Rời
Phố ngày đông thật trống trải , Cớ sao lòng tôi chật chội bóng hình em...Ngẫu duyên nên tình mong manh lắm...…
Phố ngày đông thật trống trải , Cớ sao lòng tôi chật chội bóng hình em...Ngẫu duyên nên tình mong manh lắm...…
...Một đứa bé được 12 ông bố tính cách khác nhau nuôi từ bé sẽ lớn lên như thế nào? Chắc chắn sẽ không giống với bao đứa trẻ khác.Cùng đến với hành trình từ lúc còn là những chàng trai vô lo vô nghĩ đến lúc trưởng thành của 12 ông bố và "đứa con" của mình thôi ^^.…
Chuyen viet ve mot chuong trinh thuc te ma tui tu nghi ra, trong do tat ca cac ten deu la hu cau ngoai tru Quang Hung MasterD. Truyen co xen vao mot vai yeu to tinh cam giua Quang Hung va nu chinh. Neu co gi sai sot, mn co the gop y va tui hua la se co gang chinh sua. Mong mn ung ho, iu mn nhiuuu…
Thanh Hà, một cô gái lấy chồng vì tiền, khi cô nhận ra tình cảm của mình cũng là lúc cô nhận ra tình cảm ấm áp của anh đối với cô đã mất . Cô làm sao để níu giữ anh về lại bênh cạnh mình?…
Câu chuyện sau khi thành thân của Trùng Chiêu và Phục Linh…
Chỉ là một câu chuyện, về một con người sợ yêu, tổn thương vì yêu đã một lần nữa cảm động một người nhưng lần này,lời yêu chẳng thể thốt. vì tình cảm cô dành cho người là nhất mực sai lầm. cô vốn dĩ luôn hiểu nên dẫu có đau đớn, vẫn một mực lặng im…
Nếu thanh xuân là cơn mưa rào thì tôi nghĩ nó phải là mưa rào ở Quảng Ninh, Hải Phòng chứ không phải mưa rào ở cái tỉnh trung du miền núi Bắc Bộ này.…
Truyện rất hay mọi người vào ủng hộ nhéNguồn: www. a3manga. com…
Dằn vặt tự trách khiến cô trở nên xa lánh mọi người......Anh như nắng ấm của cuộc đời cô.....…
❝Đường một chiều...chỉ có thể bước tiếp mà không thể quay đầu❞…
Những mối tình chớm nởNhững cuộc tình sớm tànĐôi lời thầm kín Nỗi niềm sâu thẳm…
Tên khác: sensei hentai.Tác giả: chanh sữa.Có thể gọi em là chanh hoặc bi( tên cũ)Vui lòng không ném gạch đá dưới mọi hình thức vì em ko có nhu cầu mở cơ sở vật liệu.Ko chuyển ver hoặc mang đi lung tung. Thân.…
Hán Việt: Hoang ngôn mỹ nhân [ khoái xuyên ]Tên gốc: 谎言美人[快穿] Tác giả: Ái Cật Nhục Đích Dương Tể / 爱吃肉的羊崽Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Hiện đại, HE, Tình cảm, Dị năng, Ngọt sủng, Hệ thống, Xuyên nhanh, Nữ phụ, Vô hạn lưu, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Ngược tra, Thị giác nữ chủ, Thế thân, Ngược nam, Nữ tra.Nguồn: Wikidich, raw.Độ dài: 140 chương (bao gồm cả văn án và phiên ngoại).Ngày đào hố: 15/1/2023Ngày lấp hố: ???Truyện edit chưa có sự phép của tác giả, yêu cầu không reup, không chuyển ver! Truyện chỉ được đăng duy nhất tại wattpad: hkanvhan.…
Là một người thuộc hội đồng chú thuật sư cấp cao đời đầu, Zen'in Kaiten nắm trong tay thập ảnh chủng, là Zen'in gia gia chủ đời thứ tư.Sau một lần giao chiến với Gojo gia chủ, triệu hồi thức thần thời gian, Zen'in Kaiten bị hút vào lỗ hỏng thời gian, xuyên tới tương lai, bị teo nhỏ gặp Zen'in gia của ngàn năm sau.Cp: Zen'in Kaiten x Gojo SatoruCường x Cường, gia chủ một lòng muốn phục hưng gia tộc, có thù tất top x gia chủ cà chớn bot.…
Thể loại: Ngôn Tình, Hiện Đại, Thanh Xuân Vườn Trường, Ngọt, Hài, HE.Nam chính: Dương Vỹ KiệtNữ chính: Bối Nguyên Lạc*Đây là tác phẩm đầu tay của minh, rất mong mọi người ủng hộ* *Vui lòng không reup dưới bất kì hình thức nào*…
