ít người có cảm giác như bị ai đó chụp lấy đôi bàn chân khi ngủ. Điều đó chẳng có gì là sợ hãi cả, thứ kinh khủng nhất! Chính là sự trả thù liên hồi của những người khuất mặt...…
"Thế giới này rất rộng lớn" - Ông nội từng nói thế. Nhưng khi lớn lên, thế giới ấy dường như thu hẹp lại trong những áp lực thành tích và những lớp mặt nạ hoàn hảo. Giữa guồng quay ấy, có những linh hồn vụn vỡ bị bỏ lại như nhành hoa dại bên đường.Minh Phong từng tin chụp ảnh là để bắt lấy "sự sống", cho đến khi cậu chọn từ chối nhìn thấy thế giới và đóng băng mọi cảm xúc vào một chiếc thẻ nhớ đầy hoài niệm đau thương.Nhưng mảnh vụn quá khứ ấy không mất đi. Nó trở thành Fotoria - một chiếc máy ảnh kỳ lạ kết nối thực tại và ký ức, giờ đây nằm trong tay Nhật Quang và Linh. Cùng nhau, họ đi tìm những Amphora - những món đồ cũ kỹ chứa đựng tiếng thì thầm của những nỗi đau bị ngó lơ.Amphora là bản nhạc Jazz chậm rãi về hành trình đi tìm quyền được ghi nhận và chữa lành. Bởi lẽ:"Nỗi đau không phải để xóa bỏ, mà là để trân trọng. Chúng ta chỉ thực sự sống khi dám mang theo những vết sẹo của chính mình.""Nếu vẽ là dùng thời gian để tái tạo hình ảnh, thì Fotoria là dùng sự kiên nhẫn để thấu hiểu linh hồn. Giữa một xã hội nơi ai cũng vội vã lướt qua nhau, bạn có dám dừng lại 15 phút chỉ để nhìn một giọt sương rơi, hay nghe một trái tim đang dần phai màu lên tiếng?"…
Tác giả : Phong Vô Quan NguyệtEditer: Sơ ÂnVăn Án: Ở kiếp trước, hắn cố chấp cuồng thân ở bi kịch vực sâu, yêu thầm đến phát điên.Thẳng đến cô bị người mưu hại,bị chửi bới rồi nhảy sông tự sát, hắn mới sa đọa nhập ma trở thành kẻ điên.Một kiếp này, cô trùng sinh về mười bảy tuổi.Mười sáu tuổi hắn còn tại phía trước thời kỳ ủ bệnh, lạnh lùng quái gở, yêu cô thành hoạ.[ bị cố chấp cuồng yêu hai đời, kia là cô tai hoạ ngập đầu ]Hắn cùng người đánh nhau, nắm đấm ngoan lệ, quyết tiệt.Cô sinh khí: "Nhanh lên! Cho người ta xin lỗi!"Hắn hừ lạnh: "Em không có sai."Cô tức giận đến phát run, chất vấn: "Vậy người kiacó lỗi gì? Ngươi hạ thủ như thế hung ác, cần thiết hay không? !"Hắn đã cuồng vọng lại lạnh lùng, phảng phất thân ở vực sâu vạn kiếp bất phục, tiếng nói trầm thấp khàn giọng."Không ai dám ở trước mặt em nói thích chị."Đời trước, cô tránh cái kia hung ác nham hiểm thiếu niên như sợ mãnh hổ.Sau khi sống lại, cô tránh không khỏi cố chấp thiếu niên ,hắn cướp đoạt thận trọng từng bước.#1v1, trùng sinh sân trường, song C, HE#Chị em ( không máu mủ)…
"Em sẽ đưa anh đi bệnh viện chụp X-quang, xem có chấn thương ở đâu nữa không. Tiền viện phí em sẽ lo."Đối diện, Quân gác tay lên trán thở dài."Lần thi này quan trọng với anh lắm. Cũng không phải to tát gì nhưng anh đã bỏ mồ hôi công sức tập luyện cho nội dung chạy bền 1500m hôm nay. Giờ chân cẳng thế này thì có hơi khó. Không biết năm sau còn cơ hội hay không nữa. Biết đâu..."Quân ngừng một nhịp, nhìn Miên bằng ánh mắt u buồn:"Phải cưa chân mới cứu được."Miên lập tức tái mặt. Trời đất cha này tưởng mình bị khờ ha gì."Nhưng anh có hơi thắc mắc. Em vẫn còn là học sinh, vậy tiền đào đâu ra mà mạnh miệng gớm thế" Quân hỏi, gương mặt đầy tò mò."Tiền heo của em." Miên mếu máo."Thôi được rồi, dù sao đây cũng là điều không ai mong muốn. Em không cần đưa anh tiền viện phí hay chu cấp gì đó, cũng không cần đập heo đâu."Nói đến đây giọng anh bỗng trầm xuống, nghiêm túc lạ thường."Thay vào đó, hay là tụi mình thử quen nhau?"Miên im lặng đúng hai giây, sau đó quay người tiến về phía cửa phòng y tế, quăng cho Quân một câu:"Vậy anh cứ lấy hết con heo tiết kiệm của em đi."…
Bốn người chúng tôi đã ở đó, mà thực ra thiếu một chỉ còn ba, mở vài lon bia, Vĩnh viễn chẳng thể có một trận say mèm bằng thứ chất lỏng chứa cồn đem theo mùi hăng hắc ấy.Năm hai mươi ba tuổi, tỉnh cũng như say. Tôi dừng lại khi cảm thấy hai má dần nóng lên, tưởng chừng sắp trào ra khỏi khóe mắt, khóe miệng, đôi bàn tay, mái tóc... những cảm xúc không thể nói thành lời, dù của họ hay chỉ mỗi tôi mà thôi. Dù tiếc nuối, điên cuồng hay đẹp đẽ, thì rất nhiều năm sau, mớ kí ức cũn cỡn cũng chẳng đủ để níu giữ một điều gì cả. Hồi ấy tôi cũng loay hoay chật vật với cuộc đời hỗn độn của mình lắm. Nhưng tôi khóc nhè không dấu diếm và thậm chí còn chẳng đánh son khi chụp hình. Đến mãi mãi mai sau mong tôi vẫn sẽ giữ nguyên sự thiếu trưởng thành lúc đó :"mình chẳng biết hạnh phúc là gì, mình thấy vui là được.". Dù có yêu nhau hay không, vẫn được coi như một văn bản đẹp đẽ trong cuộc đời này mà nhỉ,thật tử tế lẫn chân thành.…