Tôi vẫn thường cho rằng, Lâm Tử Diệp là một người hoàn hảo. Là bác sĩ trẻ có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử.Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích cóp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác, đứng trước đồng nghiệp là Từ Chấn Hiên, đứng trước người thân là một con lười èo uột.Nhưng tôi vẫn thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như Lâm Tử Diệp.CP chính: Lâm Tử Diệp × Từ Chấn HiênCP phụ: Trình Tiêu × Trần Đô Linh Diêm An × Hầu Minh Hạo Thừa Lỗi × Điền Gia Thụy...Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả gốcTác giả gốc: downpour0721Bộ này Lâm Tử Diệp dừng lại, Từ Chấn Hiên ông chủ❌ Cốt truyện khác phim, có thể sẽ cách xa phim rất nhiều❌ Ai không thích đọc có thể thoát ❌ Truyện chỉ mang tính giải trí, chữa lành sau khi xem phim không áp đặt vào đời thậtVui lòng không mang truyện đi nơi khác ạ…
"Tao chỉ còn mỗi bản thân tao thôi. Tao không muốn bản thân mình phải mang vác hay gánh chịu thêm bất cứ một tổn thương nào nữa. Vì vậy đừng nhắm tới tao, đừng tán tao và cũng đừng thích tao."Chưa bao giờ Thảo Uyên muốn chạy trốn như lúc này, nó muốn trốn khỏi đây, trốn khỏi Gia Anh, trốn khỏi những mặc cảm tội lỗi đã đeo bám và bào mòn nó suốt 17 năm trời. Đôi mắt nó ướt đẫm, như sương đêm bao phủ mà mờ mịt dần. Gia Anh không thể tin được mình sẽ bị từ chối nhanh đến như vậy, còn bị từ chối theo cách không thể vãn hồi. Đôi mắt cậu từ lúc nào cũng đã đỏ hoe, hai tay nắm chặt để kiềm chế cảm xúc. "Tao xin lỗi. Tao... sẽ không thích mày nữa, sẽ không làm phiền mày nữa." Gia Anh lấy hết can đảm để đáp lại lời từ chối kia, mặc cho trái tim khi này đã bể nát. "Ok. Cắt. Cảnh này qua. Đội make up vào chỉnh trang lại cho diễn viên. Đội hậu cần hỗ trợ sắp xếp bối cảnh. 15 phút nữa sẽ quay cảnh tiếp theo." Cô bé đạo diễn vừa đặt cái loa xuống là lon ton chạy đến chỗ Thảo Uyên và Gia Anh. Đôi mắt nhỏ sáng bừng như mới nhặt được vàng "Trời ơi, hai anh chị đúng là cứu tinh của đời em. Phải gọi là tuyệt cà là vời. Cảnh vừa rồi mà công chiếu chỉ có là hết nước chấm."Ừ, giữa nó và Gia Anh thực chất chả có cái mẹ gì tình cảm với nhau cả. Nếu không vì nhiệm vụ của câu lạc bộ kịch, thì nó chắn chắn cả đời này sẽ không bao giờ dây dưa với cái cờ đỏ di động đấy. Nhìn xem, thằng chả vừa tỏ tình nó giờ đang bẹo mé búng eo cô em khối dưới kia kìa.…
Tôi lọ mọ trong góc tủ của phòng mình, đây là nơi chôn giấu trăm triệu bí mật của tôi từ thời còn chưa biết gì về đời tới lúc trải qua bao nốt thăng trầm của cuộc sống.Bên trong không có gì ngoài bụi, khiến tôi phải lết tấm thân ra ngoài mà ho sặc sụa, đã bao lâu kể từ ngày cuối tôi đụng vào nó rồi nhỉ?Tôi không nhớ rõ chuyện ấy lắm, chỉ nhớ thời điểm gần nhất tôi đụng vào nơi đó là năm cuối cấp ba. Ngày tháng thì không rõ, nhưng lí do tôi bỏ mặc góc nhỏ ấy thì vẫn nhớ như in trong đầu.Quyển sổ nhật kí thời ấy của tôi vẫn còn trong đó. Nó chi chít chữ viết, nhưng tôi không nhớ gì về nội dung bên trong cả. Kí ức ấy bay biến đi từ khi tôi lặn lội vào đời rồi. Một lần nữa trở lại, tôi cổ vũ mình bò vào nơi vừa tối vừa bụi ấy để lấy một thứ quan trọng. Tôi đánh số trên mỗi hộp giấy để tiện lấy ra lấy vào, hình như thứ quan trọng ấy ở thùng số tám. Sau một hồi chật vật với đống đồ bên trong thì tôi cũng đã an toàn ra ngoài. Bên trên thùng giấy được dán một miếng dán số tám đè lên lớp băng dính trong bám đầy bụi.Tôi nhanh tay mở ra, mong chờ thứ quan trọng ấy xuất hiện. Nhưng thứ đập vào mắt tôi sau khi thành công mở thùng giấy là một quyển sổ giày cộp với vẻ ngoài xinh xắn đã bám bụi gần hết. Bên góc phải tấm bìa mà tôi cho là xinh xắn xuất hiện một dòng chữ nhỏ, cuối câu còn có một hình trái tim được viết bằng mực đen."Đinh Trần Đăng Khôi và Vũ Hoà Minh Chi ♡"____________________23/08/2023Bìa : internet, des by Dương Hoạ Hi Linh…